Đệ tứ thập tứ chương

Bắt đầu từ đầu

Nghe đến đây, Hồ Thập Bát đột nhiên bừng tỉnh!

Đúng rồi, ngày đó ở hậu hoa viên nhà Lang công tử, mấy tên hắc y yêu giả kia cùng nhau bàn bạc chuyện tình, chính là nói về Long châu a!

Hồ Thập Bát không khỏi thầm mắng mình ngu ngốc, tại sao lúc ấy lại không nghĩ tới chứ!

Nói đến Long châu, trong phòng này vẫn còn một cỗ long khí cực đại khác tồn tại, khiến người khác không thể không cảm nhận được.

Hồ Thập Bát đảo mắt khắp nơi tìm kiếm, rốt cuộc tìm được tái thể phát xuất ra cỗ long khí này.

Nằm ngay bên trên căn phòng, là một viên Long châu trong suốt cực đại lưu chuyển ngân sắc quang hoa, nổi giữa đỉnh phòng.

Theo ánh mắt của Hồ Thập Bát, Hồ Điện Lam cũng nhìn về phía viên Long châu kia, hơi mỉm cười "Đây là Long châu của Long chủ đời trước, bị biến thành Định Hải Thần Châu, vốn vẫn đặt ở Hãn Hải chi uyên trấn thủ tà đạo, ta khiến cho tên bổn long kia phá vỡ phong ấn, thừa lúc Long tộc đại loạn lén trộm nó ra. . ."

"Quả nhiên là người! Điện Lam cữu cữu, người vì trộm đi Định Hải Thần Châu, khiến cho tà đạo phong ấn bị phá vỡ, hại sinh linh đồ thán, biết bao nhiêu người đã chết người có biết không?"

"Ta biết, nhưng ta không quản được nhiều như thế. . .ta cũng không có năng lực quản. . ."

"Không cần dùng ánh mắt oán nộ chấn kinh như vậy nhìn ta. . .Một việc nảy sinh, tất là do có kẻ làm, cữu cữu của ngươi chính là người đã khởi xướng một loạt những sự kiện này a. . ."

Hồ Điện Lam nhẹ nhàng vuốt gương mặt của Hồ Thập Bát, lúc chạm đến long văn ở mi tâm của Thập Bát, trong lòng lại dâng lên nồng đậm bi ai, vì cái gì. . .vì cái gì bản thân luôn khiến cho người mình yêu thương nhất bị thương tổn chứ?

"Ta rất muốn, rất muốn đem hết thảy nhân quả của sự tình này kể lại cho ngươi nghe. . .nhưng mà, ta đã không còn thời gian nữa rồi. . ." vừa nói, máu trong miệng lại tràn ra.

Hồ Điện Lam ánh mắt âm ngoan, kềm Hồ Thập Bát lại, lãnh thanh nói "Ngươi còn không mau mau lấy Long Châu ra!" những lời này, là nói với Ngao Kiệt ở phía sau Thập Bát.

========================

Trong lúc Hồ Thập Bát và Hồ Điện Lam nói chuyện, Ngao Kiệt đã chậm rãi tỉnh lại, hiện tại nghe thấy lời nói của Hồ Điện Lam, liền ngẩng đầu nộ trừng Hồ Điện Lam.

Nửa tháng trước, Ngao Kiệt cùng Ngao Chá đang ở nhân giới thu yêu, đột nhiên gặp Hồ Điện Lam. Kẻ này có gương mặt giống hệt như tạc với mẫu thân của Hồ Thập Bát, nhưng trên người lại tản ra khí tức của ma giả. Y nói rằng hiện tại Hồ Thập Bát đang ở chỗ mình, sau lại nhẹ nhàng mỉm cười bảo cứ yên tâm, ta không hề thương tổn nó, chỉ muốn ngươi đi theo ta đến một nơi.

Ngao Kiệt tuy hiểu chuyện này có gì đó rất kỳ quái, nhưng lo lắng cho an nguy của Hồ Thập Bát, không nói hai lời liền lập tức đi theo Hồ Điện Lam.

Kết quả lúc bước vào Vương trạch, mới phát hiện mình bị lừa, trong lúc giận dữ hung hăng chưởng Hồ Điện Lam một chưởng, nhưng lúc ấy đã quá trễ, khi bước vào phòng này, đồng thời đã tiến nhập vào kết giới, lúc bị nhốt vào trong rồi thì không còn cách nào có thể thoát ra ngoài.

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!