Chiều tối hôm đó, Jeon Wonwoo nhận một cuộc gọi từ số lạ. Cậu chào Yoon Jeonghan đang đọc sách trong phòng khách rồi bước ra ngoài.
Công viên nhỏ cách nhà Choi Seungcheol hai con phố tối chủ nhật vắng hẳn. Ở chiếc xích đu giữa công viên, một cô bé chừng mười sáu, mười bảy tuổi ôm sát chiếc bóp hồng vào ngực, mắt dõi theo gia đình bốn người đang ngồi chơi cát gần đó.
Jeon Wonwoo đi đến, xoa đầu em rồi ngồi xổm xuống. Áo khoác của Miso trượt lên để lộ những mảng bầm đen chi chít trên cánh tay gầy. Cậu nhẹ cau mày, kéo tay áo em xuống che lại.
"Miso đi một mình à? Ba mẹ đâu?"
"Em trốn họ ra đây."
"Sao lại trốn?"
"Anh ơi..."
Jeon Miso nắm tay cậu đến mái đình nhỏ, phủi ghế rồi kéo cậu ngồi xuống. Sau đó, em mở chiếc bóp hồng ra, đẩy đến trước mặt Jeon Wonwoo.
"Anh lấy lại đi."
"Tiền gì đây Miso?"
"Tiền anh cho ba mẹ. Anh lấy lại đi, sau này cũng đừng cho nữa."
"Sao Miso có?"
"Em...trộm."
Jeon Wonwoo nhìn em gái. Năm đầu gặp lại nhau, Miso mười hai tuổi có đôi mắt vừa trong vừa sáng, dù đôi lúc thoáng nét buồn nhưng chung quy vẫn còn nhìn thấy nét tinh nghịch lẽ ra nên có của một đứa bé.
Nhưng Jeon Miso của hôm nay đã bắt đầu biết lo nghĩ, biết đau lòng, cũng đã biết đâu là đúng đâu là sai. Ánh mắt trong trẻo đó đã bị đánh mất, thay vào đó chỉ toàn những lo lắng phiền muộn vì một gia đình chẳng ấm êm.
"Có phải anh bệnh không? Anh gầy đi nhiều rồi..."
Jeon Miso nhìn từng đường nét khác lạ trên mặt cậu, đôi mắt ửng đỏ rồi dần bị bao phủ bởi nước.
"Anh đừng cho tiền ba mẹ nữa, họ không cần đâu anh ơi. Họ mang đi đánh bài, mua về toàn là đồ ngon rồi bỏ phí, họ còn mời bạn bè đến nhà uống rượu nữa..."
Jeon Wonwoo lau đi hàng nước mắt lăn dài trên đôi má non nớt, lại mang chiếc bóp đặt vào tay em.
"Miso ngoan, tiền anh cho ba mẹ anh không lấy lại đâu. Em đi học rất vất vả, về nhà cố gắng ăn nhiều chút thì ba mẹ sẽ không vứt thức ăn đi nữa."
"Anh đi làm cũng vất vả mà..."
"Anh lớn rồi nên anh chịu được. Sau này Miso trưởng thành rồi đi làm thì anh sẽ đỡ hơn."
Jeon Miso ương ngạnh quay mặt đi. Nếu làm người lớn mà vất vả như thế, em thật sự không muốn mình lớn. Nhưng nếu em cứ nhỏ mãi, gánh nặng vẫn sẽ đè chặt lên vai anh trai. Ba mẹ càng lúc càng đòi hỏi, con đường học vấn của em còn hơn sáu năm phía trước, anh của em có gồng gánh nổi không?
"Hay anh trốn đi đi?"
"Trốn đi đâu cơ chứ? Với lại Miso còn nhỏ, sao anh đi được."
Jeon Miso cuối cùng cũng bật khóc nức nở. Anh trai em chẳng ở gần em một ngày nào nhưng năm năm qua đồ em dùng, cơm em ăn đều là tiền của anh. Năm đó lúc ba mẹ dẫn em đi gặp anh, Jeon Miso đã nhảy cẫng lên vì vui, vì anh trai em đẹp quá, lại hiền lành, nói chuyện dịu dàng chứ không giống ba mẹ.
BẠN ĐANG ĐỌC
Meanie • NGÀY TUYẾT LẠI RƠI
FanfictionMingyu, ác mộng bao năm cũng đến lúc tỉnh rồi, anh mong em sau này thật hạnh phúc, phải hạnh phúc thay cho mười năm qua Warning: NGƯỢC.
