Chương 14: Cha con ghen

518 33 0

"Vì cái gì mà ông có thể mà tôi thì không thể, cậu ấy là của tôi." Lộc Phát tức giận nói, tại sao hắn có thể gọi, mà nhóc thì không thể gọi, thật là, nhiều năm như vậy vốn chỉ có hai cha con nhóc, hai người sống cùng nhau thật tốt, tại sao hắn ta lại phải trở lại cùng nhóc giành cha nhóc chứ.
"Con nói cái gì?" Ngô Thế Huân tức giận nói.
"Đừng nghĩ muốn hướng sự chủ ý của cậu ấy đến ông, cậu ấy là người của tôi"
"Cái gì là người của con cơ chứ, cậu ấy là người của ba, là cha con."
Một tên đàn ông đang giơ chân chỉ vào con trai của hắn mà la hét.
Lộc Hàm bị tiếng ồn ào này làm cho từ từ mở mắt.
"Con trai của cha sao thế, làm sao sắc mặt của con lại kém như vậy, con bị bệnh à." Lộc Hàm mới vừa tỉnh lại, đầu óc còn chưa kịp tỉnh táo, nhưng lại liền quan tâm đến con trai mình, cậu hoàn toàn không để ý rằng mình đang bị một tên đàn ông ôm vào trong ngực.
"Còn không phải bị ai đó làm cho nổi giận thì gì nữa." Lộc Phát liếc thẳng vào đôi mắt của Ngô Thế Huân.
"A, người nào vậy, cha hình như đâu có trêu chọc đến con nha, chẳng lẽ là bởi vì cha ngủ dậy trễ, nên làm con giận." Lộc Hàm biểu lộ vẻ mặt nghi hoặc.
"Là kẻ đang ôm cậu đấy." Lộc Phát nhức đầu nhìn Lộc Hàm, cậu thật sự là phản ứng siêu siêu chậm, thật không biết nhóc vì sao đã nhiều năm như vậy mà không có bị cậu làm cho tức chết.
"A " Lộc Hàm lúc này mới phản ứng được mình đang bị một người đàn ông ôm vào trong ngực. Cậu nhanh chóng từ trong ngực hắn tránh ra, nhảy xuống giường. Thân người cậu hoàn toàn đang lõa thể.
Ngô Thế Huân thấy Lộc Hàm như vậy mà né tránh hắn,lại còn đang lõa thể trước mặt "mọi người" (mọi người ở đây ý chỉ con trai anh), hắn nổi giận, quả thật hắn đã bị cậu chọc giận tới mức muốn hộc máu. Hắn nhanh chóng dùng chăn bọc lại người Lộc Hàm thật chặt rồi kéo cậu đến giường. Lộc Hàm cứ như vậy ngây ngốc bị hắn ôm, còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại, cậu..... vì sao không mặc quần áo
Ngô Thế Huân với biểu tình muốn giết người, Lộc Phát thức thời (biết ý) mà đi ra ngoài, rất hảo tâm đem cửa đóng lại, để cho hai người bọn họ có thể nói chuyện dễ dàng.
"Em vẫn luôn không biết ý tứ như vậy sao?" Thanh âm xen lẫn tức giận, hắn nghĩ đến một màn thỏa thân vừa rồi của cậu, sau hắn thật muốn giết người.
"A " Lộc Hàm vẫn chưa hoàn toàn phục hồi tinh thần lại.
" Ách."
Lộc Hàm lúc này mới tỉnh chút thần trí, nhìn đôi mắt muốn phun lửa cùng gương mặt của hắn. Sao quen thế nhỉ.
"Tổng, tổng, tổng..." Lộc Hàm nửa ngày không nói ra được.
"Tổng cái gì ?" Ngô Thế Huân nhìn biêu tình không thể tin được của Lộc Hàm, tâm tình từ từ cũng khá hơn rất nhiều.
"Tổng giám đốc?" Lộc Hàm nhìn chung quanh, không sai nha, nơi này là gian phòng của mình nha, vậy hắn tại sao lại ở chỗ này.
"Làm sao anh lại ở chỗ này?"
"Là em dẫn anh tới." Đúng là cậu dẫn hắn tới, chẳng qua là chính cậu không biết thôi.
"Em đã nhớ lại chưa ?"
"Anh để cho tôi suy nghĩ một chút."
Ngày hôm qua, cậu từ trong công ty mà trở về nhà, Phát Phát khi ấy đã làm xong bữa ăn tối, sau đó Tử Thao tới, cơm nước xong Tử Thao liền đi, sau đó cậu đi tắm, sau đó nữa.... sao lại không nghĩ ra vậy.
"Em ở đây suy nghĩ thật kỹ đi."
Nữa sau là... hình như cậu đã cùng một tên đàn ông làm chuyện "yêu", chẳng lẽ đó không phải là mộng, là thật, hơn nữa còn là cùng tổng giám đốc.
"Nghĩ ra chưa."
Lộc Hàm đỏ bừng cả khuôn mặt nhìn Ngô Thế Huân.
"Tôi thật không biết vì sao đã "cùng" anh khi trở về nhà, thật xin lỗi?" Liọc Hàm xin lỗi nói.
"Chẳng lẽ em vì không muốn phụ trách, cho nên mới nói như vậy. Em tối hôm qua rõ ràng nói sẽ có trách nhiệm với anh."Hắn nói láo mà không chút vấp hay đỏ bừng mặt, thật siêu.
"Tôi có nói qua sao?" Lộc Hàm nhìn Ngô Thế Huân, vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm túc, xem ra không giống như đang nói dối, chẳng lẽ mình thật sự có nói qua.
Ngô Thế Huân nhìn Lộc Hàm cũng biết cậu có một chút tin tưởng, "Em yên tâm, anh sẽ đối xử tốt với em." Nói xong hắn ôm chặt Lộc Hàm.
Gương mặt Lộc Hàm rối rắm, cậu còn đang suy nghĩ, mình thật có nói câu kia ư.

[HunHan]Cha con tranh sủngNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ