Sau này Jeon Wonwoo còn phát hiện rất nhiều thói quen kì lạ của Kim Mingyu. Chẳng hạn như mỗi lần ngủ chỉ ngủ được hai tiếng, hoặc nếu như cậu giữa đêm thức dậy muốn đi uống nước, vừa ra khỏi giường hắn cũng sẽ tỉnh theo, sau đó ngoan ngoãn theo cậu ra phòng khách lấy nước rồi nắm tay cậu đưa trở về giường.
Jeon Wonwoo tìm cách giúp hắn cai nghiện Lorazepam, vừa tìm hiểu cách giảm liều dùng, vừa mỗi ngày trước khi ngủ đều cùng hắn ngồi thiền ba mươi phút. Một nhà ba người, hai lớn, một nhỏ ngồi ở phòng khách nhắm mắt thiền tịnh. Kim Woojin không hiểu chuyện gì, thấy hai ba ngồi cũng học theo, ngồi yên chưa được năm phút đã ngủ gà ngủ gật, lát sau tựa hẳn vào người Jeon Wonwoo ngủ say.
Kim Mingyu rất nghe lời Jeon Wonwoo, cậu đưa thuốc cho hắn uống hắn liền uống, đêm đến chưa quen không ngủ được cũng chỉ nằm đó ngắm cậu thật lâu, hắn không nói cho cậu biết, sợ làm phiền đến cậu. Nhưng những cơn đau đầu đến mỗi lúc lại nhiều hơn, Kim Mingyu chịu không nổi nữa, đành lén Jeon Wonwoo vào bệnh viện truyền nước.
Một tối nọ, Jeon Wonwoo nhận được tin nhắn từ Kim Mingyu bảo hắn sẽ tăng ca đến đêm muộn, hai ba con ở nhà tự ngủ trước không cần chờ hắn. Jeon Wonwoo nhìn đồng hồ, đôi mày thanh tú khẽ chau lại, thứ sáu các công ty thường không hay tăng ca, vậy mà hiện tại đã chín giờ kém Kim Mingyu vẫn chưa xong việc. Gần đây sắc mặt hắn rất không tốt, thật lòng cậu muốn hắn được về sớm nghỉ ngơi nhưng công việc cũng không thể bỏ dở được. Nghĩ rồi Jeon Wonwoo để cơm vào hộp, mặc đồ ấm cho Kim Woojin rồi người xách túi cơm, người ôm bình nước ấm gọi taxi đến công ty Kim Mingyu.
Toà nhà cao mấy mươi tầng lầu không một ánh đèn. Jeon Wonwoo nắm tay Kim Woojin, quan sát một hồi quyết định gọi cho Kim Mingyu, nhưng điện thoại hắn lại không kết nối được. Một chuỗi âm thanh tút tút kéo dài rồi thông báo chuyển vào hộp thư thoại.
Kim Woojin như nhớ ra chuyện gì nó, tay nhỏ cào lòng bàn tay Jeon Wonwoo, ngẩng đầu lên thành thật nói với cậu, "Ba nhỏ đưa con đến nhà hai chú đi, ba lớn có lẽ lại tự mình đi viện rồi ạ."
"Tự đi viện?"
"Vâng, mỗi khi ba lớn bị ốm đều gửi con đến nhà hai chú sau đó một mình đi nằm viện ạ."
Jeon Wonwoo không nghĩ lại có chuyện như vậy, mẹ Kim Mingyu rất thương hắn, chẳng lẽ bà lại không đến chăm sóc hắn sao? Nhưng từ hôm trở về cậu lại không thấy hắn gọi cho bà lần nào, đều là Kim Woojin nói chuyện líu lo gọi bà nội.
Jeon Wonwoo nhắn tin cho Yoon Jeonghan, chờ nhận được sự đồng ý rồi gọi taxi đến nhà y. Bé con đã đến giờ ngủ, đồng hồ sinh học tự động bật lên kéo hai mí mắt dán chặt lại. Kim Woojin nằm ngoan trong lòng Jeon Wonwoo ngủ say, cậu đặt bé con vào tay Choi Seungcheol, lo rằng đã làm phiền họ nên cứ liên tục nói xin lỗi.
"Chuyện này diễn ra suốt thôi nên em không cần thấy có lỗi đâu, có lần Mingyu còn mang thằng bé sang lúc rạng sáng cơ."
"Anh biết cậu ấy hay đến bệnh viện nào không ạ?"
"Anh nhớ là Bệnh viện Đa khoa Sejong."
Ba mươi phút sau Jeon Wonwoo đã đến trước cổng bệnh viện, cậu nhìn số cuộc gọi đi cho Kim Mingyu, sốt ruột đi vào trong. Jeon Wonwoo lần đầu đến nơi này nên cứ vô thức mà đi, chưa được bao lâu đã thấy một dáng người cao lớn với một bên tay áo xoắn dở, trên tay vẫn còn lại băng dán nhỏ đang ngồi tựa vào tường nhắm mắt nghỉ ngơi.
BẠN ĐANG ĐỌC
Meanie • NGÀY TUYẾT LẠI RƠI
FanfictionMingyu, ác mộng bao năm cũng đến lúc tỉnh rồi, anh mong em sau này thật hạnh phúc, phải hạnh phúc thay cho mười năm qua Warning: NGƯỢC.
