xxi. biến mất

1.9K 232 7
                                        

Isagi Yoichi ngoan ngoãn nằm trên giường chờ đợi vị bác sĩ già đang kiểm tra sức khoẻ cho cậu, sau khi xong xuôi hết thì bà mới gật nhẹ đầu, đồng ý cho cậu và bọn trẻ về nhà.

Itoshi Rin thở phào một hơi nhẹ nhõm nhìn lấy Yoichi, nỗi bất an trong lòng cũng nhanh chóng biến mất.

Cảm nhận được ánh mắt quen thuộc đang đặt lên người mình thì Yoichi liền rụt cổ né tránh, cậu vẫn rất ngại ngùng sau việc 'môi chạm môi' với hắn, nhưng hình như về phần hắn thì hắn lại chẳng biểu lộ ra vẻ mặt khó chịu gì cho cam, chung quy thì có vẻ rất thích thú.

Yoichi ngờ ngệch suy nghĩ bâng quơ một lúc lâu, cho đến tận bây giờ có lẽ cậu chẳng thể nào né tránh và ghét bỏ hắn được, dù không biết đã có chuyện gì xảy ra để khiến Itoshi Rin biến thành một con người khác như vậy nhưng cậu thực không muốn quan tâm. Chỉ là trông hắn mấy hôm nay rất thành tâm, sáng thì giúp cậu trông bọn trẻ, trưa thì bón cậu ăn, tối thì thức đến 2 3 giờ để chăm sóc cậu, Yoichi vô thức cũng bị mấy việc này của hắn làm cho cảm động đến mức suýt thì khóc, mặc dù bây giờ cậu vẫn chưa thể đáp lại toàn bộ tâm tư của hắn nhưng thật ra vẫn là hơi mủi lòng.

Vốn dĩ sự việc trước kia đã làm cậu tổn thương không ít, đau lòng đến mức mong muốn cuộc đời này của cậu không hề có cái tên Itoshi Rin xuất hiện, ấy vậy mà bây giờ hắn lại chạy đến đây nói thích cậu, dăm ba câu yêu thương cũng được bộc trực một cách tự nhiên, hắn không răn đe cậu hay mắng mỏ cậu mà cư nhiên chỉ dùng đôi bàn tay to lớn ấy vuốt lấy đỉnh đầu cậu, chẳng những thế còn cho cậu cảm giác an toàn, an ủi cậu mỗi khi gặp phải ác mộng.

Cứ như hắn của ngày hôm đó với hôm nay là hai người hoàn toàn khác vậy.

Yoichi cực kì ghét Itoshi Rin của ngày ấy, nhưng cậu không thể phủ nhận rằng mình đã rung động với Itoshi Rin của hiện tại. Dù không biết sự lựa chọn của bản thân cậu lúc này là đúng hay sai, Yoichi vẫn mong muốn có thể đặt niềm tin vào hắn một lần nữa.

"Tôi sẽ...để bọn nhỏ theo họ của cậu"

Từng lời nói như một dòng nước róc rách chảy vào tai hắn, Itoshi Rin trợn mắt kinh ngạc nhìn cậu, Yoichi quay sang chạm mắt với hắn cũng không còn rụt rè quay đầu, bốn mắt nhìn nhau không dứt khiến hai cá thể như dần hoà vào nhau. Lòng hắn bây giờ bắt đầu trở nên râm ran bất thường, bụng dạ cứ như có ai đó đấm vào khiến nó rộn ràng hết cả lên, Itoshi Rin đỏ mắt nắm lấy cánh tay cậu.

"Tôi rất thích anh, cực kì thích anh"

Yoichi gật đầu cúi gầm mặt thôi không nhìn hắn nữa, từng ngón tay xen kẽ vô thức đan vào nhau.

"Ừ...nhưng tôi cần thêm thời gian, bởi lẽ tôi đã quá tổn thương"

Itoshi Rin rất hận, hận chính bản thân hắn, hận cái kẻ đã nhẫn tâm đẩy cậu ra xa chỉ vì sự thù hận của bản thân. Nếu như ngày đó hắn không như vậy thì có lẽ bây giờ đã nhận được lời hồi đáp từ cậu, nhưng hắn sẽ không từ bỏ, làm gì cũng được, chỉ cần cậu không ghét hắn, không bỏ hắn mà đi thì đều được hết.

"Tôi sẽ đợi anh"

"Bây giờ tôi giúp anh dọn đồ"

.

[Blue Lock - RinIsa] 𝙉𝙝𝙖̣̂𝙣 𝙧𝙖Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ