xiv. theo đuổi

2.9K 356 34
                                        

Lần đầu tiên trong cuộc đời Itoshi Rin không biết phải lựa chọn như thế nào, bản tính hắn trước giờ kiêu ngạo, đi đôi với đó chính là một người không có trách nhiệm, việc gì cũng chỉ lười nhác vươn tay chọn bừa một phương án cho có lệ chứ chưa từng thật sự dể tâm vào những chuyện hắn cho là không cần thiết. Nhưng tình cảnh bây giờ của hắn không đơn giản như trước nữa, hắn nhất thời đứng bất động một lúc, Isagi Yoichi rất quan trọng với hắn.

Itoshi Rin và cậu hiện giờ không phải mối quan hệ mà hắn có thể đưa ra quyết định, Kaiser cũng không ngoại lệ. Nếu là hắn thì chắc chắn sẽ chọn cứu lấy Yoichi, nhưng như vậy thì cậu có căm ghét hắn không? Có, đương nhiên là có, biết đâu sau này cậu còn đau lòng mà tự dằn vặt bản thân mình suốt đời. Hắn chính là không dám nghĩ đến cảnh tượng ấy, càng không muốn Yoichi khi chưa nhận được sự đền bù cho những gì cậu đã trải qua mà đã phải ra đi, hắn làm sao có thể chịu đựng được đây?

"Hãy...hãy cứu lấy cả hai"

Vốn biết cuộc sống này không cho ai bất cứ thứ gì như họ mong muốn nhưng Itoshi Rin vẫn ích kỉ muốn cả hai được sống sót, hắn tham lam cầu xin vị bác sĩ già trước mắt, bộ dáng thảm thương khiến người ta nhìn vào liền có thể nhận được tên này thích người bên trong nhiều như thế nào, nhưng nếu biết được những gì hắn đã làm với cậu trước kia thì ắt hẳn thay vì dành cho hắn sự đồng cảm thì lại chính là ban cho hắn con mắt khinh thường.

Itoshi Rin bất lực nhìn bóng lưng của người trung niên khuất dần sau cánh cửa kia, hắn ngồi thụp xuống sàn thờ thẩn nhìn về một điểm không xác định, bàn tay bị hắn bấu chặt đến mức bật máu nhưng lại không hề có cảm giác đau đớn gì, ngay lúc này tâm trí hắn đều dồn về Isagi Yoichi mà bỏ lỡ mấy cuộc điện thoại reo điên cuồng bên trong túi áo.

Thời gian cứ như vậy trôi qua hơn một tiếng đồng hồ, hắn vẫn như vậy, vẫn ngồi đó nhìn về một hướng, thân thể bất động không nhúc nhích dù chỉ một chút, đôi khi Kaiser liếc nhìn sang thấy hắn còn thở thì mới cho rằng hắn vẫn chưa chết.

Bộ dạng hiện tại của đối phương đã làm anh* nghi ngờ nhưng cũng không biết nên bắt đầu từ đâu. Dòng sự kiện dần được xâu chuỗi trong đại não khiến anh thở hắt một hơi, ít nhiều cũng đã nhận ra điểm bất thường về mối quan hệ giữa Yoichi và Itoshi Rin.

*Mình sẽ đổi cách gọi của Kaiser thành 'anh' để cho khỏi nhầm với Rin

Anh mệt mỏi nghĩ đến những ngày tháng Yoichi lom khom nhăn mặt đau đớn vì bọn nhỏ càn quấy nhưng lại không hề phát ra một lời ai oán, cậu lúc nào cũng trong trạng thái vui vẻ mà tiếp nhận những thứ hay ho trong cuộc sống, Yoichi lúc nào cũng mong rằng có thể được nhìn thấy bọn nhỏ sớm một chút, cậu rất thích cảm giác được gọi là 'ba', thích cảm giác có thêm hai nhóc đáng yêu luôn dính người bám lấy cậu không buông, chẳng những thế cậu còn muốn được chứng kiến cảnh bọn nhỏ bập bẹ tập nói, tập đi, tập đứng. Mỗi lần suy nghĩ đến thì cậu đều trưng ra vẻ mặt dịu dàng ôn tồn, cậu luôn trân trọng từng khoảnh khắc được ở bên bọn trẻ.

Mỗi ngày như thế cậu đều dành ra một ít thời gian kể vài ba câu chuyện cho bọn nhỏ nghe, đôi lúc anh rửa chén trong bếp thì vểnh tai lên nghe được loáng thoáng cuộc trò chuyện, cậu nói rằng 'ba lớn bọn con rất đẹp trai, sau này có lẽ con cũng sẽ giống như vậy'. Yoichi khoe với chúng bằng giọng điệu tự hào chưa từng thấy, vẻ mặt cậu hài lòng đưa tay xoa một đường tròn lên chiếc bụng lớn hơn trái dưa dấu kia rồi cười thầm. Ngẫm đi nghĩ lại có khi việc cậu nói cha của bọn chúng "đi xa" là nói dối, chỉ là cậu không muốn cho tên alpha đó biết sự hiện diện của bọn trẻ.

[Blue Lock - RinIsa] 𝙉𝙝𝙖̣̂𝙣 𝙧𝙖Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ