Choi Seungcheol nắm chặt tay, ánh mắt hung hãn nhìn Kim Mingyu đứng ở đối diện. Anh nhìn thoáng qua đồng hồ lớn giữa sảnh công ty, rồi bước qua hắn đi ra khỏi cửa.
Kim Mingyu đã chờ Choi Seungcheol một tiếng, chỉ muốn cùng anh nói một vài lời tử tế, nhưng lại bị thẳng thừng từ chối.
Choi Seungcheol ra đến bãi giữ xe, cơn bực dọc trong người gần như bùng nổ. Anh quay đầu lại nhìn hắn, giọng nói trầm thấp cố kiềm lại sự khó chịu, "Cậu muốn gì?"
Kim Mingyu ngay lập tức hỏi, "Anh biết Jeon Wonwoo ở đâu không?"
"Cậu tìm thằng bé làm gì?", Choi Seungcheol lập tức cảnh giác, linh cảm mách bảo với anh rằng chắc chắn chẳng phải chuyện tốt lành.
"Em có việc cần hỏi."
Kim Mingyu khẽ nhíu mày, thầm nhớ lại hình ảnh Jeon Wonwoo ôm lấy ngực đau đớn. Bất giác, hắn cảm thấy dường như Choi Seungcheol cũng đã biết điều gì đó mà hắn chẳng được biết.
Choi Seungcheol nhướng mày, tiến đến gần hắn gằn từng chữ, "Cậu muốn hỏi gì cơ? Hỏi nó còn yêu cậu không? Hỏi nó đã tổn thương đủ chưa? Hay hỏi khi nào nó sẽ đau tim đến chết?"
Lời Choi Seungcheol châm biếm nhưng lại vô cùng rõ ràng. Tiếc là Kim Mingyu đã quá vội để hiểu.
Rồi hắn lại nói, "Nếu anh biết Jeon Wonwoo ở đâu thì nói cho em biết. Lúc nãy em thấy anh ấy hình như không khoẻ."
"Cậu gặp thằng bé ở đâu?"
"Ở cửa hàng đồ gốm gần công ty anh ấy."
Choi Seungcheol cười lớn. Anh rút ra một điếu thuốc, châm lửa rồi phả vào mặt Kim Mingyu, "Cậu lo lắng cho nó à?"
Kim Mingyu thừa biết lời Choi Seungcheol nói đều có ẩn ý. Đứng trước sự trêu chọc của anh, hắn cũng lười né tránh.
"Dù gì cũng mười năm bên nhau, em cũng không muốn thấy anh ấy sống không tốt."
"Cậu muốn nó sống tốt thì đã không nói chia tay.", Choi Seungcheol tung bật lửa, thản nhiên đáp.
Nhưng lần này Kim Mingyu đã không nhẹ giọng nữa, hắn trả lời với thái độ không vui khi lần nữa bị chạm vào vùng bị thương.
"Choi Seungcheol, anh nói chuyện có lý chút được không? Mấy tháng trước anh ấy vẫn khoẻ mạnh..."
Choi Seungcheol vứt điếu thuốc xuống đất, giẫm mạnh, trực tiếp nắm cổ áo Kim Mingyu, gần như nghiến răng mà nói, "Ha. Nó bị viêm cơ tim, là viêm cơ tim đấy. Bệnh đó không thể ngày một ngày hai mà phát ra được, chỉ có cái đồ đần như cậu không nhìn ra nó bệnh thôi."
"Viêm cơ tim?", Kim Mingyu thoáng ngây người, mơ hồ có phần khó tin.
Choi Seungcheol lại khẽ cười, nhưng đôi mắt anh lại tối đi, ngưng đọng một nỗi lo sâu sắc. Anh nói, "Chắc hẳn cậu sẽ nghĩ thằng bé chỉ đang làm trò,..."
Và theo sau đó là tiếng thờ dài bẽ bàng.
"Nhưng Jeon Wonwoo không cần làm gì để níu kéo cậu. Thằng bé đã dùng hết can đảm để đi ra khỏi cuộc tình mười năm bị đối xử không kém gì một người ở, nó sẽ không làm phiền cậu, càng không muốn bọn tôi làm phiền cuộc sống tươi đẹp của cậu. Đã yên tâm chưa?"
BẠN ĐANG ĐỌC
Meanie • NGÀY TUYẾT LẠI RƠI
FanfictionMingyu, ác mộng bao năm cũng đến lúc tỉnh rồi, anh mong em sau này thật hạnh phúc, phải hạnh phúc thay cho mười năm qua Warning: NGƯỢC.
