Em rít ngược một hơi, chẳng biết vô tình hay không mà đỏ mặt ngay lập tức khi nhìn thấy hai chàng trai quen thuộc bước vào qua cánh cửa trước mặt.
"Ôi chao," Hendery mỉm cười nhìn hai người. Mark thì có vẻ đã sẵn sàng để giết người, trong khi Jaemin thì vô cùng xấu hổ. "Cậu trai trẻ đây rồi, một bí ẩn, một huyền thoại--"
"Hendery, cậu làm em ấy sợ kìa," Jungwoo cười bước ra từ phía sau người kia, kéo vai anh ta lại. "Chào Jaemin, rất vui được gặp em."
Jaemin như bị mất tiếng tạm thời, chẳng thốt lên được câu nào, vì vậy em gật đầu với Jungwoo và hy vọng anh ấy hiểu rằng hiện tại em chẳng thể thốt nên lời bởi còn đang bận lăng trì trí óc thêm năm lần nữa vì quá đắm chìm vào tình yêu với Mark mà chẳng để ý xung quanh.
"Sao hai người về sớm vậy?" Mark hỏi, tách khỏi Jaemin và sửa sang lại quần áo tóc tai rối bù của cả hai.
Jaemin đưa tay giúp anh lớn vuốt lại mái tóc.
"Tại sao không?" Hendery trêu chọc, không hề tỏ ra khó chịu khi bắt đầu đi vào trong phòng khách. Cậu ta dừng lại bên bếp khi nhìn thấy mặt bàn trống rỗng. "Bữa tối ăn gì đây, Mark?"
"Chà, tớ không biết bữa tối của cậu nên có gì, nhưng--"
"Không sao hết!" Jaemin ngay lập tức cắt lời, không mong đợi cuộc tranh cãi khó xử sẽ nảy sinh nếu Mark kết thúc câu nói của mình. "Em sẽ làm bữa tối. Cho tất cả chúng ta," em nói, nhấn mạnh vào câu sau để Mark biết mà không nên thắc mắc nhiều.
Và may mắn thay, anh không.
"Bé huyền thoại nấu á?" Hendery hỏi với một nụ cười, nhìn Jaemin từ trên xuống dưới. "Ôi thật thú vị. Anh rất vinh dự."
"Bớt dòm ngó đồ nhà Mark Lee, Dery," Jungwoo khịt mũi, kéo Hendery ra và đặt tay lên vai cậu bạn nhỏ tuổi. "Hãy để người ta có không gian riêng đi, rất lâu rồi mà."
Jaemin muốn nói điều gì đó, nhưng Hendery đi theo Jungwoo ngay khi anh rời khỏi, để lại em và Mark một mình.
"Cản anh lại, không anh giết thằng nhỏ đó mất," Mark càu nhàu khi hai người kia đã đi mất bóng, và điều đó khiến Jaemin cười toe toét đẩy nhẹ vai anh bồ.
Jaemin đem cả hai ra khỏi bức tường, phủi phủi người trước khi bước vào bếp cùng với Mark.
"Ổn mà," Jaemin bác bỏ, kiên nhẫn nhìn Mark mang mọi thứ hai cần ra khỏi tủ lạnh. "Chỉ là, ảnh nói hơi nhiều."
"Cậu ấy luôn đặt câu hỏi mỗi khi anh nhắc đến em, toàn về em," Mark tiếp tục càu nhàu, và Jaemin thấy được cái bĩu môi vô thức hiện lên khuôn mặt của người kia, cực kỳ, cực kỳ dễ thương. "Jaemin cái này, và Jaemin cái kia. Như thể nó chẳng biết bên ngoài kia hàng tá người cả trai lẫn gái xếp dài đến cuối phố để nói chuyện với nó."
Jaemin chỉ biết lắc đầu, thích thú với một Mark ghen tuông như thế này. Em bắt đầu chuẩn bị bữa tối của cả bọn, làm mọi thứ trong khi nghe Mark kể về việc Hendery cần tìm một người có thể thỏa mãn nhu cầu của cậu ta như thế nào trước khi thằng nhóc khiến Mark phát điên với những câu hỏi vô tận về Jaemin.
BẠN ĐANG ĐỌC
[trans] [markmin] ôm em thật chặt
FanfictionFic này có 2 phần nhé cả nhà, phần đầu đã có nhà dịch rồi, đây là phần tiếp theo, mình sẽ để link phần đầu cho mọi người!! Thank you <3333
![[trans] [markmin] ôm em thật chặt](https://img.wattpad.com/cover/324569585-64-k37277.jpg)