Chương 2:Bị ăn

1.2K 73 1

Ưm Lộc Hàm cảm thấy khá nhột, cậu đưa tay muốn phủi thứ trên mặt cậu đi. Lông xù, vuốt rất thoải mái. Lấy tay kéo, nhưng không nhúc nhích, chờ một chút cậu nhớ trên giường mình làm gì có vật mềm như thế này, Lộc Hàm từ từ mở mắt, đập vào mắt cậu là một người đàn ông cực phẩm, như thể không thuộc về thế giới này, hắn giống như vương tử từ truyện cổ tích đi ra, nhất định là cậu đang nằm mơ.

Đưa tay chạm vào gương mặt tinh tế của hắn, xúc cảm trên tay làm cho người ta yêu thích, cậu chưa từng gặp qua một người đàn ông có làn da láng mịn như vậy, sờ sờ lông mi cong vút, tới đôi môi của hắn, cảm giác không tệ, không biết hôn lên sẽ có cảm giác thế nào. Dù sao là ở trong mộng, hôn một cái người khác cũng không biết. Một sắc nam nhẹ nhàng đưa lên môi của mình, toàn thân Lộc Hàm như bị điện giựt, không rời bỏ được đôi môi hắn.

Ngô Thế Huân ngay từ lúc Lộc Hàm tỉnh hắn cũng dậy theo, hắn vốn định xem cái vật nhỏ này sẽ có phản ứng như thế nào, cho nên vẫn giả bộ ngủ. Khi môi hắn đụng phải môi cậu, toàn thân hắn như có dòng điện thông qua, hắn chưa bao giờ biết hôn lại có thể có cảm giác tuyệt như vậy.

Từ từ mở mắt, nhìn vẻ mặt hưởng thụ của cậu, chậm rãi thu hồi cái đuôi của mình, xem ra cậu vẫn chưa phát hiện, nếu không, không thể nào còn hưởng thụ môi của hắn như vậy.
Ngô Thế Huân ôm chặt cậu, hưởng thụ sâu hơn nụ hôn này, Lộc Hàm ngạc nhiên, cậu phát hiện có người hôn trả lại cậu, cậu mở mắt, trực tiếp nhìn thấy đôi mắt của người đàn ông kia. Xong, cậu giống như bị hút vào,quên đi hô hấp.

"Bảo bối à hít thở đi, nếu không hít thở sẽ bị chết ngạt đấy." Giọng nói đùa giỡn vang lên, thật là một vật nhỏ thú vị.

Lúc này Lộc Hàm mới phản ứng được, hít thở từ từ trở lại, khoan đã hình như cậu vừa nghe được, lời hắn đang nói với cậu.

"Trong mộng, người cũng có thể nói chuyện ư, khoan đã, người trong mộng đương nhiên có thể nói chuyện." Lộc Hàm bất tri bất giác nói ra những lời trong lòng mình.

Ngô Thế Huân buồn cười nhìn cậu, thật là thú vị. Cậu cho là cậu đang nằm mơ, nếu như vậy, sao hắn lại không cùng cậu vui đùa một chút nhỉ.

"Người trong mộng đương nhiên có thể nói chuyện."

Phản ứng đầu tiên của Lộc Hàm, là giọng nói của người đàn ông này rất êm tai, thì ra mình có thể có một giấc mộng đẹp như vậy.
Lộc Hàm bỗng nhúc nhích thân thể, lúc này mới phát hiện ra chính mình không có một mảnh che thân lại bị người khác ôm vào trong ngực.

A cậu vội vàng muốn thoát khỏi lồng ngực của hắn. Dù đang ở trong mộng, cậu cũng không thể làm như thế.

Ngô Thế Huân ôm chặt cậu, không để cho cậu nhúc nhích.
Bộ mặt Lộc hàm bỗng chốc đỏ bừng. "Cái đó, xin hãy buông tôi ra." Thật sự là quá mất mặt, cho dù là đang ở trong mộng, cậu cũng không thể chấp nhận nổi.

"Không thả, ôm như vậy rất thoải mái." Người đàn ông ăn vạ.

"Nhưng, nhưng..." Ngô Thế Huân hôn lên chiếc miệng đang lảm nhảm kia, vốn chỉ định hôn một chút, nhưng hắn không khống chế được mình, làm nụ hôn trở nên sâu hơn.

Tay leo lên nhũ hoa . Điểm hồng lập tức rung rung. Thật là một vật nhỏ nhạy cảm.

Lộc Hàm cảm giác khi hắn đụng chạm vào thân thể cậu, lập tức như có một dòng điện chảy qua, cậu muốn nhiều hơn, nhưng cậu không biết mình đang muốn cái gì. Chẳng qua đó là bản năng.
Người đàn ông cũng không thể nhẫn nại, nhanh chóng cởi bỏ quần áo của mình, một thân lửa nóng xuyên qua tiểu huyệt của cậu.

Đau hu hu thật là đau. Lộc Hàm kêu to, trong mộng cũng có thể có cảm giác đau.

Ngô Thế Huân khó khăn chịu đựng, hắn hung hăng muốn cậu, hạ thân hắn điên cuồng, nhẹ giọng dụ dỗ cậu "Bảo bối không khóc, ngoan." Hắn chưa bao giờ dỗ một người nào, nhưng hắn không muốn làm cậu khó chịu.

Nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt ướt của cậu, hôn lên môi của cậu.
Ngô Thế Huân cuồng nhiệt tấn công ở trong cơ thể cậu, chưa từng có một thân thể nào làm hắn điên cuồng như thế. Tiếng rên rỉ của cậu càng làm cho hắn không thể kềm chế.

Mang theo Lộc Hàm một lần lại một lần đạt tới đỉnh cao.

Cuối cùng hắn gầm nhẹ một tiếng, phun ra hạt giống lên giải đất ấm áp của cậu.

[HunHan]Cha con tranh sủngNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ