Đoạn 1: The Beginning

2.5K 147 22
                                        

Mingyu không phải là mối tình đầu của Wonwoo. Và điều đó chưa bao giờ tồn tại như một trở ngại trong chuyện hẹn hò của hai người, cũng chẳng là một sự thật to tác hay cơn vũ bão chấn động, đảo lộn hoàn toàn hình ảnh anh trong mắt cậu, vực dậy trong Mingyu cảm giác nào ngoài hai chữ "thờ ơ".

Từng có người đàn ông khác hôn lên gò má Wonwoo thì sao chứ, khi chỉ có Mingyu có thể tô hồng gương mặt anh đơn giản bằng lời đường mật hình thành nơi đầu lưỡi?

Từng có người đàn ông khác gõ cửa trái tim Wonwoo thì sao chứ, khi chỉ có Mingyu vun xới bên trong lồng ngực trái của anh nở rộ muôn vàn cảm xúc mới lạ tựa mỗi ngày đều là xuân phân?

Từng có người đàn ông khác tâm tình cùng anh chuyện quá khứ hay tương lai thì sao chứ, khi chỉ có cậu không ngừng nắm chặt tay, dẫn lối Wonwoo trải nghiệm thực tại, mở mang tầm mắt anh trước cuộc đời rực sắc, khác biệt đến mức Wonwoo ngỡ như anh chưa từng thực sự sống trước khi gặp gỡ Mingyu?

Đôi lúc, Wonwoo nghĩ dù anh đã bước qua hai mươi mốt mùa hạ, yêu và được yêu, nhưng bản thân vẫn chỉ là con sâu trốn chui trốn nhủi trong cái kén, ngóng trông đến tận khoảnh khắc Mingyu, một điều kỳ diệu của tự nhiên ban tặng, hóa anh thành cánh bướm chao lượn, vượt khỏi giới hạn Wonwoo tự đóng mình mắc kẹt, khai phá chính anh.

Nhận ra bản thân thật sự giỏi với học ngôn ngữ.

Nhận ra bản thân yêu thích được chiều chuộng hơn tưởng tượng.

Nhận ra bản thân có hứng thú với Khoa học, đặc biệt là Vật lý, và Nhiếp ảnh.

Và nhận ra... Anh phản ứng vô cùng nhạy cảm với cái chạm của cậu.

Từng có người đàn ông khác chạm vào Wonwoo thì sao chứ, khi chỉ Mingyu có thể châm lửa tình hừng hực trong anh chỉ với một nụ hôn và hai bàn tay đặt ở eo như Mingyu, cởi bỏ lớp phòng vệ của Wonwoo, cuốn đi cả lý trí và nỗi ngần ngại không trao trọn tất cả cho cậu?

Bộ phim viễn tưởng về du hành thời gian trên màn hình máy tính xách tay Wonwoo vốn đòi coi nằng nặc trong thoáng chốc đã bị quên lãng, vẫn tiếp tục chạy đoạn hội thoại tiếng Anh không cá nhân nào màng quan tâm, nằm lăn lóc trên lớp chăn sọc ca rô của phòng ngủ Wonwoo khoảnh khắc một cái nắm tay ngây thơ, trong sáng giữa cả hai mà anh chủ động thực hiện vì lạnh (thề không xạo!) nhanh chóng biến thành Wonwoo trèo lên đùi Mingyu, đan tay vào từng lọn tóc của nhau, quấn quýt môi lưỡi đầy vụng về và mãnh liệt dưới bóng đèn vàng dựng trên tủ đầu giường. Mùi hương từ cậu, mang sự tươi mới và ngọt ngào của cam chanh, xâm chiếm khứu giác anh, khiến tim chàng trai lớn tuổi hơn đập rộn ràng hơn cả đoạn drop của một bản EDM đinh tai nhức óc, cổ rướn lên, rút ngắn khoảng cách giữa mình và Mingyu nhiều nhất có thể, cảm nhận hai chiếc răng nanh của người nọ chậm rãi cắn kéo môi dưới rồi thả ra, thân dưới cả hai vô tình ma sát, truyền kích thích dọc sống lưng, hun nóng da thịt, không hẹn mà cùng buông tiếng thở nặng nhọc.

Thanh âm thở dốc suýt kéo thành giọng điệu rên rỉ đánh một hồi chuông cảnh cáo vào thần trí Wonwoo, nhanh chóng len lỏi sự tỉnh táo vào não bộ, đốt cháy nơi tiếp xúc, khiến anh giật mình rụt người, đứng thẳng dậy xuống sàn trước thời điểm một trong hai có phản ứng sinh lý hoặc mọi chuyện đi quá xa.

twenty, twenty-something | meanieNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ