Chương 24:Thương tâm

322 28 0

Trong xe Limousine, Lộc Hàm có chút khó chịu, khi ngồi ở trên ghế phụ. Cậu vốn muốn đón taxi về, nhưng hắn cứ ép buộc cậu phải để cho hắn đưa về nhà.
"Chung tiên sinh, anh có thể để tôi xuống chỗ này, anh hẳn rất bận, tôi thật sự không sao." Cậu có cảm giác mình đang quấy rầy hắn.
"Không sao, để tôi đưa cậu về, cậu không nên gọi tôi là Chung tiên sinh, gọi tôi Chung Nhân hoặc Nhân đều được, bạn bè cũng thường gọi tôi là Nhân, nghe rất thân thiết, chúng ta cũng coi như là hữu duyên, nếu cậu không ghét bỏ gì tôi, vậy cứ kêu tôi là Nhân đi." Chung Nhân nhẹ nhàng nói.
"Ách vậy cũng được, vậy anh cũng gọi tôi là Hàm Hàm đi, Lộc thiếu gia nghe cũng không được tự nhiên." Người ta đã nói như vậy rồi, cậu còn có thể nói cái gì sao.
"Vậy chúng ta sẽ là bạn của nhau !?." Trong giọng nói có một chút hưng phấn, nhưng được che giấu rất tốt, Lộc Hàm cũng không phát giác ra.
"Đúng, sau này chúng ta sẽ là bạn của nhau." Lộc Hàm xấu hổ, cười cười.
"Nhà tôi ở phía trước, dừng ở đây được rồi."
Lộc Hàm xuống xe.
"Vậy tôi đi trước đây, về sau có thời gian sẽ liên lạc."
"Ừ, được, hẹn gặp lại." Lộc Hàm lễ phép đứng ở ven đường, vẫy vẫy tay.
"Mau vào nhà đi.". Khóe miệng Chung Nhân cong lên, hiện rõ vẻ tươi cười.
"Ừ." Nói xong Lộc Hàm liền đi về phía nhà mình.
Chung Nhân dừng xe, cho đến khi không thể thấy được bóng dáng của cậu, mới lái xe rời đi.
Lộc Phát nhìn cha, rồi lại nhìn đồng hồ treo tường, xác định giờ là hai giờ chiều không sai, lúc này Hàm Hàm không phải là đang làm việc sao, "Hàm Hàm, sao hôm nay lại về nhà sớm như vậy?"
"Làm việc ở đó không quen à? Hay Hàm Hàm bị bệnh?" Lộc Phát cau mày hỏi. Nói xong nhóc dùng tay bàn nhỏ bé của mình sờ sờ trán của Lộc Hàm, hoàn hảo không nóng.
"Phát Phát, hức hức " Lộc Hàm ôm lấy nhi tử khóc lớn.
"Sao vậy Hàm Hàm, có ai khi dễ Hàm Hàm à ?" Lộc Phát chưa bao giờ thấy Hàm Hàm như vậy, hắn không khỏi nóng nảy.
"Oa,oa."
" Hàm Hàm nói cho con biết, con sẽ đi báo thù cho Hàm Hàm.". Cả khuôn mặt Lộc Phát tối đen, người nào dám khiến Hàm Hàm nhà nhóc thương tâm như vậy, nhóc thật không thể để cho ông ta hay bà ta yên ổn.
"Oa,oa."
"Nói chuyện." Thật là tức chết nhóc mà.
"Không, cha muốn khóc. Con để cho cha khóc đi. Hức " nói xong cậu lại ôm lấy Lộc Phát khóc lớn, muốn đem tất cả uất ức trong lòng phát tiết ra ngoài.
Lộc Phát không nói gì, hiện tại nói cái gì Hàm Hàm cũng không nghe, nhóc vỗ nhẹ lên lưng của cậu, sau liền để cho cậu phát tiết tâm tình của chính mình.
Ngô Thế Huân xã giao hết mọi chuyện làm ăn, khi trở lại phòng làm việc, hắn muốn tìm Hàm Hàm cùng ăn cơm, nhưng sau khi hắn đi làm về, Hàm Hàm lại không trở lại, gọi điện cũng không có người nhận, lòng hắn cũng ngày càng sợ hãi, hi vọng không có chuyện gì xảy ra, cầm lên chìa khóa xe, sau liền lái về nhà.
Lộc Hàm rốt cuộc vì khóc mệt, mà ngủ thiếp đi.
Lộc Phát thay cậu đắp mền, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vì khóc mà hồng lên, lòng nhóc hơi đau, nhóc chưa từng thấy qua bộ dáng như vậy của Hàm Hàm, trước kia cùng lắm là vì bị thương, sau liền khóc hai cái là tốt, nhưng hôm nay. Rốt cuộc là chuyện gì khiến cho cậu thương tâm như vậy, nghĩ tới nhóc liền nắm chặt tay lại thành hình quả đấm.
Xem ra còn là chỉ có cách chờ Hàm Hàm tỉnh lại mà hỏi cậu rồi, hiện tại việc nhóc muốn làm chính là nấu một bữa cơm thật ngon, nhóc nghĩ Hàm Hàm nhất định còn chưa kịp ăn cơm.

[HunHan]Cha con tranh sủngNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ