#3 (edited)

2.4K 180 4
                                        

Chín giờ sáng, Jeon Wonwoo tỉnh lại vì tiếng ồn ào bên ngoài hành lang. Trong căn phòng trống trải, chỉ còn lại mỗi cậu cùng một chiếc hộp giữ nhiệt, bên ngoài dán một mảnh giấy ghi chú nhỏ.

"Ăn xong rồi uống thuốc, bọn anh về ngay."

Jeon Wonwoo ngây người, nằm lặng nhìn lên trần nhà.

Những chuyện đang xảy ra dường như theo một cách nào đó đã luôn được dự báo từ trước. Là do cậu ngu ngốc hay cố chấp chẳng chịu thừa nhận, rằng tình yêu của người kia đã sớm vụt tắt trong những ánh nhìn hắn dành cho cậu.

Dường như mỗi khi tâm trạng người ta chạm đáy, họ sẽ luôn quẩn quanh trong những dòng suy nghĩ tiêu cực chẳng hề có hồi kết. Nhưng Jeon Wonwoo đã luôn rất cố gắng lạc quan, như thể chỉ cần đặt thêm một viên sỏi lên vai, cậu sẽ ngay lập tức oằn người vì sức nặng.

Sau đó, mọi người nói cậu bị bệnh, cần phải phẫu thuật.

Nhẹ như cơn gió thổi lướt qua vành tóc mai, chỉ thoáng xoa động rồi biến mất như chưa từng xuất hiện. Cậu không sợ cái chết vì cậu chẳng có gánh nặng gì để lo lắng. Nhưng cậu cũng sợ không thể chống cự được thêm, cũng vì nếu cậu đi, em gái sẽ không có ai chăm sóc tử tế.

Con người luôn phải đối mặt với nhiều lựa chọn. Giữa hai ngã rẽ dẫn về hai kết quả khác nhau, cậu biết, một lần nữa cậu sẽ chẳng thể đặt bản thân lên đầu.

Jeon Wonwoo gấp lại đồ bệnh nhân, mang theo hộp cháo giữ nhiệt, đi tìm quầy làm thủ tục.

Buổi sáng sớm, hành lang thoang thoảng mùi hương của nắng. Người xếp hàng trước quầy vẫn chưa quá đông, chủ yếu đều là người nhà chờ đóng tiền viện phí.

Jeon Wonwoo kéo áo khoác, che người lại khi cơn gió lạnh vừa thổi qua. Cậu liếm đôi môi khô khốc, dè dặt nói với y tá trước mặt, "Tôi muốn làm thủ tục xuất viện"

"Anh tên gì ạ?"

Cậu che miệng ho khan, giọng khàn khàn đáp, "Jeon Wonwoo"

Tiếng gõ máy vang lên, sau đó là một thoáng im lặng, y tá nhìn thông tin trên máy khẽ nhíu mày. Jeon Wonwoo mới nhập viện tối hôm qua, vậy mà sáng nay đã muốn xuất viện sớm.

Cô trao đổi với y tá trưởng bên cạnh, không lâu sau nghiêm giọng nói, "Anh chưa về được đâu, sáng nay bác sĩ vẫn chưa đến kiểm tra cho anh đúng không?"

"Tôi có việc gấp phải về nhà, cô cứ cho tôi làm thủ tục đi"

"Nhưng..."

"Ba ngày nữa tôi sẽ trở lại tái khám, được không?"

Hơn nửa tiếng sau, Jeon Wonwoo ôm một túi thuốc lớn rời khỏi cổng bệnh viện. Cậu ngồi ở trạm xe buýt nhẩm tính xem phải xin chủ nhà cho đóng tiền trễ mấy ngày. Cũng may cậu cương quyết xin xuất viện sớm, nếu không tiền viện phí mấy ngày tới chắc chắn sẽ rút cạn tài khoản tiết kiệm rất vất vả mới dành dụm được.

Hồi chưa tốt nghiệp đại học, chưa mang vác gánh nặng trên vai, cậu đã nghĩ sau này sẽ sống rất tốt với công việc của mình, trở thành một nhân viên dù bình thường nhưng ổn định ở công ty nào đó, buổi sáng đi làm, buổi tối trở về nhà với người yêu.

Meanie • NGÀY TUYẾT LẠI RƠINơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ