xxii. tuyến thể

2K 218 25
                                        

Người đàn ông ngang nhiên ngồi chễm chệ trên ghế phì phèo điếu xì gà không nói gì, ánh mắt từ nãy đến giờ chỉ chăm chú nhìn về một hướng, gã giễu cợt ngửa đầu ra sau thành ghế dần mất kiên nhẫn.

"Anh, cậu ta tỉnh lại rồi"

Thanh niên phía trước đang đứng khoanh tay bỗng nhiên giật thót mà lên tiếng, y quay sang nơi người đàn ông kia mà quan sát từng cử chỉ của gã, ánh mắt sắc bén của gã hiện giờ cư nhiên đảo liên hồi từ trên xuống dưới như đang thăm dò 'con mồi' của mình.

Người đàn ông hài lòng nhìn Yoichi đang cựa quậy trên chiếc giường trắng toát, cậu nheo mắt trở mình nhìn lên trần nhà bằng gỗ đã bị không ít bụi đeo bám, nhìn kĩ hơn một chút thì có thể thấy các thanh gỗ gần như mục nát, trông có vẻ nơi này đã cũ kĩ không còn vững chắc nữa, đôi lúc chỉ mang lại cảm giác cực kì ớn lạnh. Ngay khi vừa chuẩn bị ngồi dậy thì thời điểm này cậu mới chợt giật mình nhận ra hai tay mình hiện đang bị trói chặt, một chút cũng không thể nhúc nhích.

Cậu hoảng loạn đảo mắt nhìn xung quanh, nỗi bất an càng ngày càng lớn khiến hốc mắt cậu dâng lên tầng hơi nước mỏng, Yoichi sợ hãi co quắp từng ngón chân lại nhìn về phía trước, bóng dáng quen thuộc cứ như đã từng gặp ở đâu làm cậu ngờ ngợ không ít.

"Yamamoto Toshiro?"

Gã nghe cậu gọi tên mình thì liền cười lớn rồi chậm rãi tiến đến phía cậu, từng ngón tay lạnh lẽo của gã vươn đến chạm vào gương mặt trắng nõn đang sợ sệt kia cũng không khỏi thích thú, Yoichi bất chợt bị đụng chạm nên nhanh chóng rụt đầu lại để tránh né, cảnh tượng trước mắt thập phần làm cho gã ghét bỏ, cậu cư nhiên lại lãng tránh gã như vậy?

"Chốc nữa khi thằng khốn kia đến, tôi nhất định sẽ đánh dấu em trước mặt nó sau đó giết quách nó!"

Yoichi không biết người gã muốn nói đến là ai, khoé môi cậu giật giật như hiểu ra được chuyện gì đó không hay.

Hôm qua cậu đã đọc thoáng qua những bài báo về gã, ấy thế mà người đàn ông này lại chèn ép nhiều người vô tội đến như vậy, kể cả Itoshi Rin cũng bị hắn xem như công cụ kiếm tiền, Yoichi thập phần cảm thấy chán ghét người phía đối diện. Trước kia chính cậu đã từng rất tin tưởng vào con người này, cho rằng gã chính là người lương thiện nhất từ trước đến giờ cậu từng gặp nên cư nhiên lúc nào cũng thuận theo gã, xem gã như ân nhân của mình vì đã không ngại khổ sở giúp cậu tìm vai diễn hợp với bản thân.

Nhưng hiện tại không phải lúc để cậu nghĩ đến những chuyện viễn vông này, Yoichi đảo mắt một vòng không biết nên làm thế nào, cậu sợ sệt co rút mình vào một góc giường, vô thức liền nghĩ đến Itoshi Rin cùng bọn trẻ.

Vừa nãy gã đã nói rằng sẽ đánh dấu cậu khi hắn đến đây, điều này càng khiến Yoichi sợ hãi hơn, tuyến thể của cậu nhất định không được để cho gã động đến.

Yamamoto Toshiro băng lãnh ngồi trên ghế không nói gì, gã âm trầm ngước nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường rồi phất tay ra lệnh cho thanh niên đang đứng lom khom từ nãy đến giờ, gã lạnh mặt ậm ừ một tiếng.

"Đem lên đây phần cháo ấm"

Y gật gù thuận ý mà chạy xuống dưới đem cháo lên, bát cháo sườn âm ấm được y đưa vào tay gã một cách cẩn thận, sau khi tiếp nhận được vật mình yêu cầu thì gã cũng không còn lưu luyến mà ra lệnh cho người kia ra ngoài, đối phương trong chốc lát bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ không muốn nghe theo nhưng cũng mau chóng thu hồi biểu hiện kì lạ của bản thân rồi đảo bước rời đi.

[Blue Lock - RinIsa] 𝙉𝙝𝙖̣̂𝙣 𝙧𝙖Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ