Đêm Dịu Ngọt

5.5K 206 17

Lúc Syaoran rời khỏi công ty đã là quá nửa đêm. Cuộc họp kéo dài cùng những vấn đề phát sinh trong bản kế hoạch thi công đã như rút cạn toàn bộ sinh lực, cậu trở về nhà với gương mặt phờ phạt và mệt mỏi.

Về đến nhà đã là hai giờ hơn. Syaoran thở dài, hữu ý ngước mắt nhìn lên trên tầng, lòng thầm phỏng đoán, Sakura có lẽ đã ngủ rồi.

Đi ngang bếp, cậu tiện thể ngó mắt vào xem. Trên chiếc bàn tròn bày biện vài món ăn đẹp mắt, đều là những thứ cậu thích cả. Tất cả đã nguội lạnh, có vẻ như chưa từng được chạm qua. Syaoran vặt một quả nho cho vào miệng rồi xách cặp đi lên trên tầng.

Phòng ngủ rộng lớn không một bóng người. Syaoran nhíu mày, không khỏi lo âu. Sakura chưa ngủ hay sao? Cô ấy đã đi đâu chứ? Gian tắm tối đèn, có vẻ Sakura không có ở bên trong. Syaoran nới lỏng caravat, xoay người đi ra ngoài. Qua được một nữa cầu thang, cậu nghe loáng thoáng tiếng ồn phát ra từ một căn phòng vẫn còn bật đèn sáng rõ. Syaoran không chút do dự, hướng mũi chân về hướng phòng khách.

Điều hoà vẫn bật, ti vi chưa tắt, chiếc điều khiển nằm lăn lóc dưới nền sàn gỗ. Trên ghế dài, một con sâu lười biếng nằm rút đầu vào chăn, hít thở đều đều. Syaoran nhíu mày, khuỵ chân ngồi xuống cạnh cô, vuốt ve mái tóc nâu trà: "Sakura"

Không có tiếng trả lời.

Syaoran lay nhẹ đôi vai gầy: "Sakura"

Sakura cau mày, vô thức đẩy tay cậu ra. Cô trở mình, quay lưng về phía cậu, khó chịu làu bàu vài câu trong miệng, mảnh chăn choàng vai rơi xuống đất. Syaoran bất lực vỗ trán, nhặt điều khiển tắt ti vi rồi xoắn tay áo lên, bế Sakura lúc này đã mềm oặt trở về phòng.

Cậu đặt cô lên giường, kéo chăn lên cao quá cổ, thật là muốn mắng cho một trận vì chểnh mảng sức khoẻ bản thân, thế nhưng nhìn gương mặt say ngủ của cô lúc này, Syaoran đành nuốt trôi mọi lời trách mắng, cúi xuống, đặt lên tay cô một nụ hôn dịu ngọt.

Kim đồng hồ đã vuợt quá số ba, Syaoran tư lự một chút, định đến phòng làm việc giải quyết nốt núi giấy tờ còn tồn đọng. Vừa mới đi được một bước, vạt áo đã bị giữ chặt. Tay Sakura thò ra khỏi chăn, nắm lấy Syaoran trong cơn vô thức, cố nói bằng chất giọng lè nhè ngáy ngủ: "Syaoran"

Cậu xoay người lại, nắm lấy tay cô đặt vào trong chăn, đứng bất động mỉm cười ngây ngốc, ghi ghi nhớ nhớ từng đường nét thanh tú trên gương mặt xinh xắn của một thiên thần đang yên lành trong giấc mơ đêm.

Ngoài trời gió trở to, một làn sấm rạch ngang bầu không đen kịt kèm theo tiếng mưa rơi lộp độp xuống mái hiên. Sakura trở người, nhíu mày, tựa hồ ngủ không yên. Syaoran thoáng chút trầm mặc rồi cúi đầu thở dài, chui vào trong chăn, ôm chặt Sakura vào lòng. Cô vô thức vòng tay qua eo cậu, như có như không nở một nụ cười.

Syaoran mỉm cười, đặt lên tóc cô một nụ hôn: "Ngủ ngon nhé, vợ yêu."

[ĐV + SĐV CCS] Có Những Ngày Như Thế (Hoàn)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!