Chap 21: Chạy trốn

2K 169 9

- Vương Nguyên, là cháu ư?

- Vâng, cháu chỉ đến lấy một chút đồ rồi sẽ về ngay.

Bác Trương vừa nhìn thấy Vương Nguyên, liền xúc động chạy đến lắc lắc vai cậu.

- Anh ấy, ngủ chưa ạ?

- Ngủ rồi.

Bác từ từ buông lỏng tay, để mặc Vương Nguyên rón rén bước lên gác như kẻ trộm. Cậu nhẹ nhàng mở cửa phòng hắn để cố không gây tiếng động. Hắn đúng là đang ngủ, cái tướng ngủ xấu tính, nằm chiếm hết giường kia không phải hắn thì ai. Cậu nhìn thấy hắn vẫn chưa tháo cà vạt, định lặng lẽ cho qua nhưng không đành, lại chậm chạp bước đến tháo nó ra.
Vương Nguyên đột nhiên bị nắm lấy cổ tay, không thô bạo mà giống như nắm một cách hờ hững, gần như lấy hết sức lực yếu ớt để nắm lấy. Cậu càng gỡ tay thì hắn càng nắm chặt, trong khi mắt vẫn nhắm nghiền, lông mày nhăn lại. Bây giờ cậu mới để ý, mái của hắn đã bết đi vì mồ hôi, áo trắng cũng dần bị thấm. Cậu sờ vào trán kiểm tra nhiệt độ, hắn thật sự bị sốt rồi.

- Bác Trương!

Cậu hoảng hốt hét lên. Bác Trương lập tức đến kiểm tra rồi mang khăn ướt đắp lên trán hắn. Sau khi bác giao cho cậu ngồi đó, cậu lại ngẩn người ra chẳng làm được gì. Hắn ngủ mà nhăn lại như khỉ vậy. Vương Nguyên nghiêng đầu, quan sát thật kĩ gương mặt khó coi của hắn. Đúng, cậu chính là không đủ can đảm để rời xa hắn. Nhưng, hắn có thương cậu nữa đâu, hắn hôn người con gái khác mà.
Cậu định chạm vào khuôn mặt điển trai ấy, bỗng hắn lại cựa quậy nên lại thôi.

- Nguyên Nguyên....

Vương Tuấn Khải mê man gọi tên cậu. Hắn khua tay một cái, chạm vào đôi tay gầy của cậu thoi nắm chặt lấy. Cậu giật mình, tưởng hắn gọi cần gì, đáp lại ngay:

- Em đây, anh cần gì?

- Nguyên nhi... Nghe anh giải thích....

Cậu im lặng, không phải hắn cần gì, mà hắn đang gọi tên cậu khi đang mơ ngủ. Vương Nguyên lại mềm lòng một lần nữa, lập tức đứng bật dậy, rút tay ra khỏi bàn tay hắn.

- Nguyên nhi... Vương Nguyên... Anh xin lỗi, anh sai...

Cậu ứa nước mắt khi nghe thấy câu nói ngốc nghếch của Vương Khải, đau đớn cầm túi quần áo vừa xếp chạy ra ngoài.
Cậu chạy một mạch lên xe Thiên Tỷ, gục đầu khóc thút thít. Thiên Tỷ có lẽ cũng đoán được chuyện gì xảy ra, chỉ yên lặng xoa xoa lưng an ủi cậu. Vương Nguyên gào khóc, con tim như bị một con dao liên tiếp đâm vào, khổ đau đến không ngờ.
***********
Vương Tuấn Khải tỉnh giấc, ngồi dậy với cái đầu đau nhức. Chiếc khăn trên trán rơi xuống, bây giờ hắn mới biết vừa rồi hắn bị ốm. Hắn lắc lắc đầu, mong rằng nó sẽ đỡ đau. Hắn nghe thấy bụng mình reo, thều thào gọi:

- Bác Trương....

- Bác Trương...

Hắn đã gọi hai lần mà chẳng có ai lên tiếng. Hắn nhăn mặt, đành xỏ dép bước xuống. Hắn đi qua chiếc gương gần cửa, tiện liếc mắt nhìn thì thấy mình trong thật thảm hại. Áo sơmi thì xộc xệch, đầu tóc rối bù, môi tái nhợt, đây là ai vậy này? Hắn vò mái tóc, hậm hực thay quần áo, chẳng may có ai nhìn thấy bộ dạng này của hắn thì Vương Tuấn Khải sẽ không còn là Vương Tuấn Khải mất.
Hắn mở tủ quần áo, phát hiện ra quần áo mình được xếp hết tủ, tuyệt nhiên không xuất hiện quần áo của Vương Nguyên. Hắn lật hết lên để tìm, nhưng chỉ thấy chiếc áo hình con cua mà hắn mua cho cậu. Tham lam hít mùi hương trên đó, rồi cười nhạt. Cậu là con người tuyệt tình như thế sao?
Hắn chẳng thèm dọn lại, vơ một phát vứt hết vào trong tủ rồi đóng ngay, chỉ để lại một chiếc quần dài với áo phông trắng.
Thay quần áo xong xuôi, hắn mới lết xuống nhà tìm đồ ăn. Người giúp việc ra là đang lau dọn nhà cửa nên chẳng ai nghe thấy tiếng hắn, không biết bác Trương đi đâu mất. Một người giúp việc đang lục đục nấu cơm trong bếp, nhìn thấy hắn vội cúi chào:

[Longfic - Completed][KaiYuan] Định mệnh không chia cách chúng taĐọc truyện này MIỄN PHÍ!