xii. quyết định

2.6K 324 21
                                        

Chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường vừa điểm 6 giờ thì cũng là lúc Yoichi giật mình tỉnh dậy sau giấc ngủ miên man, cậu mệt mỏi xoa xoa bụng lớn vì cơn đau thắt vừa kéo đến chỉ chiếm vỏn vẹn vài giây, sự buồn ngủ cũng theo đó mà bay đi nên cậu chỉ đành ngậm ngùi đứng dậy sắp xếp chăn gối.

Tờ lịch được cậu vẽ lên một hình tròn đỏ hoe bao trọn con số 22 khiến Yoichi chú ý, hôm nay là ngày cậu đến bệnh viện kiểm tra thể trạng và được xem rõ hơn mặt mũi của bọn nhóc tì.

Vốn dĩ bây giờ vẫn còn rất sớm nên Yoichi bèn khoác lên mình chiếc áo len mỏng rồi ra vườn hít thở không khí để giúp bản thân thư giãn đầu óc, thời gian này cũng là lúc mọi người bắt đầu thức dậy đón chào một ngày mới.

Hôm nay thời tiết rất đẹp, bình minh buổi sớm cứ thế nhạt dần theo thời gian, màu vàng óng ánh chỉ còn sót lại một ít trên khung trời vô tận, những áng mây trông như bọt biển kia được gió cuốn đi từng đợt trông giống như một bãi biển đảo ngược vậy.

Yoichi hài lòng đón nhận từng luồng gió mát, bọn trẻ có lẽ cũng cảm thấy thích thú nên liền hưởng ứng mà đạp nhẹ lên bụng cậu.

Kaiser mới từ phiên chợ trở về nhà liền trông thấy cậu đang ngồi ngân nga vài ba câu hát không rõ tên trên chiếc xích đu thì cau mày, hắn đi đến nói vọng vào bên trong chờ đợi cậu mở cửa giúp mình.

"Dậy sớm như vậy?"

Yoichi ngẩng đầu nhìn lấy người nọ cũng không quên niềm nở ban tặng cho hắn nụ cười tươi thay cho lời chào buổi sáng, cậu chậm rãi đi đến cổng lớn, tiếng động leng keng từ những chiếc chìa khoá dường như đã đánh tan sự yên tĩnh vốn có.

Hắn không nói gì thêm mà ngượng ngùng đi đến dúi vào tay cậu bó hoa tulip mình vừa tỉ mỉ lựa chọn ban nãy. Hôm nay hắn nổi hứng nên mới dậy sớm để chạy ra chợ mua một ít đồ về dự trữ, nào ngờ hôm nay họ bày bán rất nhiều loại hoa khác nhau, hắn đắn đo một hồi vẫn là đứng đó cả buổi chỉ để tìm ra bó hoa tươi tắn nhất mang về tặng cho cậu.

Hành động của đối phương khiến Yoichi cư nhiên cảm thấy rất buồn cười, cậu gật gù nhận lấy món quà nhỏ nhắn của hắn. Mặt hắn lúc này đỏ lan đến tận mang tai, lần đầu tiên hắn tặng hoa cho người khác nên có chút xấu hổ.

"Cảm ơn anh nhé!"

"Anh có muốn cùng tôi dùng bữa sáng không?"

Nghe đối phương mở lời như vậy thì hắn cũng không muốn từ chối, nhân lúc Yoichi quay vào nhà chuẩn bị bữa sáng thì hắn đã ba chân bốn cẳng chạy thụt mạng để về thay quần áo, mùi tanh của hải sản ở phiên chợ buổi sáng cư nhiên bám đầy trên người hắn, rất hôi.

Bánh mì sandwich được Yoichi tỉ mỉ phết bơ lên rồi bày ra đĩa với hai chiếc ốp la đẹp mắt, cậu vui vẻ dọn bữa ăn sáng đơn giản lên bàn, cẩn thận rót đầy hai ly thuỷ tinh bằng sữa bò thơm ngon.

Những câu chuyện phiếm được cả hai nói qua nói lại một cách rôm rả trong lúc thưởng thức, thời gian cứ thế dần trôi đến 7 giờ hơn, Yoichi chợt nhận ra cũng sắp đến giờ đi đến bệnh viện nên đã nhanh chóng đứng dậy muốn dọn dẹp bát đĩa, Kaiser như mọi khi sẽ giành lấy việc cậu định làm nên Yoichi chỉ im lặng quan sát rồi đi thay quần áo.

[Blue Lock - RinIsa] 𝙉𝙝𝙖̣̂𝙣 𝙧𝙖Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ