xvi. lòng tham

2.6K 279 23
                                        

Isagi Yoichi ngờ ngệch không hiểu tên 'đầu khấc' mà hắn nói đến là ai, cậu bâng quơ suy nghĩ một lúc lâu liền cảm thấy nhức đầu chỉ muốn đi ngủ, Yoichi lia mắt khắp phòng tìm kiếm bóng dáng Kaiser nhưng không thấy đâu, cậu chỉ thấy Itoshi Rin hiện giờ đang mãn nguyện ngồi bên cạnh chăm chú nhìn cậu, bất đắc dĩ cậu mới phải nhờ đến sự trợ giúp của hắn.

Itoshi Rin đương nhiên không ngại giúp đỡ mà ngược lại còn cảm thấy rất thích vì cậu đang dựa dẫm vào hắn, hắn vui vẻ không nhanh không chậm đưa người đặt lưng lên giường, bình thản ngồi bất động xem Yoichi đi vào giấc ngủ.

Cậu bị người ta nhìn như vậy cũng không khỏi xấu hổ nhưng chung quy là vẫn mặc kệ hắn rồi đầu quay sang hướng khác. Yoichi không hiểu tại sao một người trong vài tháng lại có thể thay đổi nhiều đến như vậy, cách hắn nhìn cậu bây giờ quá đỗi dịu dàng liền khiến cậu sinh ra loại cảm giác rung động không nên có.

Cũng chính vì luôn sống trong sự ảo tưởng do chính bản thân mình đặt ra để rồi gặp phải những chuyện buồn bã khiến cậu nhất thời không muốn đón nhận hắn, ranh giới cứ thế được cậu vạch ra càng lúc càng lớn hơn, Itoshi Rin chính là không thể bước vào giới hạn.

Sống trên đời lâu như vậy, Yoichi cũng sẽ không ngừng mường tượng ra những câu chuyện về cuộc sống hạnh phúc của bản thân sau khi đọc sắp nát bấy những cuốn truyện cổ tích được cậu mua về năm mười lăm tuổi. Cậu mơ mộng hão huyền, mơ về những câu chuyện tình lãng mạng của đôi trai gái trong truyện, Yoichi ước, ước ông trời cho mình một mối tình đẹp đẽ như vậy.

Nhưng càng lún sâu, càng ảo tưởng mơ mộng thì hiện thực lại càng đi lệch với những gì cậu hằng mong, trái tim mục ruỗng cũng không còn hi vọng, cảm xúc bây giờ lan man không rõ mình muốn điều gì.

Cậu cứ thế, bây giờ chỉ muốn được sống yên bình cùng bọn trẻ, cậu không muốn hắn vì cảm thấy tội lỗi mà đến đây nói những lời yêu thương như thế với cậu, vốn dĩ cuộc đời đã định sẵn rằng cậu chỉ có thể sống một cuộc đời chông chênh như thế này.

Dẫu cho cậu có được người ta hết lòng khen ngợi về khả năng diễn xuất, đôi khi bọn họ lại hay ngưỡng mộ cậu bởi lối sống lành mạnh, chăm chỉ cùng với sự ham học hỏi mình nhưng dù cho có được khen như thế nào thì cậu cũng chỉ cảm thấy bản thân mình nhỏ bé.

Trái với cậu thì Itoshi Rin chẳng những tài giỏi mà hắn còn là một alpha có cho mình tương lai sáng ngời, nếu như hắn đi cùng với người thấp hèn như cậu thì chắc chắn sẽ bị người ta cười chê.

Cậu lúc này chỉ mong sau đêm nay hắn sẽ quên đi những gì đã từng nói ban nãy, sáng mai cứ như vậy phủi sạch mọi thứ.

Yoichi thầm lặng thở dài một hơi không muốn nghĩ thêm chuyện gì nữa, mi tâm theo từng giây cứ như vậy khép lại, cậu hờ hững gác hết những dòng suy nghĩ mơ màng của mình ra sau đầu rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Itoshi Rin khẽ nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn hiện giờ của cậu cũng không khỏi thích thú mà lấy điện thoại ra chụp lại một tấm, album ảnh cư nhiên không có lấy một tấm hình nào giờ đây đã có cho mình chiếc ảnh đầu tiên, hắn hài lòng cho vào mục yêu thích, chẳng những thế còn đặt làm màn hình hiện điện thoại.

[Blue Lock - RinIsa] 𝙉𝙝𝙖̣̂𝙣 𝙧𝙖Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ