Chương 32: Hợp lại

307 23 0

Ngô Thế Huân ra khỏi quầy rượu, sau liền nhanh chóng chạy đến nhà Lộc Hàm. Trên đường đi hắn mua 99 đóa hồng đỏ.

Sau khi Lộc Hàm cùng Phát Phát ăn cơm xong, cả hai liền đi ngủ. Về phần Phát Phát, nhóc vì quá mệt mỏi, nên nằm xuống liền ngủ ngay.

Lộc Hàm nằm trên giường, lật tới lật lui nhưng vẫn không ngủ được. Cậu thật sự có thích Ngô Thế Huân hay không đây, nếu không thích thì tại sao khi cậu nhìn đến hắn cùng nữ nhân ở bên nhau lại đau lòng.

Ai, sau cậu lại nghĩ nhiều như vậy làm gì, hôm nay họ đã nói với nhau những lời tuyệt tình như vậy, thì làm sao còn hy vọng, nhưng hắn thật là cha của Phát Phát sao, tại sao tất cả mọi người đều nói bọn họ rất giống nhau, nhưng hắn đã cùng cậu có tình một đêm khi nào, vì sao cậu lại không biết. Thật là phiền ...... Lộc Hàm dùng sức bới bới đầu.

Ngô Thế Huân đi vào cửa, nhìn vào căn phòng tràn ngập bóng đêm, sau hắn liền đi thẳng vào gian phòng của Lộc Hàm.

Lộc Hàm phát hiện trong nhà có người, hơn nữa lại còn đang đi tới phòng mình, sớm như vậy, nếu không phải là trộm thì cũng là Ngô Thế Huân thôi, trong lòng cậu có một tia vui mừng nhỏ. Hắn tới đây là đồng nghĩa với việc hắn không bỏ được cậu sao.

Ngô Thế Huân cởi quần áo, lên giường đem Lộc Hàm ôm vào trong ngực, hắn rõ ràng cảm thấy người Lộc Hàm đang cứng lại, hắn cũng không muốn vạch trần việc cậu đang giả vờ ngủ, như vậy ngược lại sẽ tốt hơn đối mặt nói chuyện với nhau.

"Hàm... Hàm..." Ngô Thế Huân nhìn cậu đang giả vờ ngủ thiếp đi.

(Từ h đổi cách xưng hô nha ^^)

Lộc Hàm không để ý tới hắn, tiếp tục giả vờ ngủ.

"Hàm thật xin lỗi, chuyện buổi chiều đều là lỗi của anh, anh không nên nói em như vậy..."

Anh biết sao, Lộc Hàm ở trong lòng nói.

"Ở trước mặt em, anh thật không có can đảm nói lời xin lỗi, chỉ khi em ngủ thiếp đi anh mới dám nói, hẳn em biết lòng tự tôn của đàn ông là thế nào, nhưng chỉ cần em cho anh cơ hội, anh nhất định sẽ thay đổi."

"..."

"Anh không biết mình đã yêu em khi nào, nhưng anh biết rõ anh yêu em, yêu đến mức không muốn rời xa em, anh thời thời khắc khắc đều muốn đem em cột vào bên cạnh mình. Như vậy, anh liền có thể thời thời khắc khắc nhìn thấy em rồi. Nghe em nói chuyện thật ngọt ngào với người đàn ông bên đầu dây điện thoại kia, anh liền nổi điên, giận tới mức nói ra lời nói khốn kiếp không thể tha thứ như vậy, tất cả đều là lỗi của anh, em chính là thuộc về anh, anh không thích tên đàn ông nào dám dòm ngó tới vẻ đẹp của em." Một giọt lệ nam nhi bỗng rơi vào trên mặt của Lộc Hàm.

Lộc Hàm không giả bộ được nữa, cậu không nghĩ tới hắn sẽ yêu thương mình như vậy, cậu cho là hắn chỉ vui đùa với mình một chút thôi. Sau cậu liền đưa tay mình lau đi nước mắt của hắn ,áy náy nói:

"Em cũng không đúng, đáng lẽ ra em không nên nói ra lời quá đáng như thế."

"Hàm... " Nói như vậy là Lộc Hàm đã tha thứ cho hắn, đúng không !?. Sau, hắn liền hung hăng hôn lên môi của cậu.

Một hồi lâu sau, Ngô Thế Huân rốt cuộc cũng buông cậu ra. Lộc Hàm xấu hổ dụi dụi đầu sâu vào trong lòng hắn.

"Thật ra thì người kia chỉ là người đưa em tới bệnh viện hồi chiều..."

"Đi bệnh viện, em bị làm sao?" Ngô Thế Huân dò xét toàn thân Lộc Hàm.

"Em không sao, buổi chiều chỉ có chút không cẩn thận bị người kia đụng xe vào..."

"Cái gì, có bị thương hay không?" Hắn thật lo lắng, chỉ kém một chút nữa thôi là muốn cởi quần áo Lộc Hàm ra kiểm tra rồi.

"Em không sao, anh đừng lo. Chỉ trầy da một chút, đã thoa thuốc rồi."

"Làm sao em lại không cẩn thận như vậy." Hoàn hảo không có sao, Ngô Thế Huân ở trong lòng thở ra một hơi thật dài.

"Còn hỏi vì sao nữa à, không phải là bởi vì anh ư." Lộc Hàm lườm hắn một cái.

"Anh " Ngô Thế Huân có chút không hiểu.

"Là do anh đấy, là vì buổi sáng anh cùng cô gái kia "liếc mắt đưa tình" đấy, nói, anh cùng cô ta có quan hệ gì?" Lộc Hàm tức giận trợn mắt nhìn hắn.

"Cái gì, anh, khi nào..." Thật oan uổng nha.

"Còn nói không có, em thấy hết rồi." Lộc Hàm tức giận chu miệng lên.

[HunHan]Cha con tranh sủngNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ