Trời ngoài kia mưa tầm tã. Cơn mưa như trút nước giữa trời hè chẳng lấy gì làm lạ, nhưng nay sao kéo dài lâu đến vậy. Cơn mưa rào đã kéo dài cả tiếng khiến ai cũng sốt ruột thay. Với Hoàng Hùng, người đang đứng đợi dưới mái hiên kia lại có cảm giác cơn mưa đã kéo dài vô hạn. Em đã đứng đợi ở đó được gần hai tiếng đồng hồ. Đôi chân mỏi nhừ cùng cơn mưa khiến em nản lòng. Em chẳng mang theo gì ngoài thân xác xinh đẹp này.
Liếc nhìn người qua kẻ lại, nhiều cặp đôi người nam chủ động cầm ô, che cho người nữ. Em đã cố gắng làm lơ, nhưng sao chẳng kìm nổi cơn phiền lòng.
"Xì...nhìn người ta yêu nhau vui vẻ, trưởng thành biết bao. Ước gì cũng có người trưởng thành đến bên và che nắng che mưa cho tui như lúc này...Grahhhh."
Em than lên một hơi dài rồi lại thôi. Ngồi phịch xuống, đầu gục vào đầu gối như hưởng ứng cơn buồn ngủ ập đến.
"Người trưởng thành của em đến rồi đây. Dậy đi gấu con."
Tiếng một người đàn ông phát ra trước mặt em. Cơn buồn ngủ khiến em khó chịu, mặt cau có lên với người phía trước. Người ấy có dáng người cao ráo và đô con. Mắt em mờ nhoà, mọi thứ cứ mờ ảo. Lấy tay dụi dụi, lúc này em mới nhìn rõ.
"Ha...Đỗ Hải Đăng, anh hay lắm. Dám cho tôi leo cây hơn tiếng trời."-Hùng lên tiếng, giọng đầy bực tức.
"Yêu à, thông cảm đi. Người trưởng thành bận nhiều việc lắm bé con."
Hắn ngồi xuống cạnh em dỗ dành. Mặt em mếu như sắp khóc, sưng xỉa cả lên.
"Tưởng yêu người hơn nhiều tuổi sướng lắm, ai biết được cảnh phải chờ đợi đến mòn cả chân, khổ sở đến vậy."
Em vẫn vùng vằng, mắt bắt đầu đỏ au, long lanh những giọt ngọc trên khoé mắt. Hắn thấy không ổn, liền bế em lên, ôm em vào lòng. Theo thói quen, em vòng tay qua cổ hắn, gục mặt vào bờ vai vững chãi ấy. Hắn khẽ thì thầm.
"Anh xin lỗi bé con, nhé. Không khóc, không có gì phải ức. Bé muốn làm gì anh cũng được, đừng khóc. Anh sẽ bất lực mà chẳng biết làm gì mất. Ngoan nào, không khóc nhé. Để hôm nào trời nắng đẹp, anh sẽ dẫn bé đi chơi bù."
Tiếng sụt sùi cũng đỡ, nhưng chưa dứt hẳn. Một tay bế em, tay còn lại cầm lấy cây dù, hắn bước ra phía chiếc xe sang đậu bên kia đường.
Hắn mở khoá xe, nhưng chưa khởi động lên ngay, mà để im cho em ngồi trong lòng, ôm mà vỗ về lấy em...
Huỳnh Hoàng Hùng, cậu học sinh cuối cấp, hiện chưa tốt nghiệp. Còn Đỗ Hải Đăng, một vị luật sư trẻ có tiếng tăm. Hai người tình cờ quen nhau qua một người bạn làm việc ở quán cà phê. Em lúc đầu vốn chẳng ưa tên trông có vẻ lưu manh, gian xảo ấy. Ngược lại, vẻ trẻ con, xinh đẹp của em sớm lọt vào mắt xanh của hắn. Qua một thời gian làm quen và tìm hiểu, em dần gạt bỏ đi rào cản với hắn mà mở lòng. Không biết từ khi nào lại lọt vào lưới tình của hắn không hay. Chính xác thì cả hai chênh nhau 7 tuổi. Lúc đầu cũng lo sợ lắm chứ, liệu một người lớn hơn mình nhiều tuổi có tìm cách lừa lọc hay làm gì tổn hại đến bản thân vì lợi ích của họ không. Nhưng thời gian đã chứng minh, tình yêu của Luật sư Đỗ dành cho em là trong sạch, thuần khiết và mãnh liệt. Hắn yêu em, chiều em, cưng em như trứng, hứng em như hoa. Chưa một lần hắn làm em phật lòng.
Hôm nay, hắn có lịch hẹn đi xem phim với em tại rạp X. Em đợi hắn ở điểm đã hẹn sẵn, nhưng do có tài liệu gấp được chuyển đến nên hắn buộc phải ở lại. Dù rất ghét phải chờ đợi, em vẫn quyết định đứng đó chờ. Giờ đây, em uất ức, sụt sùi sắp khóc.
"Ha...Anh xin lỗi bé, xin lỗi nhiều lắm. Hoa xinh của anh, đừng khóc."
"Biết rõ người ta ghét phải chờ, nhưng bắt người ta chờ cả tiếng...Ghét."
"Hồ sơ gấp quá, giỏi đến mấy thì giỏi, xử lí đống đó anh cố lắm rồi mà."
"Nín đi, không muốn nghe."
"Em à..."
Giọng hắn buồn thiu. Hắn biết em từng bị bỏ rơi bởi những người quan trọng. Từ những lần chờ đợi, đợi dù cho chẳng biết tương lai đi đâu về đâu, đợi vì họ là những người quan trọng với em, đợi dù chẳng biết sẽ phải đợi đến bao giờ, đợi dù cho chẳng biết kết quả đến đâu.
Em cứ tựa đầu vào bờ vai ấy, im lặng, chẳng nói chẳng rằng. Hắn càng lo, cứ ôm lấy, khi thì vuốt ve khi thì dỗ dành.
"Thà rằng em vùng vằng, ầm ĩ như mọi khi, đừng im lặng vậy mà. Anh sợ."
Lúc này em mới ngẩng đầu lên, liếc hắn một cái rồi quay mặt đi chỗ khác. Đôi mắt vẫn còn vài giọt lệ đọng lại trên khoé mắt xinh đẹp kia.
"Hứa lần sau không vậy nữa đi, tên ngốc."
"Hứa, anh thề, sẽ không để gấu nhỏ của anh như vậy nữa."
"Tạm chấp nhận."
Em cuối cùng cũng quay ra nhìn hắn mà mở lời. Hắn vui mừng, ôm lấy em.
Lúc sau, em qua hàng ghế phụ ngồi để hắn lái xe.
"Sang nhà anh chơi đi. Tối nay bố mẹ em đi công tác rồi, về nhà cũng không có ai."
"Theo ý em tất."
...
BẠN ĐANG ĐỌC
[DooGem] Love.
Fanfictionshortfic-những mẩu chuyện xoay quanh cuộc sống của Hải Đăng và Hoàng Hùng, ở mỗi thế giới, cuộc đời, hoàn cảnh khác nhau-.
![[DooGem] Love.](https://img.wattpad.com/cover/387244461-64-k369387.jpg)