Chap 20

1.9K 173 10

Vương Nguyên đã nghe thấy tên của mình, nhưng không quay đầu lại. Cậu chạy thật nhanh, chạy mà không biết đích đến, cậu chỉ muốn trốn đi đâu đó, chỉ muốn chạy để hắn không đuổi được. Nước mắt cậu không nghe theo lí trí mà rơi xuống, cậu đưa tay quệt đi và tự nhủ với mình là không được khóc.

Cậu đau, nhưng không muốn ai nhìn thấu nỗi đau của cậu.
Cậu khóc, nhưng không muốn ai nhìn được giọt nước mắt đó.
Vương Nguyên thật ngốc nghếch...

Hắn đuổi theo bóng lưng gầy kia. Cậu chạy vào ngõ cụt, và hắn đã đuổi kịp. Vương Khải dừng lại, cách cậu một khoảng cách khá xa, còn cậu thì sợ sệt đứng nép vào góc tường. Cậu không dám nhìn vào mắt hắn, cúi gằm mặt để che đi giọt nước mắt đang lã chã rơi.

- Nguyên nhi, nghe anh giải thích có được không?

- Không, anh cút đi!

Cậu ngước mắt lên nhìn hắn, đứng dưới ánh nắng vàng chói loá. Vương Nguyên bỗng nhìn quanh mình, là bóng tối. Nực cười, có vẻ như cậu với hắn giống hai thế giới khác nhau vậy, như bây giờ đây. Hắn quá tỏa sáng, còn cậu thì chẳng là gì.

- Nguyên Nguyên...

Hắn tiến gần đến cậu một bước, hai bước, ba bước...

- ĐỪNG QUA ĐÂY!

Cậu run rẩy, lấy một hơi hét to lên. Nước mắt vẫn rơi không ngừng nghỉ, hắn xót xa nhìn cậu, nhẹ giọng xuống:

- Nguyên Nguyên, là cô ta cố tình, không phải anh.

- Anh đi đi. Chúng ta chia tay!

- Em nói gì cơ?

- Em không thích nhắc lại đâu. Em không yêu anh nữa!

Hắn đứng hình, nhìn cậu vài phút. Vương Nguyên đang nói dối, hắn thừa biết. Khi cậu nói dối, cậu sẽ cúi đầu, dùng chân di di dưới đất như đang vẽ đường thẳng, cậu đang làm như thế. Hắn đột ngột chạy tới ấn cậu vào tường. Mắt hắn đột nhiên bùng nổ một sự giận dữ đáng sợ, như ngọn lửa có thể thiêu đốt người đối diện. Hắn hôn cậu tới tấp, giận dữ cắn nhẹ vào, không may là đã chảy máu. Vương Nguyên thấy vị máu ở đầu lưỡi, liền đẩy hắn ra.

- ĐI ĐI!

Vương Tuấn Khải ngỡ ngành trước hành động của cậu, hai người mắt nhìn mắt đến 10 phút vẫn không dứt ra. Hắn lên tiếng trước, giọng hắn có chút run:

- Em chắc chứ?

- Chắc!

- Em sẽ hạnh phúc nếu anh rời xa em chứ?

- Đương nhiên!

- Được rồi, chỉ cần em vui. Anh sẽ đi, chúng ta không quen biết từ bây giờ. Đừng bao giờ hối hận vì quyết định này của em.

Hắn đứng dậy phủi quần áo rồi đi thẳng. Nhìn bóng lưng hắn hơi gù xuống như sắp ngã, trông rất cô độc, rất bi thương...
Phải, hắn đi thật chậm, chậm nhất có thể để cậu có thể đuổi theo hắn và thay đổi quyết định của mình. Nhưng đáng tiếc là, Vương Nguyên vẫn ngoan cố nhìn hắn đi, không dám đuổi theo, chỉ kìm nén đau khổ, thầm lặng xin lỗi hắn.
Hắn gọi cho thư kí của mình, lập tức hủy hết công việc trong 2 ngày tiếp theo. Hắn muốn ở nhà. Vương Khải vừa vào nhà đã ôm lấy bác Trương như một đứa trẻ, hắn không thiết cái gọi là hình tượng nữa. Giống như ngày bé, bác Trương đã ôm hắn khi bị bạn cướp kẹo, ôm hắn khi hắn bị ốm, ôm hắn khi hắn vui, hắn buồn. Những cái ôm đó đãng nhẽ phải từ bố mẹ hắn, nhưng hắn lại chỉ có người quản gia hiền lành này dựa dẫm từ bé. Từ khi có tài sản, hắn bỗng lạnh lùng, không động chạm đến ai như lúc này. Hắn tự nhiên siết chặt bác rồi thút thít khóc, hắn không muốn giả vờ mình mạnh mẽ thêm nữa.

[Longfic - Completed][KaiYuan] Định mệnh không chia cách chúng taĐọc truyện này MIỄN PHÍ!