Chap 12: Đối mặt

2.5K 209 19

Buổi tối Trùng Khánh lên đèn đẹp như một bức tranh hoàn mỹ. Con người nằm trên giường kia tâm trạng đã khá hơn một chút bởi các đồng nghiệp trong đồn cảnh sát đến thăm rất đông. Họ tươi cười vui vẻ và mang lại bầu không khí ấm áp cho cả căn phòng bệnh lạnh lẽo.

- Vương Nguyên, chúng tôi về trước nhé, mai chúng tôi sẽ lại đến~

Họ lần lượt chào cậu rồi ra về, căn phòng chỉ còn lại mình cậu. Thiên Tỷ và Chí Hoành đã đi mua cháo, còn cậu thì nằm đây với chiếc điện thoại nhàm chán. Một lúc sau, có tiếng gõ cửa, cậu đinh ninh là hai người bạn tốt trở về, hắng giọng lên:

- Vào đi, tớ đói lắm rồi!

Cậu hí hửng nhìn cánh cửa mở ra. Và rồi, cậu nhận ra mình đã vui mừng quá sớm...
Từ ngoài bước vào một bóng dáng gầy, cao, thoáng nhìn cậu cũng biết là ai. Nụ cười của cậu chưa kịp nở, thì lại bị người đằng sau dập tắt tức khắc. Là một cô gái, đang tay trong tay với người cậu yêu thương nhất. Họ bước vào, Vương Tuấn Khải nhanh nhảu giới thiệu:

- Tư Viễn, đây là Trần Băng, bạn gái tôi! - Hắn tươi cười quay sang cô gái bên cạnh - Băng Băng, đây là Mã Tư Viễn, bạn tốt của anh!

- Chào anh!

Trần Băng có nước da trắng hồng, nhìn rất có sức sống chứ không trắng bạch như nhiều người. Cô ấy có mái tóc đen xoan nhẹ thả ra sau lưng rất thanh tú, gương mặt trang điểm phớt trông khá tự nhiên cộng với nụ cười đẹp, đúng là chẳng ai có thể cưỡng lại vẻ đẹp đó.
Vương Nguyên từ lúc đó đến giờ vẫn chưa hoàn hồn, hướng ánh mắt ngạc nhiên nhìn đôi tình nhân trước mặt. Cậu đặc biệt nhìn trân trân vào hắn, nghiêng đầu khó hiểu. Người trước mặt cậu, là rất quen thuộc với cậu từ trước đến giờ, nhưng trong khoảnh khắc đó, đã biến thành xa lạ. Cổ họng cậu đông cứng lại không bật ra tiếng nói được. Trong lòng cậu như có đá đè lên trĩu nạng vô cùng, cậu không biết phải làm gì lúc này cả, chính cậu đang rất rối bời.
Cậu nghe thấy tiếng vỡ trong mình, là tim của cậu sao? Nó vỡ vụn rồi sao? Tình yêu của Vương Tuấn Khải đâu mất rồi? Cậu đau, như bị hàng nghìn mũi tên do cùng một người bắn nhưng hoàn toàn chính xác vào một điểm. Vương Tuấn Khải là người nhẫn tâm vô tình làm xạ thủ, bắn trúng trái tim đầy vết thương của cậu.
Cậu đau lòng nhìn người trước mặt, toàn thân run rẩy, miễn cưỡng quát:

- Đi ra ngoài đi, tôi rất mệt.

- Viễn Viễn cậu sao vậy? Cậu muốn ăn gì không? Tôi cùng cô ấy sẽ đi mua.

- Tôi nói anh đi-ra-ngoài - Cậu gằn giọng từng chữ, mạnh mẽ che khuất con người yếu đuối trong cậu.

- Mã Tư Viễn, cậu...

Vương Nguyên cầm cái gối ôm nhỏ ném thẳng vào anh. Vì cậu đang bệnh nên lực ném cũng giảm đi nhiều, vậy nên hắn có thể dễ dàng bắt được. Hắn nhìn cậu khó hiểu, song, cuối cùng cũng dắt tay bạn gái đi thẳng. Thang máy vừa mở, họ bắt gặp Tỷ và Hoành.

- Sao anh lại ở đây thế?

Hắn không nói gì, chỉ nhìn hai người. Khuôn mặt hắn tái xanh lại, tuôn ra bao nhiêu là mồ hôi, môi trở nên trắng bệch. Nhận ra nét mặt khó coi của Vương Khải và cả người con gái đằng sau, họ đoán được có điều gì không lành, tức tốc chạy đến phòng bệnh.
Họ đã đoán không sai, quả thật là tên nghiệp chướng kia đã gây chuyện. Vương Nguyên bé nhỏ của họ đang gục đầu vào gối, khóc oà lên. Họ vội vàng chạy tới đỡ cậu dậy, chưa kịp hỏi gì thì bị cậu ngắt lời:

[Longfic - Completed][KaiYuan] Định mệnh không chia cách chúng taĐọc truyện này MIỄN PHÍ!