Cả đêm Jeon Wonwoo trằn trọc không thể ngủ, ôm lấy một tia hy vọng nhỏ nhoi trông chờ vào chiếc điện thoại đang cạn pin dần vì chưa giây phút nào màn hình được ngơi nghỉ. Tin nhắn cậu gửi cho Kim Mingyu như muối bỏ bể, rất nhiều nhưng hắn không đọc lấy một lần.
Mười năm bên nhau, từ lúc còn là hai cậu bé mười bảy, mười tám, lặng lẽ sánh vai trên đường mỗi ngày đến trường. Đến khi vào đại học rồi tốt nghiệp, họ lại nắm tay nhau rời khỏi nhà theo đuổi sự nghiệp của riêng mình.
Tuổi trẻ lập nghiệp, công việc nhiều vô kể, thời gian nghỉ ngơi lại chẳng có bao nhiêu. Song tối đến, dù không ai bảo ai, cả hai đều cố gắng trở về thật sớm ngôi nhà chung, nơi có một nửa yêu thương của mình.
Ba mẹ Jeon Wonwoo vứt bỏ cậu từ nhỏ vì gia cảnh khó khăn. Họ đi nơi khác lập nghiệp, lúc khá giả lại sinh thêm một bé gái, nhưng lại chưa hề có ý định tìm đến nhận lại cậu.
Vậy mà đến khi em vào lớp sáu, công việc kinh doanh thất bại, họ quay về yêu cầu cậu cấp dưỡng, bằng không sẽ quấy phá nơi làm việc của cậu lẫn Kim Mingyu. Cực chẳng đã, Jeon Wonwoo đành dành hết nửa tháng lương mỗi tháng đưa cho họ mới sống yên ổn được suốt mấy năm qua.
Kim Mingyu không khó khăn về tiền bạc đến thế. Nhưng năm đó, lúc hắn nói yêu cậu, đã bị ba đánh đến nằm viện hai tuần hơn mới có thể trở về. Sau đó họ lạnh nhạt ra mặt, dù vẫn cho phép Kim Mingyu trở về mỗi dịp họp mặt gia đình, nhưng với điều kiện không được đưa Jeon Wonwoo theo cùng.
Gió lớn thổi lung lay khung cửa căn nhà trọ cũ, Jeon Wonwoo với tay đóng cửa sổ lại ngăn gió bên ngoài.
Cậu dọn đến đây ở đã một tháng, từ lúc Kim Mingyu bảo hắn sẽ rời đi chừa lại căn nhà hai người từng ở cho cậu.
Yoon Jeonghan ngày đó khi giúp cậu thu xếp đồ đạc đã bảo cậu rất ngốc, ngôi nhà này một nửa cũng tính là của cậu, nếu hắn đã không cần thì nó thuộc về cậu cơ mà.
"Nơi này có nhiều mỗi góc nhỏ cũng đều chứa ký ức của bọn em, ở đây một mình em sống không nổi"
Thế rồi cậu đi, mang hết tất cả mọi thứ của mình ra khỏi nhà, sau đó lại phát hiện, nơi đó vắng cậu hoá ra cũng không trống trải đến thế. Tất cả những thứ bên trong đều thuộc về Kim Mingyu, mà cậu chỉ mang theo một túi đồ to và hai thùng đồ nhỏ, vừa vặn kết thúc một cuộc tình mười năm.
Số tiền ít ỏi còn lại mỗi tháng chỉ đủ để cậu thuê một căn trọ cũ kỹ và ăn tạm ba bữa qua ngày. Ngày trước còn phải trở về sớm chăm sóc Kim Mingyu, giờ thì cậu chẳng còn ai chờ ở nhà, thế nên Jeon Wonwoo đi làm bán mạng từ sáng sớm đến tối muộn, mong có thêm chút tiền phòng thân.
Cứ tưởng làm việc mệt mỏi sẽ giúp cậu có thể gạt hình ảnh người cũ ra khỏi tâm trí, thế nhưng cứ đặt lưng xuống giường là cậu lại nhớ hắn quay quắt. Tin nhắn đã xoá, hình ảnh cũng chẳng còn, vậy mà những ký ức cũ cứ hiện về rõ mồn một mỗi khi cậu nhắm mắt lại.
"Chắc nó cũng có nỗi khổ. Ngày đó anh sang bên kia, thấy họ hàng nhà nó cứ bủa vây nói đủ điều. Thằng bé cũng không phản kháng nỗi, áp lực công việc, áp lực gia đình bủa vây tứ phía, nó làm vậy có thể chỉ để bảo vệ em"
BẠN ĐANG ĐỌC
Meanie • NGÀY TUYẾT LẠI RƠI
FanfictionMingyu, ác mộng bao năm cũng đến lúc tỉnh rồi, anh mong em sau này thật hạnh phúc, phải hạnh phúc thay cho mười năm qua Warning: NGƯỢC.
