Choi Seungcheol nhìn người nốc rượu liên tục phía đối diện, cảm thấy vô cùng chán nản.
Ngày đó hắn một mực muốn chia tay cùng Jeon Wonwoo, anh là người ngăn cản nhiều nhất. Tình yêu bên nhau một đoạn đường quá dài vốn không thể tránh khỏi cảm giác tẻ nhạt. Anh và Yoon Jeonghan cũng từng như thế, chỉ là không ai nghĩ đến việc rời đi. Đến một ngày đột nhiên tỉnh lại, mới cảm thấy may mắn rằng người mình cần nhất vẫn luôn ở đây, thầm cảm ơn bản thân vì dù trong giây phút bốc đồng vẫn một mực giữ người lại.
Trong mắt anh, Kim Mingyu không chỉ dại, mà còn bốc đồng. Anh nhìn hắn, thiếu kiên nhẫn nói, "Cậu là như thế nào? Sắp kết hôn rồi, không còn là trẻ con đâu mà hở ra là ủ dột như thế"
Kim Mingyu uống cạn ly rượu vừa rót đầy, khàn giọng hỏi, "Anh cảm thấy em trẻ con sao?"
"Không, anh thấy cậu trưởng thành lắm, người non trẻ như anh không hiểu nổi cậu"
Choi Seungcheol cười khẩy, chẳng buồn cùng hắn đôi co. Ai mà chịu thừa nhận sai lầm cơ chứ, lời cần nói anh đã nói hết cả rồi, Kim Mingyu vẫn không thấy sai, chỉ vì hắn tin bản thân đã làm đúng.
Anh có quyền để phán xét hắn sao? Nếu có, e rằng cũng chỉ có thể là một người duy nhất mà thôi
Kim Mingyu nhớ lại ngày hắn nói chia tay, rất bình tĩnh, quả thực cực kỳ trưởng thành.
Hắn nhìn vào đôi mắt ngập nước của cậu, trong lòng không mảy may dao động, như thể đoạn đường mười năm cùng khóc cùng cười kia là chuyện của những người qua đường xa lạ nào đó không phải họ.
Chính hắn đã trải qua những ngày tháng tồi tệ tưởng chừng chẳng đứng lên nỗi nữa. Gia đình bỏ mặc, bị đánh đến thừa sống thiếu chết, hắn còn biết sợ là gì sao?
Nhưng sau đó, Kim Mingyu cũng không thể lý giải vì sao khi nhìn thấy tấm thẻ Jeon Wonwoo để lại, bao cảm xúc mà hắn tưởng sẽ không thể nào xuất hiện sau khi chia tay lại ùa đến dồn dập. Cả lồng ngực đều đau buốt mỗi khi nhớ đến dòng chữ kia, lẫn hình ảnh người con trai lầm lũi mang hành lý ra khỏi nơi mà cậu đã dành hết tâm can để vun vén cùng người cậu yêu.
Kim Mingyu châm một điếu thuốc, ngẩng đầu nhả khói. Làn hơi mỏng thoát ra, mang theo rất nhiều tâm sự chưa thể nói thành lời.
"Bọn em thật sự không thể bên nhau được nữa"
"Ừ, cậu nói hết yêu còn gì. Nhưng Kim Mingyu, cậu thua Jeon Wonwoo rồi, thua thảm hại"
Choi Seungcheol nghĩ Kim Mingyu nên phải cảm ơn anh vì đã không để Yoon Jeonghan theo cùng. Nếu không y nhất định sẽ dùng những lời lẽ sắc bén nhất đâm vào đầu tên này, để cho hắn biết hết yêu không phải dùng một lời đơn giản là nói ra được.
Kim Mingyu bật cười, hắn lắc đầu để phủ nhận tất cả. Thua sao? Hắn chưa từng thua. Huống chi trong cuộc tình này, hắn mới là người rời đi trước.
"Anh chưa từng hết yêu Yoon Jeonghan, anh không thể hiểu cảm giác mỗi ngày đều sống chung với người mình không còn tình cảm"
Hắn không nhanh, không chậm, vừa vặn để nói ra những gì bản thân cảm nhận. Nhưng trong mắt Choi Seungcheol, chẳng khác nào Kim Mingyu đang tự nguỵ miệng cho yếu đuối của bản thân, cố gắng che đậy đi việc hắn đã không còn đủ can đảm để đấu tranh cho đoạn tình cảm này.
BẠN ĐANG ĐỌC
Meanie • NGÀY TUYẾT LẠI RƠI
FanfictionMingyu, ác mộng bao năm cũng đến lúc tỉnh rồi, anh mong em sau này thật hạnh phúc, phải hạnh phúc thay cho mười năm qua Warning: NGƯỢC.
