Sayuri chợt bừng tỉnh, cô trợn tròn mắt nhìn mọi thứ, đôi đồng tử đỏ ngầu mở to hết sức nhưng lại chẳng thấy rõ bất cứ thứ gì, tầm nhìn của cô bị hạn chế một cách khó hiểu. Hơi thở dồn dập ập đến khiến lồng ngực cô quặn thắt lại một cách đau đớn, nặng nề hệt như có hàng nghìn tấn sắt đang đè nặng lên lá phổi, mỗi lần hít thở là đau xót không thôi.
Sayuri chưa bao giờ cảm thấy hoảng loạn như lúc này, cô muốn ngồi dậy nhưng cơ thể lại bất động, dù cô có cố gắng thế nào thì thân thể này vẫn không hề nhúc nhích dù chỉ một chút. Cô đảo mắt xung quanh, tầm nhìn vốn dĩ đã mờ ảo lại bị hạn chế khiến cô càng cảm thấy khó khăn hơn nữa, cứ như có một bức màn vô hình đang chắn trước mặt cô vậy.
Xoạch. Tiếng cửa kéo mạnh liền thu hút sự chú ý của cô, Sayuri theo quán tính mà quay đầu theo hướng phát ra âm thanh thì phát hiện một bóng đen đang lao đến chỗ bản thân, cô gần như nín thở khi tầm mắt bị bao trùm hoàn toàn bởi màu đen và đỉnh đầu thì truyền đến cảm giác ấm áp.
Sayuri hơi ngẩn người, chưa kịp để cô hiểu chuyện gì thì bóng đen ấy đã cất giọng.
"..Ôi...Sayuri-chan..." Giọng nói ấy run rẩy đến cực độ, mang theo nỗi xúc động, nghẹn ngào và sự hạnh phúc vỡ òa mà ôm chầm lấy cơ thể cô.
Sayuri ngạc nhiên trừng mắt nhìn mọi thứ, mãi lâu sau cô mới khó khăn thốt ra một câu, cổ họng như bị thiêu đốt.
"U...mi-san...?"
Sayuri nằm trong phòng ICU, toàn thân bị băng bó hệt như cục bột trắng, nằm yên bất động trên giường. Đầu của cô bị chấn thương nặng, xuất huyết não đã khiến các dây thần kinh gần như nổ tung, 80% cơ thể bị bỏng, mắt phải bị tổn thương nghiêm trọng, có nguy cơ bị mù vĩnh viễn, chân trái bị gãy hoàn toàn, bó thành một cục to và được treo trước mặt cô, tay phải bị bỏng nặng nhất, gần như phá hủy hoàn toàn các mô và xương. Toàn thân cô không chỗ nào lành lặn, chỗ nào cũng quấn băng trắng chi chít, chỉ chừa lại mỗi bên mắt trái là nguyên vẹn nhất, mặc dù cũng bị tổn thương không kém.
Theo lời của bác Umi thì Sayuri đã hôn mê suốt hai tháng trời, thậm chí là nhiều lần có dấu hiệu ngừng tim và chết nhưng may mắn(?) đều có thể cứu sống. Sau khi nghe xong, Sayuri vừa hút sữa vừa thầm cảm thán bản thân thật trâu bò, nhiều lần thập tử nhất sinh mà mãi vẫn chưa chết.
Ánh nắng buổi sớm vàng ươm, nhẹ nhàng mạ lên mái tóc xanh nhạt ấy một màu hoàng kim thật đẹp, cô ngước mắt nhìn bầu trời trong xanh với những đám mây trắng ngoài cửa sổ, cảm nhận từng chút một sự ấm áp ấy. Sau đó mới quay lại nhìn bác Umi, dẫu cho tầm nhìn có hạn chế và mờ ảo nhưng Sayuri vẫn hình dung được dáng vẻ của bác lúc này. Có lẽ bác đã gầy đi rất nhiều vì lo lắng cho cô, quầng thâm mắt dày đặc ẩn hiện trên khuôn mặt ấy khiến trái tim cô như thắt lại.
Cô mở miệng, giọng run rẩy và khàn đặc.
"..Cháu...biết ơn...bác..."
Bác Umi cảm thấy khóe mắt mình cay xè, bác nhìn thiếu nữ gầy nhom yếu ớt hệt như người chết đang gắng gượng nở nụ cười với mình, khuôn mặt vốn dĩ đầy đặn đáng yêu lại không chút sức sống, hóp lại vào, làn da vốn dĩ tươi sáng khẻo khoắn lại xanh xao, nổi đầy những gân xanh. Cô gái vốn dĩ phải tỏa sáng như mặt trời và có một cuộc sống tươi đẹp lại đang yếu ớt nằm trên giường bệnh như người sắp chết, cố gắng dành dật mạng sống từ tay tử thần.
BẠN ĐANG ĐỌC
[JJK/BNHA/+] Thời Đại Của Anh Hùng
FanfictionSự kiện Kẻ giết anh hùng - Stain tại Hosu, Nhật Bản đã gây rúng động toàn bộ nước Nhật nói riêng và các nước khác trên thế giới nói chung, nhiều anh hùng đã bị giết và thiệt hại về cơ sở vật chất, số người bị thương là khá lớn. Điều này đã vô hình c...
![[JJK/BNHA/+] Thời Đại Của Anh Hùng](https://img.wattpad.com/cover/373985181-64-k215419.jpg)