Akhin tử trận

210 1 0

Sau khi hạ được dũng tướng Memnông, Akhin tiếp tục cầm đầu quân Hy Lạp tiến công quân Tơroa. Chàng tả xung hữu đột hạ hết danh tướng này đến danh tướng khác của quân Tơroa. Quân Tơroa từ lâu đã biết sức mạnh và tài năng của người anh hùng Akhin cho nên khi thấy các vị tướng của mình lần lượt ngã xuống trước mũi lao của Akhin thì họ chỉ còn nghĩ đến việc tháo chạy cho nhanh về thành. Đứng trước nguy cơ thành Tơroa bị thất thủ, thần Apôlông bèn xông ra ứng cứu. Thần thét lên bắt Akhin ngừng cuộc tấn công. Nhưng Akhin bất tuân thượng lệnh. Chàng cứ lao vào quân Tơroa. Hơn nữa chàng vẫn nuôi giữ một mối căm tức đối với thần Apôlông vì thần đã nhiều lần phù hộ cho Hector và quân Tơroa làm giảm đi chiến công của chàng. Apôlông đến trước mặt Akhin ngăn chàng lại. Akhin nổi giận, tiện tay đang cầm ngọn lao bèn giương lên chĩa vào mặt vị thần và quát:- Hỡi vị thần mang cây cung bạc! Hãy mau mau tránh xa khỏi cuộc chiến bạo tàn này, nếu không sẽ bị ngọn lao của Akhin làm thủng da rách thịt đó!Chà, chà! Quả là những lời nói thành thị thánh thần, muôn phần ngạo mạn. Một số phận nghiệt ngã đã làm cho Akhin mù quáng. Thần Apôlông làm sao có thể chịu đựng được những lời xấc xược như thế. Thần không còn nhớ đến lời thề hứa trong đám cưới Pêlê - Thêtix, lời thề hứa sẽ bảo vệ cho người con do nữ thần Thêtix sinh ra. Thần quyết bắt Akhin phải đền tội.Lúc này Parix đang giương cung bắn tới tấp về phía quân Hy Lạp và Akhin. Nhiều chiến binh Hy Lạp đã ngã gục dưới trận mưa tên của Parix. Song Akhin thì vẫn vững như bàn thạch. Bởi chàng xưa kia đã được tôi luyện trong nước sông âm phủ Xtích và trong ngọn lửa hồng bất diệt. Chàng tuy không được trở thành bất tử song giết được chàng đâu phải là chuyện dễ dàng. Chỉ có đánh trúng gót chân của chàng mới có thể bắt chàng từ giã cõi đời. Còn đánh vào bất cứ nơi nào trên thân thể chàng thì chỉ có thể làm chàng bị thương. Thần Apôlông nắm bắt ngay lấy tình thế đó. Những trận mưa tên đang đổ xuống quân Hy Lạp. Thần bèn hóa thành một đám mây đen để cho không một ai trông thấy và bằng cách ấy thần đón một mũi tên của Parix bắn về phía Akhin, điều khiển nó, hướng nó đâm vào gót chân người con của Pêlê. Chính xác thay khi các vị thần đã ra tay! Một mũi tên bay đi, xé gió nhanh như một ánh chớp cắm phập vào gót chân của Akhin. Đang chiến đấu say sưa, Akhin bỗng thấy đau nhói ở gót chân. Chàng biết ngay số phận chàng đến đây là kết thúc. Bởi vì xưa nay với đặc ân của mẹ chàng ban cho, chàng không hề cảm thấy nỗi đau đớn khi mũi lao đồng hay nhát gươm sắc đâm chém vào thân thể chàng. Chàng thu hết sức lực đưa tay xuống gót chân rút mũi tên ra rồi ngã vật xuống đất. Nhưng rồi chàng lại bật dậy cầm lấy vũ khí lao vào quân Tơroa giết thêm nhiều tên nữa. Song chàng đuối sức dần. Chàng lảo đảo như muốn ngã. Chàng nắm lấy lao cắm xuống đất tựa vào nó để cố đứng được. Chàng nhìn vào đám quân Tơroa hét lớn:- Hỡi những người Tơroa không trung thực! Các ngươi sẽ còn phải chịu những tai họa lớn hơn nữa. Đô thành của các ngươi sắp đến ngày bị đốt thành tro bụi. Ta sẽ trả thù các ngươi ngay cả khi ta đã từ giã cuộc sống tràn đầy ánh sáng này! Các ngươi sẽ phải đền tội.Nghe tiếng thét của Akhin, quân Tơroa kinh hãi quá chừng. Một cảnh tháo chạy cuống cuồng, hỗn loạn diễn ra trước mắt người anh hùng đang hấp hối. Akhin đã kiệt sức. Chàng rời tay khỏi ngọn lao và ngã vật xuống đất. Bộ áo giáp đồng sáng choang, vàng chói rung lên những tiếng giận dự. Và mặt đất cũng nghiến răng rền rĩ theo. Thế là người anh hùng con của Pêlê và nữ thần Biển Thêtix từ bỏ cuộc chiến đấu sục sôi ra đi vào cõi vĩnh hằng.Thấy Akhin bị giết, quân Tơroa sau một hồi thăm dò liền bổ đến bao vây định cướp thi hài. Cuộc chiến đấu quanh thi hài Akhin diễn ra hết sức ác liệt. Máu chảy thành sông, thây chất thành núi. Cát bụi mù trời. Cứ như cục diện giao tranh diễn ra thì không ai biết đến bao giờ mới phân thắng bại. Nhưng thần Dớt dồn mây mù không muốn kéo dài cuộc giao tranh. Từ đỉnh Ôlanhpơ, thần vung tay giáng xuống: một tiếng sét nổ vang, khói bụi bốc lên như một đám mây dày đặc, lửa cháy bừng bừng. Quân Tơroa phải lui xa khỏi thi hài Akhin. Lợi dụng tình hình đó, tướng Agiắc Lớn, con của Têlamông lao vào vác thi hài Akhin chạy về khu vực chiến thuyền. Tướng Uylix ngăn chặn quân Tơroa để yểm hộ cho Agiắc, vừa chống đỡ vừa rút lui.Akhin tử trận! Tổn thất này thật là lớn lao đối với quân Hy Lạp. Để bày tỏ lòng biết ơn đối với công lao to lớn của một vị tướng kiệt xuất, quân Hy Lạp tổ chức lễ tang cho người anh hùng rất trọng thể. Họ rửa ráy sạch sẽ thi hài Akhin, xức dầu thơm cùng với các thứ hương liệu khác, sau đó đặt Akhin lên một chiếc giường được trang hoàng rất lộng lẫy. Rồi mọi người từ các tướng lĩnh cho đến chiến binh đứng túc trực quanh thi hài của chàng khóc than, kể lể công lao của chàng và nỗi đau đớn xót xa trước việc chàng phải từ giã cuộc sống chiến đấu với những chiến công vinh quang mà không một vị tướng nào sánh kịp. Tiếng khóc của họ vang lên trời cao, dội xuống biển sâu. Nữ thần Biển Thêtix và các chị em Nêrêiđ của nàng nghe tiếng khóc dội xuống, bủn rủn cả người, vội vàng đội sóng biển đi lên mặt đất. Thấy con mình đã chết, nữ thần Thêtix thét lên một tiếng. Tiếng thét của vị nữ thần Biển thật khác thường. Quân Hy Lạp nghe tiếng ấy kinh hoàng thất đảm vội vã bỏ chạy. May thay lão vương Nextor kịp thời can ngăn họ lại. Suốt mười bảy ngày liền nữ thần Thêtix, các tiên nữ Nêrêiđ, các tướng lĩnh cũng như các chiến binh Hy Lạp khóc than bên thi hài người anh hùng Akhin. Các nàng Muyđơ, những con gái yêu của Dớt, từ đỉnh Ôlanhpơ bay xuống, đứng quanh thi hài Akhin hát những bài ca tang lễ. Các vị thần Ôlanhpơ cũng khóc than thương tiếc cho cái chết của người anh hùng con của lão vương Pêlê và nữ thần Biển Thêtix vốn dòng dõi của đấng phụ vương Dớt uy nghiêm. Cho đến ngày thứ mười tám khi giàn củi đã thiết lập xong, người ta mới khiêng thi hài Akhin ra làm lễ hỏa táng. Biết bao nhiêu lễ vật quý giá được dâng hiến cho buổi lễ này. Cũng như xưa kia trong lễ tang của Patơrôclơ, quân Hy Lạp đem những tù binh Tơroa ra giết rồi ném thi hài vào giàn lửa để tế vong hồn người chết. Sau khi giàn củi cháy hết, quân Hy Lạp đi thu nhặt hài cốt của Akhin bỏ vào một chiếc bình vàng đẹp đẽ vốn của thần Rượu nho Điônidôx dâng tặng cho nữ thần Thêtix, mẹ của Akhin. Tiếp đó, quân Hy Lạp lấy hài cốt của Patơrôclơ đem bỏ chung vào chiếc bình đó rồi làm lễ an táng. Người ta đào một cái huyệt để chung ba danh tướng của quân Hy Lạp: Patơrôclơ, Ăngtilôc và Akhin. Quân Hy Lạp xây cho những vị anh hùng một ngôi mộ rất to, rất cao để cho thuyền bè đi ngoài khơi xa cũng nhìn thấy. Phần cuối của lễ tang là những cuộc thi đấu thể thao. Nữ thần Thêtix mang từ dưới biển lên những tặng vật quý giá để làm phần thưởng cho những người chiến thắng. Quân Hy Lạp bảo nhau: những phần thưởng đó quý giá đến nỗi nếu như Akhin còn sống hẳn rằng chàng cũng phải ham thích say mê. Và nếu chàng tham dự các cuộc thi, chắc chắn chàng sẽ đoạt hầu hết các giải. Người xưa kể, Akhin tuy đã được chôn cất dưới một nấm mồ to đẹp nhưng chàng không yên nghỉ tại đấy. Nữ thần Thêtix đưa chàng đến một hòn đảo xa tít tắp ở biển Pông - Ơxin và ở đây chàng tiếp tục cuộc sống của mình, một cuộc sống đầy bí ẩn. Cho mãi đến tận sau này mỗi khi thuyền bè đi ngang qua hòn đảo đó, các thủy thủ đôi khi vẫn còn nghe thấy tiếng binh khí va chạm nhau xoang xoảng tưởng chừng như những cuộc giao tranh long trời lở đất vẫn đang diễn ra. Đêm đêm có khi lại nghe thấy vẳng lên những câu ca, điệu hát như trong các buổi yến tiệc tưng bừng. Người ta bảo, đó là Akhin và các chiến hữu của mình đang tiếp tục cuộc sống của những dũng tướng anh hùng của thời đại trước.

Thần thoại Hy LạpNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ