Itoshi Rin cựa mình cực nhọc tỉnh dậy sau giấc ngủ chưa đầy 4 tiếng, hắn rũ rượi liếc mắt nhìn sang chiếc đồng hồ được đặt tuỳ tiện trên mặt bàn đã sờn kia rồi thở hắt một hơi. Giấc ngủ đối với hắn là một thứ gì đó rất xa xỉ, giấc mơ chỉ toàn tiếng gào thét luôn xuất hiện để chen vào giấc ngủ của hắn, môt tấc cũng không thể ngủ ngon.
Quầng thâm mắt đen xì hiện lên ngày càng rõ sau vài tháng mất ngủ, Itoshi Rin chán nản nhìn bộ dạng thảm thương của mình trong gương cũng không khỏi xuýt xoa, trông cứ như một thằng nghiện không hơn không kém.
"Nếu muốn thì làm diễn viên để giết thời gian đi"
Người đàn ông vừa nhai xong miếng thịt lớn thì đưa tay với lấy giấy ăn lau miệng dính đầy mỡ của mình, không quên liếc nhìn sang đứa con trai mà lên tiếng đánh tan bầu không khí não nề buổi sáng sớm, ông nhìn hắn rồi đanh mặt lại bởi nét mặt tiều tuỵ với hốc mắt sâu hoắm kia, bất quá thì kím một công việc, làm mệt quá thì tự khắc sẽ ngủ ngon thôi.
"Cha không kêu con tiếp quản công ty nữa à?"
Hắn bây giờ cư nhiên là đang bày ra vẻ mặt khó hiểu nhìn người đàn ông trước mắt, mọi khi ông đều nhai đi nhai lại mấy thứ như "thay vì ở nhà nằm dài mệt mỏi như vậy thì đến công ty làm việc đi" thì bây giờ chính là nói hắn đi làm diễn viên giống anh trai hắn?
"Bây giờ ép thì con sẽ làm sao? Cứ theo Sae làm diễn viên một thời gian đi, việc công ty sau này ắt hẳn con sẽ cần thôi"
Hắn gật gù chán nản suy nghĩ một hồi vẫn là tán thành với ý kiến của ông, dù gì bây giờ hắn cũng chẳng có gì để làm, vốn dĩ hắn không thích làm nhân viên văn phòng ở công ty cha hắn, càng không muốn bị coi là nhân viên quèn được thăng chức nhờ có mối quan hệ sâu xa với mấy người máu mặt, bất quá cho hắn lên làm chủ tịch thì còn ngon cơm chứ mấy vị trí rách nát kia cơ bản là hắn không cần đến, nhưng cái vị trí chủ tịch kia không phải ngày một ngày hai là có thể nắm giữ, bây giờ hắn chỉ việc trải nghiệm nhiều điều ở cuộc sống mọi ngày rồi rút kinh nghiệm về cho bản thân, như vậy thì khi nhậm cái chức cao chót vót kia cũng không ai dám hó hé gì với tay nghề của hắn.
Itoshi Rin không phải một thằng vô dụng mà chính là một thằng cái gì cũng biết làm, thành tích mấy năm của hắn liên tục chiếm vị trí cao nhất trường cũng chỉ để vượt mặt Itoshi Sae-anh trai của hắn, nhưng sự thật thì hắn chỉ luôn đứng hạng 2 và chưa bao giờ được lên hạng 1, mặc dù đã cố gắng nhiều như vậy mà vẫn không thể lên thêm được một hạng khiến hắn ngày càng chán nản, kết quả là ngừng việc đấu đá từ sau khi tốt nghiệp đại học.
Itoshi Sae cư nhiên cũng rất có tiềm năng để cha hắn giao lại công ty nhưng anh ta chính là không muốn, sự nghiệp diễn xuất dường như ăn vào máu anh từ bé đến lớn, mặc cho cha có ngăn cảng như thế nào thì cũng vẫn cứng đầu theo đuổi theo con đường mà anh đã chọn, thấy anh cứng đầu như vậy ông cũng không có thành kiến với chuyện anh làm nữa, ngoài ra cũng rất thích nghề này bởi hình tượng mà Itoshi Sae dựng lên quá đỗi đẹp đẽ.
Hắn bây giờ muốn tham gia vào làng giải trí cũng rất dễ, chỉ cần cha búng tay một cái thì ngoài kia tất nhiên sẽ có rất nhiều người đứng xếp hàng để được nâng đỡ hắn, nhưng Itoshi Rin chính là không cần mấy cái chiêu trò quèn đó, một mạch tự thân vận động chen vào nhờ tài năng của mình, sau 2 năm liền trở thành người có tiếng tăm, được người ta săn đón với cái danh "công tử alpha trội tài năng".
BẠN ĐANG ĐỌC
[Blue Lock - RinIsa] 𝙉𝙝𝙖̣̂𝙣 𝙧𝙖
FanfictionIsagi Yoichi lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương vì là một Omega, sau một lần tình cờ xem được bộ phim do Itoshi Rin-một Alpha thủ vai thì cậu đã trở thành fan hâm mộ của hắn. Isagi Yoichi được cho ra mắt lần đầu tiền trong sự nghiệp diễn xuất...
![[Blue Lock - RinIsa] 𝙉𝙝𝙖̣̂𝙣 𝙧𝙖](https://img.wattpad.com/cover/342340360-64-k694762.jpg)