Năm nào cô Sáu cũng nấu mấy món để dành ăn ngày Tết, mà không phải chỉ cho mình nhà cô mà còn cho hội bạn siêu to khổng lồ của Tòn nữa. Có năm cô gửi mỗi đứa một keo củ kiệu, có năm cô cho giò lụa, có năm sộp hơn cô cho tới khô bò luôn. Năm nay cô Sáu nhân dịp mình start up khởi nghiệp bán hoa Tết nên cô quyết định cho mỗi đứa một keo bắp bò ngâm mắm mà theo cô nói là để tri ân các khách hàng đầu tiên của mình.
Nguồn cơn cũng từ đó mà ra nên hôm nay cu Nêm nhận nhiệm vụ trông hàng hoa còn Tòn từ sáng đã được Khuê đèo đi giao mấy chậu hoa cùng bắp bò cho 11 sứ quân còn lại. Trong giờ hành chính anh không thể giao đơn cho những người bị tư bản bóc lột tới hai sáu vẫn chưa được nghỉ, cụ thể là ba anh lớn Triệt-Hàn-Tú, ông Huy mèo và nhỏ Chiến. Nhóm freelance và địa chủ được ưu tiên giao trước nên Tòn sáng ra đã bỏ mấy keo đồ ăn vào lồng xe phía trước, đằng sau yên xe treo hai cặp bông vạn thọ, trên tay anh bưng thêm hai chậu cúc mâm xôi, sau đó dùng chân khều Khuê đạp xe chạy đến nhà Huân producer.
Cái ngõ nhà Huân cách chợ hoa không xa mấy, đạp tèn tèn mấy vòng đã tới. Ngay lúc Khuê thắng cái két trước nhà anh Huân thì anh Huân đang mặc quần xà lỏn sơn lại cổng cho má. Vậy mà còn chưa kịp lên tiếng chào Khuê đã bị anh xách dép rượt.
"Cái mả cha mày thằng Khuê."
Anh Huân cọc có tiếng, lại còn được thêm quả thù dai nên khi thấy Khuê dám vác mặt đến nhà mình thì anh Huân lại nhớ cái hồi nó hất mình ra không cho mình thơm thằng Tòn, đã vậy thì chớ, nó còn sủi mẹ cái kèo Wrapped up năm trước luôn. Huân lúc này vút vút hai chiếc dép, một chiếc đáp vào lưng áo thun Khuê còn một chiếc thì sượt ngang qua cánh tay của cu cậu. Anh Tòn nhìn Khuê bị dí muốn can cũng bất lực vô cùng. Hai tai anh ôm hoa, chân thì đang chống cho chiếc xe đạp nên chẳng động đậy gì được, hết cách chỉ có thể giả bộ đáng thương để lấy lòng Huân.
"Mỏi tay quá, tao sắp chịu hết nổi rồi Huân ơi."
Nhác thấy mới giây trước producer tai tiếng vừa mắng vừa dí theo cái sào đồ cao gần mét chín mà nghe Tòn than một câu là anh đã lạch bạch chạy đến đỡ phụ hai chậu hoa trên tay Tòn xuống đất, ấy thế mà vẫn không quên liếc xéo cu Khuê một cái.
"Mày liệu hồn đó thằng nhãi con."
Tòn thấy mà chỉ biết cười khổ, sau đó vỗ lưng Huân mấy cái rồi bảo.
"Khuê bận mà, đâu phải là cố tình bùng kèo đâu."
Nói rồi lại ngoáy đầu ra sau, ngước mắt lên nhìn người đã lấm tấm mồ hôi nhưng không dám đứng quá gần Huân mà cong nhẹ hàng môi.
"Đúng không Khuê?"
Thoáng chỉ nghe cậu lí nhí vâng một tiếng ngoan ngoãn. Sau khi giao hoa và cho bắp bò xong, anh Tòn và Khuê lại đáo về chợ hoa để giao đơn tiếp theo cho hổ vằn nông thôn. Vinh năm nay nghỉ chạy show sớm hơn mọi năm, bảo là ưu tiên show ở tỉnh mình hơn vì cận Tết dẫu có tiền cũng chưa chắc đặt được vé về quê. Thế nên chúa tể quyết định từ bỏ sơn lâm quay về phụ ông bà quét mạng nhện trong nhà.
Đơn của Vinh dancer không nhiều như đơn của Huân, chỉ có một cặp cúc đại đóa và một cặp quất, Tòn sợ treo sau xe quất sẽ rụng mất trái nên lại ôm vào người, cùng Khuê bon bon qua phố phường để đi giao hoa. Phản ứng của Vinh nhìn thấy Khuê có vẻ điềm đạm hơn là Huân, miễn là chưa vô màn ma sói thì mọi thứ vẫn có thể giải quyết bằng ngôn từ được, Tòn sau khi giao đồ xong cũng chỉ lẩm bẩm trong miệng, tự nhủ rằng năm nay phải ngăn cả đám chơi ma sói lại.
BẠN ĐANG ĐỌC
meanie/minwon - sayang
Fanfictionkhuê thích anh, anh thích khuê, nhưng mà không có cùng lúc - vui lòng không mang ra khỏi wattpad này
