tóm tắt chương trước cho mấy bạn bỏ qua: bé Gyu ngờ ngợ lý do xuyên không xong bốn người test thử ạ :)
...
Thời điểm sự tỉnh táo dần trở về tâm trí Mingyu sau một giấc ngủ sau, trước khi cậu có thể hé mở đôi mi, thích giác của Mingyu đã tìm được hai âm thanh đã lâu rồi cậu không được nghe thấy: một bản nhạc rock xưa của Anh và tiếng ẳng ẳng của một chú cún, không khác gì của Aji nhà mình...
Nhà?
Nhà cậu?
Tim Mingyu hẫng nhịp, mắt nhanh chóng mở lên, chỉ để bắt gặp chiếc trần nhà không thể nào quen thuộc hơn trong ký ức. Cậu mím môi, đôi đồng tử dáo dác quét một vòng không gian, lên bàn, lên ghế, lên tủ quần áo, và lên chiếc loa đang phát nhạc inh ỏi bên giường...
"Mình về rồi," Mingyu lẩm bẩm trong nỗi ngạc nhiên. "Mình về đúng dòng thời gian rồi!"
Cậu ngồi bật dậy nhanh đến đầu óc choáng váng, liếc nhìn những vệt nắng đỏ rực đan xen qua khung cửa sổ phòng ngủ, chẳng rõ liệu hiện tại là hừng đông hay chạng vạng, là ngày, tháng, năm nào.
Trước niềm băn khoăn ấy, Mingyu lập tức lục tung lớp chăn trên thân dưới, mò mẫm tìm kiếm chiếc điện thoại thông minh. Cuối cùng, cậu chụp được vật mình mong muốn dưới gối nằm, vội vã mở màn hình lên.
Xế chiều thứ Bảy ngày 20 tháng 1.
Một giờ trước buổi hẹn với Jeon Wonwoo.
"Vậy là thế nào nhỉ?" Mingyu đan tay vào những lọn tóc dựng xù như tổ quạ, cặp chân mày rậm rạp dưới trán cau chặt. "Rốt cuộc... Mình có... Du hành đến sáu năm sau không?"
Chỉ tồn tại một cách duy nhất để giải đáp thắc mắc của cậu: hỏi anh. Nếu Wonwoo không nhớ tất cả những gì xảy ra trong "một tuần qua", hẳn cuộc gặp gỡ với hai phiên bản lớn hơn của hai người đều là sản phẩm của trí tưởng tượng và diễn ra trong phạm vi cơn mơ đêm qua của Mingyu.
Cậu bĩu môi, chẳng hiểu sao bụng dạ chùng xuống khi cân nhắc đến khả năng đó, nơi đáy lòng ngập tràn cảm giác hụt hẫng, như thể ai đó đã bơm căng không khí nhạt nhẽo vào trong, làm lồng ngực Mingyu trướng anh ách.
Việc mọi thứ là một giấc mộng đồng nghĩa với chuyện tất cả lần tâm sự gối kề gối, miệng nói cười, hay thậm chí những bữa ăn ấm cúng và đêm xem phim vui vẻ cấu tạo nên bao kỉ niệm giữa họ, được khắc ghi đậm sâu trong trái tim cậu, đều là của riêng Mingyu, và Wonwoo sẽ mãi chẳng thể nhớ đến.
Sẽ chỉ mình cậu nhớ đến đôi mắt long lanh hạnh phúc và hiếu kỳ thời điểm biết được hai người vẫn ở bên nhau đến hơn nửa thập kỷ sau.
Sẽ chỉ mình Mingyu tương tư bộ dạng lóng ngóng của Wonwoo trong lần đầu tiên vào bếp với cậu, cái cách cơ thể gầy gò, mỏng tang của anh lọt thỏm trong chiếc áo hoodie rộng rinh của Wonwoo-hai-mươi-tám-tuổi, hay gương mặt đờ đẫn, ngủ gật trên vai Mingyu.
Sẽ chỉ mình cậu say mê thanh âm ngọt ngào của anh trong phòng ngủ, tự do dựa dẫm vào người nhỏ tuổi hơn.
Nuốt nước bọt một cách run rẩy, chàng trai họ Kim rời khỏi giường và tiến vào nhà vệ sinh, cẩn thận chuẩn bị cho buổi hẹn ngày hôm nay, không quên nhìn chằm chằm vào bộ quần áo, hộp bao bảo hộ, và chai gel bôi trơn đang nằm ngay ngắn trên bàn mà bản thân đã xếp tối qua.
BẠN ĐANG ĐỌC
twenty, twenty-something | meanie
FanfictionChuyện Mingyu-hai-mươi-tuổi và Wonwoo-hai-mươi-mốt-tuổi gặp gỡ Mingyu-hai-mươi-bảy-tuổi và Wonwoo-hai-mươi-tám-tuổi. Lưu ý: Truyện có yếu tố trưởng thành, vui lòng cân nhắc trước khi đọc.
