#29 (edited)

1.6K 122 6
                                        

Jeon Wonwoo cứ vậy mà theo Kim Mingyu dọn về nhà, lúc Yoon Jeonghan tiễn cậu ra cửa vẫn chưa tin những gì diễn ra trước mắt.

"Em quyết định vậy thật sao?"

Jeon Wonwoo không đáp chỉ mỉm cười rồi lên xe. Cả Choi Seungcheol và Yoon Jeonghan ngây ngốc nhìn theo cho đến khi xe khuất dần, là ảo giác hay thật sự họ không thấy nổi một tia hạnh phúc trong đáy mắt Jeon Wonwoo. Chuyện lẽ ra đang diễn ra theo chiều hướng tích cực, vậy mà nhìn lại vẫn chỉ thấy toàn là tự mình ép mình.

Căn nhà quả thực giống như Kim Mingyu nói, không hề di dời đi bất cứ thứ gì từ lần cuối Jeon Wonwoo nhìn thấy nó.

Kim Mingyu cầm chiếc túi nhỏ của cậu đặt lên sofa, nhìn về phía phòng ngủ lớn, "Em dọn đồ của em qua phòng nhỏ rồi, phòng lớn để lại cho anh."

"Cảm ơn cậu."

Có một ngày Kim Mingyu quay trở về đây, vào phòng ngủ lớn đặt lưng xuống nhìn xung quanh, bỗng cảm thấy nơi này sao rộng rãi mà trống trải quá. Thế là hắn quyết định dọn hết đồ của mình sang phòng ngủ nhỏ, nơi mà Jeon Wonwoo đã ngủ riêng một năm trước khi hai người chính thức chia tay.

Đã không còn lại gì từ cậu còn sót lại ở đó, chỉ có cảm giác nơi cậu từng ngả lưng, từng vì hắn mà khóc, từng ở nơi này ôm tủi hờn vào trong giấc ngủ. Kim Mingyu ở đây không hoàn toàn dễ chịu, nhưng ít ra hắn cũng không cảm thấy cô đơn quá nhiều, vì những gì bản thân từng khiến Jeon Wonwoo chịu đựng, hắn cũng đang trải qua.

Jeon Wonwoo tự mình mang chiếc túi nhẹ bẫng vào phòng ngủ lớn. Từ trong ngăn kéo nhỏ lấy ra thuốc sát trùng và bông băng, Kim Mingyu ở bên cạnh đưa tay nhận lấy, kéo cậu ngồi lên giường giúp cậu thay băng.

Vết thương sâu hoắm với đường chỉ đỏ sẫm ở giữa. Kim Mingyu nhìn đến hai mắt đều nhức nhối, mày rậm cau chặt lại, hắn cố gắng nhẹ tay nhất có thể dùng dung dịch vệ sinh vết thương lau đi vết máu rỉ ra xung quanh, sau đó chấm bột thuốc vào rồi nhẹ nhàng băng lại bằng băng gạc nhỏ màu trắng.

Từ đầu đến cuối Jeon Wonwoo đều ngồi yên bất động, như thể vết thương trên trán chỉ là sản phẩm được vẽ nên, không hề thật sự khiến cậu đau đớn.

"Em đi nấu cơm, anh nghỉ một chút đi, xong hết em gọi anh ra ăn nhé."

"Cậu nấu được không? Hay để tôi."

"Em học nấu rồi, anh cứ nghỉ đi không cần lo đâu."

Jeon Wonwoo ở trong phòng dọn dẹp đồ của mình, hơn bốn mươi phút sau cậu mới nghe được tiếng dọn bát đũa ở phía phòng bếp, trên bàn chỉ có vài ba món đơn giản nhưng đều là những món cậu thích.

Jeon Wonwoo và Kim Mingyu không có chung sở thích ăn uống. Ngày xưa ở nhà đều là cậu nấu món hắn muốn ăn, có đi ra ngoài cũng gọi mỗi người một món ăn riêng. Cũng phải rất lâu rồi Jeon Wonwoo không nhắc đến mình thích ăn gì nữa, không hiểu sao hắn vẫn còn nhớ.

"Em...em mới học thôi, không biết có ngon không..."

"Không sao, rất thơm mà."

Jeon Wonwoo gắp một đũa nhỏ thịt heo xào cay bỏ vào miệng, gật đầu khen ngon, lại múc một muỗng cơm chiên trứng, mỉm cười nói rất vừa ăn.

Meanie • NGÀY TUYẾT LẠI RƠINơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ