Cậu tuyệt vọng nhắm mắt chờ đợi bóng dáng quen thuộc xuất hiện nhưng mãi không thấy ai đến, Yoichi cắn chặt môi đến mức bật máu, tuyến thể nóng ran bị người khác xâm phạm cũng không khỏi đau nhói một trận, cậu run rẫy nhắm chặt mi mắt rồi nín thở, dường như cả tâm trí đều loạn xạ lên hết.
Yamamoto Toshiro thấy vậy bèn cho rằng cậu cuối cùng cũng chịu khuất phục mà vui vẻ kéo lên môi nụ cười nham hiểm, gã liếm môi cúi đầu sát hơn nơi toả ra mùi hương thơm lừng kia một cách thèm thuồng cứ như con thú dữ bị bỏ đói lâu ngày.
"Cháy rồi! Cháy rồi!"
Đột nhiên phía bên ngoài lại truyền đến tiếng la thất thanh của người thanh niên, y miệng vừa la vừa chạy đến túm lấy cổ áo của gã ném gã ra xa, cư nhiên khi y vừa ngoảnh mặt chạy đến bên cạnh Yoichi thì chân từ lúc nào đã bị Yamamoto kéo lại, gã trừng mắt bấu chặt tay vào ống quần y, chút sức lực cỏn con của gã lúc này cũng gắng hết sức để ngăn cảng đối phương.
Yoichi bên này không hiểu chuyện gì chỉ biết nghiêng đầu nhìn sang thì mới thấy ở phía trước đã bừng lên ngọn lửa đỏ chói, nó cứ như vậy theo từng đợt mà càng lúc càng dữ dội hơn, mảng trưởng ố vàng cư nhiên cũng bị xâm chiếm mà dần biến đen một mảng.
Ngay lúc Yamamoto Toshiro phân tâm vì đám cháy thì cậu thanh niên kia đã nắm bắt thời cơ mà đánh ngất gã một cách dứt khoác, gã lúc này đã nằm ngổn ngang trên sàn nhà hả mỏ. Y vốn dĩ cũng không để tâm mấy mà liền quay sang nơi Yoichi đang ngồi mà run lẩy bẩy, đôi chân dài nhanh chóng chạy đến để giúp đỡ cậu, nhưng y chưa kịp đến thì cánh cửa bên ngoài đã bị ai đó đạp đổ, ánh mắt người kia hung tợn nhìn dáo dác vào bên trong, đuôi mắt từ lúc nào đã thoắt ẩn thoắt hiện một màu đỏ, tựa như muốn khóc.
Bóng dáng quen thuộc xuất hiện khiến Yoichi không kiềm được mà ứa nước mắt, tầng hơi nước cứ như sương mù mà bao phủ toàn bộ đôi ngươi cậu, Yoichi khổ sở khóc nấc.
"Ư...Rin..."
Itoshi Rin nhìn Yoichi đang ngồi trên giường với đôi tay bị trói chặt, trong hoàn cảnh như bây giờ cũng không thể không hồi ức lại đoạn quá khứ đau thương lúc nhỏ, hình ảnh cha hắn mỉm cười đẩy hắn cùng anh trai ra xa để bọn họ sống sót không ngừng quấy rầy hắn mấy năm qua cứ như thước phim chạy chậm lại bên trong đại não, hắn mệt nhọc nheo mắt thở dốc rồi cứ như con điêu thân mà chạy vào bên trong.
Ngày hôm đó hắn khờ dại lại để vụt mất người cha mình thương yêu nhất, còn bây giờ hắn nhất định không thể một lần nữa đánh mất người hắn yêu, cho dù có chết cũng phải đưa cậu an toàn ra bên ngoài.
Yoichi mơ màng chớp chớp hai hàng mi, mùi thuốc khử trùng ngang nhiên xộc lên mũi khiến cậu khó chịu nhắn mặt, phải mất một lúc lâu mới tỉnh táo trở lại.
Cậu đảo mắt nhìn xung quanh, bức tường trắng toát dường như khiến cậu cảm thấy an tâm mà a lên một tiếng, cậu bây giờ đang ở trong bệnh viện chứ không phải căn phòng đổ nát kia. Nhắc đến đây thì cậu liền nhớ đến sự kiện hôm đó, kí ức gần nhất chính là Itoshi Rin chạy đến ôm lấy cậu khóc không ngừng, sau đó là gì nữa thì chính cậu cũng chẳng nhớ rõ.
BẠN ĐANG ĐỌC
[Blue Lock - RinIsa] 𝙉𝙝𝙖̣̂𝙣 𝙧𝙖
FanfictionIsagi Yoichi lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương vì là một Omega, sau một lần tình cờ xem được bộ phim do Itoshi Rin-một Alpha thủ vai thì cậu đã trở thành fan hâm mộ của hắn. Isagi Yoichi được cho ra mắt lần đầu tiền trong sự nghiệp diễn xuất...
![[Blue Lock - RinIsa] 𝙉𝙝𝙖̣̂𝙣 𝙧𝙖](https://img.wattpad.com/cover/342340360-64-k694762.jpg)