Đệ thập cửu chương

Bắt đầu từ đầu

Ngày đó Long Quân mang theo Hồ Thập Bát kỵ trên lưng như ngồi máy bay mà bay bay giữa trời hết một chuyến rồi lại một chuyến đi đi đến đến, hắn mệt đến chịu hết nổi mới bảo chúng ta nghỉ ngơi một chút đi, thế là Long Quân giáng xuống một đụn mây, đến một tòa sơn thượng.

Tòa sơn này chính là Thanh Vân Sơn.

Được rồi, tên này là do Long Quân đại nhân tự mình gọi, bởi vì đỉnh núi quanh năm mây mù xanh thẳm lãng đãng bất tán, cho nên liền mặc xác núi này trước kia gọi là gì, bắt đầu từ bây giờ, Long Quân lão nhân gia ta đây mở long khẩu, kêu nó là Thanh Vân Sơn.

Nói tiếp, lúc hai người mưới đến Thanh Vân Sơn này, Long Quân liền phát hiện ra một cái thác nước lớn cùng một thâm đàm, hóa thành long hình nhào xuống hí thủy, chơi đến quên đường về.

Hồ Thập Bát ngồi cạnh thủy đàm nhìn tên kia hí thủy một hồi cũng chán, đứng dậy dọc theo bờ đàm đi dạo xung quanh, kết quả Hồ Thập Bát dạo một vòng, cư nhiên dạo đến một nơi thật là hảo.

Nguyên lai dọc theo bờ đàm, băng qua khỏi thác nước một chút, rẽ sang chỗ lưng núi mà đi, lại rẽ thêm một lần nữa, cư nhiên có cả một mảng rừng tử trúc thật lớn.

Phải biết là thời điểm đó tử trúc không phải là loài có thể tùy tiện mọc dại, bởi vì nghe nói chỉ có ở trước chỗ của Quan Âm Đại Sĩ ở Nam Hải Phổ Đà Sơn mới có rừng tử trúc, cho nên bình thường chỉ có văn nhân nhã sĩ một lòng hướng phật mới có thể trồng được tử trúc trước gia môn.

Hơn nữa một đường Hồ Thập Bát cùng Ngao Kiệt lên núi hoàn toàn không hề nhìn thấy có nơi nào có tử trúc sinh trưởng, bởi vậy có thể thấy tử trúc này chắc chắn là do ai đó cố ý trồng trong này.

Hồ Thập Bát một bên suy nghĩ, một bên tiếp tục đi về phía trước. Trúc dần dần thưa, trước mắt bỗng trở nên rộng rãi, tẫn xử trúc lâm cư nhiên xuất hiện một mảnh đất trống bằng phẳng to lớn.

Bãi đất trông vừa thấy kia nhất định là do con người tu chỉnh mới ra như vậy, thế dựa vào lưng núi, còn có một tòa nhà gỗ nhỏ không biết được dựng nên từ năm nào tháng nào. . .

Hồ Thập Bát cẩn thận đi qua nhìn nhìn, nhà gỗ này vừa nhìn đã biết có tuổi rồi, cửa sổ cửa chính đều đóng dày bụi bặm, hoang tàn đổ nát, nhưng mái nhà cùng tường bích cũng coi như kết cấu vững chắc, lại bởi vì địa thế kết hợp cùng hướng gió, tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng của thác nước đổ xuống, thực thanh tĩnh, hẳn chủ nhân lúc trước của ngôi nhà nhỏ này là một vị thanh tu.

"Một cái nhà nhỏ xíu tồi tàn có cái gì đáng nhìn đâu. . ."

Nghe thấy nam thanh vang lên, Hồ Thập Bát quay đầu lại, liền thấy toàn thân Ngạo Khặc chẳng mặc gì, đầu tóc ướt sũng nước dính lên trên người, nước theo tóc chảy xuống tí tách, không biết đã theo đến đây từ lúc nào.

Hồ Thập Bát liếc mắt ngó qua một cái, chỉ nói ngươi mặc y phục vào đàng hoàng!

Sau đó lập tức bình ổn a bình ổn tâm thần, rồi cúi thấp người xuống, từ cánh cử nhỏ đã tiêu hết một nửa chui vào nhà.

[ĐM] Hồ GiáĐọc truyện này MIỄN PHÍ!