Chap 24: Cái gì gọi là quan tâm?

1.8K 156 26

Vương Tuấn Khải quay lại nhìn anh - đội trưởng Dịch. Hắn bất ngờ mất bình tĩnh, nắm lấy cổ áo Thiên Tỷ, ấn vào tường. Ánh mắt bùng lên ngọn lửa muốn thiêu rụi tất cả, hét lên giận dữ:

- CẬU ĐÃ LÀM GÌ EM ẤY?

- Buông tôi ra đã.

- NÓI ĐI ĐÃ!

- Cậu ấy biết chuyện rồi, chuyện bố anh là người gây ra cái chết của Mã Tư Viên, chắc anh cũng biết rồi đúng không?

Hắn buông lỏng tay rồi thõng xuống, miệng lẩm nhẩm ba chữ "không thể nào...". Rõ ràng hắn đã chuẩn bị trước cho ngày này, cái ngày mà người hắn yêu nhất quay lưng lại với hắn, ngày mà Vương Nguyên bảo bối của hắn hận Vương Tuấn Khải này đến tận xương tuỷ. Nhưng sao nghe xong hắn vẫn thấy bàng hoàng? Vẫn không thể tin nổi?
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ? Là ba hắn làm chuyện này, cớ gì hắn lại phải chịu hậu quả khắc nghiệt đến thế? Hắn không làm gì sai cả, vậy mà trong phút chốc lại tuột mất người hắn yêu thương chỉ vì hậu quả do ba hắn gây ra?
Hắn không hiểu...
Vương Tuấn Khải rất đau...
Nỗi đau dày xéo lên tâm can hắn, loang lổ qua những mạch máu, làm hắn tê liệt hoàn toàn. Trừ tuyến nước mắt vẫn hoạt động. Hắn gục mặt vào tường khóc, cố không phát ra tiếng, cố không cho ai phát hiện, thật ngu ngốc biết mấy. Vương Nguyên hận hắn rồi, biết làm thế nào đây?
Hắn chợt có ý nghĩ điên rồ, ý tưởng mới mà chính hắn cũng không muốn làm. Hắn quay mặt lại, lấy tay quệt đi dòng nước mắt, miệng nhếch lên lẩm bẩm:

"Được, em đã hận tôi, tôi cho em hận hơn!"

Không hiểu Vương Tuấn Khải đã bị cái gì che mắt, bị cái gì thôi miên để nói được câu nói đó. Hắn vẫn yêu cậu rất nhiều, yêu hơn bất cứ thứ gì trên thế giới này. Hắn rõ ràng cũng ngầm hiểu được Vương Nguyên vẫn còn yêu hắn. Vì sao hắn lại làm thế, lẽ nào hắn muốn cậu phải đau khổ cùng với hắn? Hắn suy nghĩ ích kỉ đến ngông cuồng, hạn hẹp đến mức vượt xa với tính cách bản thân. Hắn chính là muốn chấm dứt tuyệt đối cuộc tình này sao? Vương Tuấn Khải điên thật rồi!
Đi thật nhanh qua mặt Thiên Tỷ, hắn chạy thật nhanh xuống, leo lên xe ấn ga, vừa chạy xe vừa gọi điện thoại cho trợ lý của mình.

"Thông báo cho các trang báo và đài truyền hình là tôi sẽ kết hôn với Trần Băng vào ngày 30/12 này. Nói cho cả mẹ tôi và cô ấy nữa."

"Ơ... Thiếu gia...."

Người trợ ký chưa kịp nói xong thì bên đầu dây bên kia chỉ vang lại một tiếng tút dài. Anh ta thừa biết Vương Tuấn Khải yêu Vương Nguyên thế nào, vậy mà tự nhiên đột ngột nói làm hôn lễ với Trần Băng, đúng là rất khó hiểu. Dù sao đó cũng là lệnh, anh ta là trợ lý, nên cũng chẳng cản được, nhất là với người ngông cuồng thích làm theo ý mình như thế.

Vương Nguyên đã trốn trong phòng bảo vệ gần nửa tiếng đồng hồ, khi nhìn thấy Vương Tuấn Khải chạy đi thì mới dám về chỗ trực. Bộ mặt cậu vẫn thất thần và vô hồn như bình thường. Vương Nguyên gắng gượng tới ba giờ rồi ngay lập tức phóng xe về nhà. Bình thường Vương Tuấn Khải sẽ cho xe đến đón cậu hoặc đích thân đến vì sợ cậu lạnh. Hôm nay thì khác, cậu lấy chiếc mô-tô mà cậu dành dụm từ tháng lương đầu tiên để mua. Vốn từ bé cậu muốn có nó, nghe nói làm cảnh sát lương cũng cao nên mới thi vào trường cảnh sát lấy tiền mua mô-tô, đương nhiên đó không phải tất cả lí do. Khi lớn lên mua được rồi thì Vương Tuấn Khải lại sống chết không cho cậu đi, nói cậu gầy thế này sẽ bị gió thổi bay, nhất định bắt cậu ngồi lên xe hắn mới cho đi làm. Đến hôm nay Vương Nguyên được đi thoải mái thì nhiệt độ xuống thấp, gió thổi mạnh, đi trên đường cao tốc lại càng lạnh. Đáng tiếc là bộ đồng phục cảnh sát vẫn quá mỏng để bảo vệ cậu, vừa về đến nhà đã liên tục hắt xì. Bà lão nhìn cậu lo lắng:

[Longfic - Completed][KaiYuan] Định mệnh không chia cách chúng taĐọc truyện này MIỄN PHÍ!