Chap 22: Quyết định của sự đau đớn

Bắt đầu từ đầu

Quản gia Trương mỉm cười gật đầu, cúi chào rồi biến mất theo chiếc xe về cuối đường. Căn nhà rộng lớn này chỉ còn lại mình hắn, chẳng có ai cả. Hắn cứ tưởng Giáng sinh lần này sẽ được cùng cậu đi chơi, nhưng không phải vậy. Vương Tuấn Khải leo lên phòng, nằm bẹp xuống giường. Hắn chẳng biết phải đi đâu, nhắm mắt cố ngủ.
Chuông điện thoại reo, hắn mệt mỏi lần mò xung quanh. Hắn thậm chí chẳng buồn nhìn lên xem người gọi là ai mà uể oải nói ngay:

"Ai?"

"Anh quyết định chưa, Vương Khải?"

"Thằng điên nào gọi vậy?"

"Em, Trần Băng"

Hắn đang chuẩn bị ngủ thì bị gọi, đương nhiên là rất tức giận. Khi vừa nghe đến tên, hắn tỉnh luôn. Hắn nhớ ra, hôm qua cô ta gia hạn một ngày cho hắn. Hắn cuống cuồng:

" 10 phút sau tôi sẽ gọi lại"

Hắn bật dậy, vuốt mặt một cái rồi nhăn mặt suy nghĩ. Ra là hắn quên mất, vì mải tìm cậu mà quên mất quyết định việc này. Vương Khải không muốn cậu phát hiện ra chuyện đó, nhưng cũng chẳng muốn rời xa cậu.
Khoan đã, chẳng phải đã rời xa rồi sao? Được, dứt khoát một lần là xong tất cả. Vương Tuấn Khải, hắn yêu cậu, hắn sợ cậu, hắn cũng thương cậu rất nhiều.
Tên xã hội đen bản lĩnh đó giờ đã lại sợ hãi một lần nữa. Hắn không đủ can đảm để đối diện với sự thật, với cả Vương Nguyên nữa. Vậy nên, hắn sẽ cho phép mình hèn nhát lần này.
Hắn cầm điện thoại lên, gọi cho cô. Giọng hắn đột nhiên lạc đi, run run:

"Tôi đồng ý"

"Em phải tin anh sao?"

"Nếu không tin, cô có thể nộp bằng chứng bất cứ lúc nào mà."

"Được. Rất tốt"

Hắn vẫn nghe được tiếng cười khẩy của cô ta. Hắn ném điện thoại vào một góc, nằm vật xuống giường, vùi mặt vào gối.
Hắn đau.
Thật sự rất đau.
Đau đến không thở được.
Vương Tuấn Khải, cuối cùng cũng buông tay rồi. Rốt cuộc thì cũng đến ngày hắn không có được thứ hắn muốn. Hắn cắn chặt môi, rồi bật khóc. Hắn chính là không muốn gồng mình chịu đựng nữa rồi. Hắn tự trách mình sao quá vô dụng, quá ngu ngốc. Tuột mất cậu, là điều hắn chưa từng nghĩ đến. Vì thế mà, đến cả tư thế phòng bị mà hắn còn chẳng có, nên kết cục vẫn là để cậu rời xa trong đau đớn và bất ngờ.
Hắn bỗng gào lên như một con thú bị bắn đến trọng thương.
Phải, xã hội đen đang rất đau.
*****************
Cậu ăn sáng xong thì lái xe đến đồn cảnh sát trong thầm lặng. Đèn giao thông chuyển màu đỏ, cậu dừng xe trước vạch trắng. Cậu rút trong túi áo mình ra chiếc điện thoại, đã bị tắt nguồn từ hôm qua. Cậu chỉ tính mở lên để xem giờ, thì có một tin nhắn gửi đến.

"Anh nhớ em"

Cậu nhìn dòng chữ đó một lúc rồi nhếch môi cười nhạt. Tên ích kỉ, hắn đang cố níu giữ lại cậu đấy à? Hắn gây ra việc này, rồi tự cho mình cái quyền níu chân người hắn làm tổn thương. Vương Nguyên phóng xe trong cơn rét buồn mùa đông, lòng đau đến tê tái.
Ca trực của cậu hôm nay được đổi lên buổi sáng, cậu muốn về chơi Giáng Sinh. Thiên Tỷ bên cạnh đang ăn vội cốc mỳ lót dạ, vừa nhai vừa hỏi:

- Ổn cả chứ?

- Vẫn ổn.

- Cậu muốn đi chơi Giáng Sinh với tôi và Hoành Hoành không?

- Tôi xin từ chối lòng tốt của anh. Anh chẳng muốn đi riêng lắm ý.

Cậu bĩu môi trêu anh. Thiên Tỷ cũng chỉ lắc đầu cười, bỏ qua hành động trẻ con đó. Có lẽ là vì, Hoành Hoành đã làm nhiều nên anh quen rồi.

- Mấy giờ rồi?

- 8h.

- Bật sang xem tin tức buổi sáng đi.

Vương Nguyên lặng lẽ làm theo. Hai người chống tay chăm chú xem, thỉnh thoảng nói qua lại với nhau vài câu để đánh giá vấn đề.

"Sau đây là tin tức nóng mà đài truyền hình vừa nhận được. Con trai duy nhất nhà họ Vương - Vương Tuấn Khải công khai vợ tương lai - nữ nghệ sĩ dương cầm Trần Băng. Được biết, Vương Khải đã bí mật tổ chức đính hôn từ trước, và chắc chắn sẽ kết hôn vào đầu năm sau. Xin chúc mừng đại hỷ nhà họ Vương."
___________________________
End chap ^^~ nhớ like hay comt gì đấy nha :*
À, mình định cho longfic này SE ạ :<

Rawr  

[Longfic - Completed][KaiYuan] Định mệnh không chia cách chúng taĐọc truyện này MIỄN PHÍ!