*Psst* Notice anything different? 👀 Find out more about Wattpad's new look!

Learn More

Chương 10: Hồi phục

27.7K 433 35








Tôi yếu ớt hạ giọng gọi tên người yêu
Nhưng trong ý thức của tôi chỉ có ảo tưởng u ám
Tôi dùng bàn tay mềm yếu tìm anh trong đêm tối.
Đột nhiên,
Tôi cảm nhận thấy giọt nước mắt nóng bỏng, nụ hôn và hơi thở của anh trên trán tôi.
(Hồi phục- Puskin)



Tôi như một bóng ma vật vờ vài ngày, sau đó tôi nhận được thông báo của Hội du học sinh Trung Quốc, cho biết bố mẹ Bành Duy Duy đã lấy được visa và bay sang Odessa để giải quyết hậu sự của con gái họ.

Sau khi Bành Duy Duy được hỏa táng, hội du học sinh tổ chức một lễ truy điệu nhỏ cho cô.

Tôi gặp bố mẹ Bành Duy Duy ở buổi lễ. Mẹ cô nhận ra tôi là bạn học thời cấp ba của cô, bà cầm tay tôi khóc nức nở và không ngừng hỏi tôi: "Con bé vẫn đang sống yên ổn, tại sao lại như vậy? Cháu gái, cháu là bạn thân của Duy Duy nhà cô, cháu có biết con bé tại sao lại nghĩ không thông đi chọn con đường này?"

Tôi không biết nói gì, chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ cùng bà.

Bố Duy Duy ngồi im lặng ở bên cạnh, sắc mặt ông trắng bệch. Sau đó ông nhắc mẹ Duy Duy: "Thứ đó đâu? Lấy ra cho cháu gái xem đi".

Ông vừa nói vậy, mẹ Duy Duy lập tức ngừng khóc, bà lôi từ trong túi ra một thứ bỏ vào tay tôi.

Tôi mở to mắt, ngây người nhìn chiếc nhẫn. Đó là chiếc nhẫn Catier ba màu hoa hồng, vàng và bạc. Chiếc nhẫn được trạm khắc tinh tế, trên có ký hiệu "Love".

Đây chính là chiếc nhẫn ở trên ngón tay Duy Duy một thời gian dài, chiếc nhẫn thu hút sự chú ý của mọi người theo từng cử động của cô.

"Thưa cô, đây là..."

Mẹ Duy Duy lại rơi lệ: "Lúc Duy Duy qua đời, tay nó nắm chặt chiếc nhẫn đó, chặt đến mức không tách ra được. Cháu gái, cháu hãy nhớ lại xem, trước đây cháu từng thấy chiếc nhẫn này chưa? Là ai tặng cho Duy Duy?"

Tôi bất giác nắm chặt bàn tay, chiếc nhẫn nhỏ như mỏ hàn cháy đỏ, thiêu đốt lòng bàn tay tôi.

Tôi nhắm mắt, cảm thấy trước mắt một màu đỏ máu. Duy Duy, có phải lúc cậu ra đi, cậu cũng nắm chặt nó như thế này, giống như nắm một tia hy vọng vỡ vụn cuối cùng?

"Cháu gái!"

Tôi đột nhiên không thể chịu đựng hơn, tôi bỏ chiếc nhẫn vào tay mẹ Duy Duy rồi đứng dậy chạy mất.

Ba ngày sau, bố mẹ Bành Duy Duy đưa hài cốt của cô trở về Trung Quốc. Tôi nhớ có lần cô từng nói đùa với tôi, nếu cô chẳng may chơi đến hết đời, tôi hãy mang hài cốt của cô về nước.

Không ngờ câu nói này lại trở thành sự thật.

Nửa tháng sau đó tôi không làm nổi một việc gì. Cả ngày tôi ngồi ở trong nhà, đợi bóng ông mặt trời từ từ chuyển từ đằng đông sang phía tây. Tôi chờ đợi một cách vô vọng mà không biết bản thân rốt cuộc chờ đợi điều gì.

Có lúc bắt gặp hình bóng của mình trên tường, tôi giật mình, tưởng có người nào đó ở bên cạnh.

"Duy Duy, là cậu phải không? Cậu còn hận anh ấy không? Cậu còn hận tớ không?". Tôi duỗi thẳng hai cánh tay, lẩm bẩm với hình bóng ở trên tường.

Hình bóng không ngừng lay động, nhưng không ai trả lời tôi.

Tôi ôm mặt nằm sấp xuống giường, nước mắt chảy qua kẽ tay tôi, ướt đẫm chiếc gối và ướt cả ga trải giường.

Chỉ có những lúc gọi điện về nhà, tôi mới lấy lại tinh thần và cố gắng cất giọng tươi tỉnh. May mà bệnh tình của mẹ tôi không có chuyển biến xấu, khiến tôi tạm thời yên lòng.

Số tiền ít ỏi trong tay dần dần tiêu hết, tôi cần phải tìm kiếm việc làm để nuôi sống bản thân. Nếu cứ tiếp tục như vậy, ngày tôi suy sụp tinh thần chắc cũng không xa.

Tôi không muốn động đến khoản tiền Tôn Gia Ngộ để lại cho tôi. Vào mỗi buổi đêm tĩnh mịch, tôi vẽ theo đường nét chữ ký của anh hết lần này đến lần khác. Những lúc như thế này, tôi mới cảm thấy vẫn còn một sợi dây liên hệ với anh.

Khi tôi định trở lại cuộc sống bình thường, Khâu Vĩ bất ngờ đến tìm tôi.

Sắc mặt anh vô cùng nghiêm túc: "Cô đi theo tôi".

Tôi giật mình thon thót, cốc nước đổ hết ra tay. Những ngày vừa qua tôi đã biến thành con chim run sợ trước cung tên, tôi lau tay, miệng lắp bắp: "Lại...lại xảy ra chuyện gì?"

"Một vài ngày nữa là cậu ấy đi rồi".

Tôi không nói một lời nào lập tức thay giày theo anh lên xe.

Chúng tôi dừng ở một trạm điện thoại bên đường. Khâu Vĩ bấm số điện thoại rồi buông máy, lại bấm số và bỏ máy, đến lần thứ ba anh mới nói thì thầm điều gì đó vào ống nghe.

Người ở đầu bên kia là Tôn Gia Ngộ, tôi cố gắng đè nén khát khao điên cuồng ở trong lòng, đứng im bên cạnh Khâu Vĩ chờ anh nói chuyện.

Tiếp theo, chúng tôi đổi sang ba xe ô tô khác nhau, cuối cùng dừng lại ở một rừng cây. Khâu Vĩ lái xe vào lùm cây rậm rạp để cất giấu ô tô. Sau đó anh đưa tôi đi bộ vài trăm mét tới một ngôi biệt thự nằm trơ trọi bên bờ biển.

"Vào đi, cậu ấy đợi cô ở trong đó". Khâu Vĩ dùng chìa khóa mở cửa.

Tôi vừa tiến vào trong phòng liền nghe thấy tiếng cửa đóng ở đằng sau. Âm thanh vang lên trong căn phòng trống không khiến tôi phát run.

Căn phòng không bật điện cũng không kéo rèm cửa, ánh sáng từ bên ngoài không lọt vào trong, trước mắt tôi tối đen.

Tôi đứng im vài phút, cuối cùng hai mắt cũng quen dần với bóng tối, có thể phân biệt đường nét của đồ vật, tôi chậm rãi tiến vào bên trong.

Có một người đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, trước mặt anh là một đốm lửa lập lòe lúc ẩn lúc hiện.

Tôi thử gọi một tiếng: "Gia Ngộ?"

Một tiếng tách vang lên và đèn bàn bật sáng.

Tôi nhìn chăm chú người ở trước mặt, chân vô ý thức lùi lại một bước. Đây là Tôn Gia Ngộ?

Đầu tóc anh không biết đã bao lâu không chỉnh sửa, gương mặt anh tiều tụy, gò má anh hõm lại, tôi gần như không nhận ra anh.

Tôn Gia Ngộ cũng không rời mắt khỏi tôi, thần sắc anh có vẻ nghi hoặc. Ngón tay anh còn kẹp một điếu thuốc lá, gạt tàn ở bên cạnh đựng đầy tàn thuốc.

Tôi ngây người nhìn anh, không biết nên làm gì. Kinh nghiệm sống hai mươi hai năm không dạy tôi cách ứng phó tình huống này.

Một lúc sau anh mở miệng trước: "Sao em gầy thế?"

Mặc dù giọng anh hơi khàn khàn nhưng tôi vẫn có thể nhận ra, đúng là tiếng nói của anh. Tôi tiến lên một bước quỳ xuống trước đầu gối anh và giơ tay vuốt ve gương mặt anh. Xúc cảm quen thuộc từ đầu ngón tay truyền thẳng vào tim tôi, khiến tôi cuối cùng cũng xác định tôi không phải đang nằm mơ. Anh đúng là ở trước mặt tôi bằng xương bằng thịt.

Tôi ngẩng đầu nhìn Tôn Gia Ngộ, tôi muốn tìm kiếm dấu vết quen thuộc ngày nào nhưng ánh mắt anh vô cùng xa lạ, như mọi cảm giác vui buồn, tức giận đều biến mất, đôi mắt đẹp đẽ của anh không còn linh động như trước kia.

Nước mắt dâng đầy bờ mi khiến gương mặt anh trở nên mơ hồ.

"Em sợ anh lắm phải không? Ở cùng tên tội phạm bắt cóc mưu đồ giết người dưới một mái nhà, chắc em vô cùng sợ hãi?" Tôn Gia Ngộ giơ tay lau nước mắt cho tôi và mỉm cười nhìn tôi.

Nụ cười của anh khiến tôi cảm thấy Tôn Gia Ngộ của ngày nào đã quay về, thế là tôi ôm chặt lấy anh.

Mỗi khi tiếp xúc cơ thể anh, tôi đều cảm thấy yên lòng. Tôi dựa dẫm vào anh một thời gian dài nên đã trở thành thói quen. Râu ở quai hàm anh đâm vào má tôi, cả người anh nồng nặc mùi thuốc lá, tôi ôm chặt thắt lưng anh và nhắm mắt cảm nhận mùi hương quen thuộc.

Thế nhưng Tôn Gia Ngộ tỏ ra lạnh nhạt, cơ thể anh không có bất cứ phản ứng nào. Cuối cùng tôi đành buông hai tay.

Tôn Gia Ngộ lảng tránh ánh mắt của tôi, anh cất giọng thờ ơ: "Anh phải đi rồi, vé máy bay vào ngày kia".

Tôi giống như bị đấm mạnh vào mặt, mắt mũi đau nhức, nước mắt lại trào ra: "Em đi cùng anh".

"Đi cùng anh? Em muốn cùng anh đi đâu? Có phải em đọc tiểu thuyết quá nhiều nên đầu óc trở nên bất bình thường?". Lời nói của anh vẫn cay độc như ngày nào: "Em không nên đến đây, Khâu Vĩ đúng là đặt lòng tốt không đúng chỗ".

Tôi vùi mặt vào giữa hai đầu gối của anh mà không lên tiếng. Tôi không biết Khâu Vĩ nghĩ gì, nhưng tôi không hối hận khi đến đây gặp anh. Lần này anh ra đi, không biết đến bao giờ tôi mới có thể gặp lại anh. Tương lai mờ mịt không nhìn thấy lối thoát, vì vậy tôi nguyện ở bên anh phút nào hay phút ấy.

Bờ môi anh hơi động đậy, mặc dù anh nói rất khẽ nhưng tôi vẫn nghe rõ mấy từ: "Cô bé ngốc nghếch". Sau đó anh thở dài và lại trầm mặc.

Bên ngoài không biết trời còn sáng hay đã tối, ở trong phòng ngày đêm khó phân biệt. Ba mươi sáu tiếng đồng hồ sau, anh sẽ rời khỏi Ukraine, tạm lánh mặt tới một đất nước thứ ba. Có lẽ anh sẽ không bao giờ quay lại nơi này nữa.

Tôi rúc vào lòng anh, giơ tay sờ thấy hàm râu lởm chởm của anh, tôi nở nụ cười miễn cưỡng: "Anh có dao cạo râu không? Để em cạo râu giúp anh, trông anh khó coi quá".

Sắp đến lúc chia tay, dù trong lòng đau đớn khôn cùng nhưng tôi vẫn cố duy trì vẻ mặt bình thản.

Tôi lục tung cả nhà tắm mới tìm thấy một con dao cạo râu loại cổ điển nhất. Tôi cầm về phòng ngủ, đưa con dao tới cổ Tôn Gia Ngộ uy hiếp: "Hãy ngoan ngoãn, không được động đậy, nếu không em sẽ cắt tiết anh".

Anh giống như bị con dao dọa dẫm, ngoái đầu né tránh: "Triệu Mai, em trở thành lưu manh từ lúc nào vậy?"

Tôi giữ đầu anh: "Đã bảo anh đừng động đậy anh lại cứ lắc đi lắc lại. Anh xem đi, bây giờ trên mặt chỗ nào cũng có bọt cạo râu".

Hồi nhỏ tôi thường dùng dao cạo râu để cạo râu cho bố tôi, nhiều lúc tôi còn nhỡ tay để lại vài vết xước trên mặt ông. Nhưng hôm nay tôi phát huy khả năng hơn mức bình thường, từ đầu đến cuối không xảy ra sơ suất. Gương mặt điển trai quen thuộc của anh từ từ hiện nguyên hình.

Tôi dùng khăn mặt lau sạch kem cạo râu rồi nâng mặt anh ngắm nghía kỹ lưỡng. Tôi sẽ ghi nhớ đôi mắt và đôi môi này.

Dưới con mắt nhìn đăm đăm của tôi, Tôn Gia Ngộ khép chặt hai bờ mi, hơi thở của anh trở nên gấp gáp.

Căn phòng yên tĩnh không một tiếng động, tôi hy vọng thời gian có thể dừng lại ở giây phút này. Nhưng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ ở góc phòng vẫn không ngừng nghỉ, cuối cùng tôi không thể kìm chế nên òa khóc.

"Anh bảo em đến là để nói lời tạm biệt phải không? Đợi chuyện này qua đi, anh có quay về tìm em?" Tôi hỏi anh.

Tôn Gia Ngộ xoay người ôm tôi vào lòng, anh trầm mặt một lúc rồi lên tiếng: "Mai Mai, hãy quên anh đi. Nếu có thể, em hãy rời khỏi Ukraine và bắt đầu cuộc sống mới. Dính đến anh, em sẽ không có kết quả tốt đâu".

"Em không..." Tôi càng khóc to hơn.

"Đừng bướng bỉnh, anh chỉ muốn tốt cho em thôi".

"Không..."

Tôn Gia Ngộ thở dài, anh vuốt nhẹ tóc tôi: "Bành Duy Duy...em nghe nói chuyện xảy ra với con bé đó rồi chứ? Anh không muốn hại em".

Tôi khó có thể chấp nhận lý do này, vì thế tôi cất giọng tức tối: "Cậu ấy là cậu ấy, em là em, hai chúng em khác nhau hoàn toàn".

"Giống nhau cả, hai đứa đều có khởi đầu như nhau". Tôn Gia Ngộ để lộ ánh mắt rất khổ tâm.

Nhìn bộ dạng của anh và nghĩ đến kết cục của Bành Duy Duy, trong lòng tôi trào lên nỗi chua xót: "Anh từng thích cậu ấy đúng không?"

"Anh đúng là từng thích con bé đó". Tôn Gia Ngộ đặt tay lên trán, ánh mắt anh trở nên xa xăm: "Duy Duy xinh đẹp lại sôi nổi hoạt bát. Sánh đôi với nó có thể thỏa mãn lòng hư vinh của bất cứ thằng đàn ông nào. Bọn anh đã có một khoảng thời gian êm đẹp bên nhau".

Tôi bất giác ngồi thẳng người: "Sau đó thì sao?"

Tại sao Duy Duy lại căm thù anh như vậy?

"Sau đó...sau đó anh cảm thấy tính cách của bọn anh không hợp. Con bé đó có cá tính mạnh, lại ngang ngạnh cứng đầu, còn anh không bao giờ nhường nhịn nó. Bọn anh cãi nhau như cơm bữa. Câu nó nói nhiều nhất lúc đó là: không một người đàn ông nào thật sự yêu nó mà chỉ thích thân xác nó. Anh nói "nếu em đã nghĩ như vậy thì hai người ở cùng nhau còn có ý nghĩa gì? Thôi thì đường ai nấy đi còn hơn". Thế là nó chọc tức anh, cố tình hẹn người khác đi ăn cơm, đi chơi để anh nhìn thấy. Anh bảo được, cô làm một đừng trách tôi làm mười, anh cũng ra ngoài tìm thú vui. Quan hệ của bọn anh ngày càng xấu đi, nhưng anh nằm mơ cũng không ngờ lại có kết cục như vậy...".

Tôn Gia Ngộ cúi đầu, không chịu nói tiếp.

"Duy Duy...cô ấy không gặp may..." Tôi lắp bắp vài từ nhưng phát hiện không thể biện giải.

Tôn Gia Ngộ vẫn không lên tiếng, anh chỉ ôm tôi vào lòng và tiếp tục thở dài.

Tôi tựa vào người anh, nước mắt đã khô cạn nhưng vết tích của giọt lệ còn lưu lại trên má khiến tôi không mấy dễ chịu.

Nửa sau câu chuyện, tôi đã nghe từ miệng Duy Duy, hôm nay tôi mới biết toàn bộ câu chuyện tình của họ. Nhưng Duy Duy đã qua đời, ai nhân ai quả, ai đúng ai sai, tất cả đều không còn ý nghĩa.

Ánh đèn ở đầu giường phản chiếu hình bóng của chúng tôi lên bờ tường đối diện. Bức tường dán giấy hoa văn theo phong cách nhiệt đới Đông Nam Á, cành lá đan xen, giống như tình cảm nam nữ không thể chấm dứt.

Tôi vòng hai tay qua cổ Tôn Gia Ngộ, áp mặt vào lưng anh, tôi hỏi anh một câu, trong lòng le lói tia hy vọng cuối cùng: "Nếu em đi Áo, liệu em có thể gặp lại anh không?"

"Anh không biết". Tôn Gia Ngộ trả lời dứt khoát: "Bây giờ anh chỉ có thể đi bước nào hay bước ấy".

"Tại sao anh tha cho tên khốn đó? Nếu hắn chết rồi sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy?". Tôi hận anh nhất ở điểm này, một người thông minh như anh sao có thể làm chuyện ngốc nghếch đến thế?

Ngực anh hơi động đậy giống như anh đang cười khẽ: "Hình như người nào cũng hỏi anh câu này, có phải anh đã làm chuyện dại dột không?"

Tôi xoay mặt anh lại: "Nói cho em biết đi!"

Tôn Gia Ngộ nhìn tôi: "Em cũng muốn hắn chết sao?"

"Hắn đáng chết mà!"

Khóe miệng anh nhếch lên để lộ ý cười, nhưng chắc chắn không phải nụ cười vui vẻ: "Thấy chưa, đến em cũng nói như vậy. Sao anh có thể mềm lòng, hai lần đều chết trong tay một người, có phải anh vô dụng lắm không?"

Tôn Gia Ngộ ngẩng đầu, ánh đèn hắt lên mặt anh, anh đang cười nhạo bản thân. Tôi dõi theo hình bóng anh, chỉ cảm thấy ruột gan thắt lại.

"Gia Ngộ!"

"Gì?"

"Em biết anh là người tốt, vì vậy anh không nỡ ra tay".

Lần này anh bật cười thành tiếng và quay đầu nhìn tôi, đuôi mắt anh cong cong: "Em biết không, bình thường anh ghét nhất ai đó nói với anh, Tôn Gia Ngộ đúng là người tốt. Bởi vì kẻ nào nói câu đó, chắc chắn có chuyện cần nhờ đến anh".

"Anh đúng là người tốt mà". Tôi cố chấp khẳng định.

"Thôi đi". Anh kéo tay tôi đặt lên ngực anh: "Bây giờ đã mười hai giờ rồi, mấy ngày vừa qua chắc em không ngủ ngon giấc. Lại đây để anh ôm em, em hãy chợp mắt một lúc đi!".

Tôi do dự một vài giây rồi giơ bàn tay còn lại đặt lên mu bàn tay anh. Trái tim anh đập đều đặn dưới lòng bàn tay tôi, cùng với nhịp tim của anh, cơn buồn ngủ dội đến, tôi nhắm mắt tựa vào người anh và từ từ chìm vào giấc ngủ.

Không biết bao lâu sau, tôi giật mình tỉnh giấc, đèn tắt tối om. Tôi không phân biệt rõ lúc này là nửa đêm hay tầm rạng sáng, nhưng tôi nghe thấy tiếng động cơ ô tô ở bên ngoài cửa sổ.

Tôi lập tức ngồi dậy, có người ấn tôi nằm xuống và nói khẽ: "Em đừng lên tiếng".

Dưới tia sáng tờ mờ, tôi thấy Tôn Gia Ngộ đi đến bên cửa sổ, anh đứng nhìn ra bên ngoài hồi lâu rồi mở miệng: "Bọn chúng cuối cùng cũng đến đây".

Anh vừa dứt lời, phòng khách đột nhiên vọng đến tiếng kính vỡ và tiếng súng nổ.

Tôi sợ đến mức chân tay mềm nhũn, tôi không nghĩ ngợi lập tức lao về phía anh: "Là ai....người nào...?"

Tôi còn chưa nói hết câu, Tôn Gia Ngộ đột ngột ngồi xổm xuống và kéo mạnh người tôi, tôi mất đà ngồi bệt xuống đất. Sau đó anh lao đến nằm đè lên người tôi.

Tôi nhất thời không hiểu xảy ra chuyện gì, nhưng tôi ngửi thấy mùi thuốc súng khét lẹt và nghe thấy tiếng đạn rít bên tai.

Sau đó là vài tiếng nổ bụp bụp, giống như tiếng pháo trẻ con chơi ngày Tết. Chiếc gương trên bàn trang điểm trong phòng ngủ bị bắn trúng, mảnh vỡ thủy tinh bay tung tóe.

Cơ thể nằm trên người tôi hơi động đậy.

"Gia Ngộ!" Tôi vùng vẫy định ngồi dậy.

"Đừng nhúc nhích". Anh dùng sức ôm chặt người tôi: "Em không muốn sống nữa à?"

"Bọn chúng định làm gì hả?".  Tôi vô cùng hoảng sợ.

Tôn Gia Ngộ bịt chặt miệng tôi và nói thì thầm: "Đừng lên tiếng". Giọng nói của anh vô cùng trấn tĩnh.

Đầu óc tôi lùng bùng, tôi nghe lời anh ngậm chặt miệng.

Tôn Gia Ngộ kéo tôi về một góc chết đằng sau tủ quần áo, anh nói nhỏ vào tai tôi: "Không sao đâu, bọn chúng mới chỉ thăm dò thôi, chúng không dám tùy tiện vào trong này".

Quả nhiên phòng bên cạnh lại có tiếng súng nổ và tiếng thủy tinh vỡ, sau đó bầu không khí yên lặng hoàn toàn.

Không cần anh giải thích, tôi cũng đã đoán ra, kẻ ở bên ngoài chắc chắn không phải là cảnh sát.

Tiếng động cơ ô tô ở bên ngoài tắt hẳn. Bốn bề tĩnh mịch đến rợn người, ngoài tiếng sóng vỗ ở phía xa xa không còn một âm thanh nào khác.

Tôi dính chặt người vào bờ tường, toàn thân tôi run lẩy bẩy, tai chỉ nghe thấy tiếng tim đập và hơi thở dồn dập của bản thân.

Tôi muốn nắm tay anh nhưng tình cờ đụng phải thứ kim loại lạnh lẽo.

Nhờ ánh trăng lọt qua khe cửa, Tôn Gia Ngộ lắp mấy viên đạn vào ổ đạn, tháo chốt bảo hiểm lên nòng súng một cách thành thạo.

Tôi ngây người nhìn gương mặt không rõ ràng của anh, đây không phải là động tác của người mới động đến súng ống, người sử dụng nhiều lần mới thao tác trôi chảy như vậy.

Anh nghiêng đầu, dù trong bóng tối nhưng tôi vẫn có thể nhìn rõ đôi mắt anh, ánh mắt lạnh lùng và tràn ngập sát khí.

Lòng bàn tay và mắt tôi nóng bỏng, trong lòng tôi cảm thấy một nỗi đau rõ rệt. Tôi nhớ đến vết chai trên ngón trỏ tay phải của anh, nhớ đến cảnh tượng chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.

Tôi thu tay về và đưa lên mắt, cố gắng mở to mắt nhưng vẫn không thể phân biệt ra thứ gì. Tuy nhiên, mũi tôi ngửi thấy mùi tanh của máu phảng phất ở đâu đó.

Tôi chợt tỉnh lại từ cơn mơ, túm chặt tay anh và mở miệng hỏi: "Anh bị trúng đạn rồi?"

Tôn Gia Ngộ không trả lời.

Tôi run rẩy sờ soạng người anh. Anh giữ tay tôi lại và suỵt một tiếng: "Bị mảnh thủy tinh vỡ quạc vào, em đừng động đậy có được không?"

Tôi thở dài một hơi, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân và tiếng nói chuyện, lẫn vào đó là tiếng kim loại va chạm lạnh lùng. Có người gõ nhẹ lên lớp lan can bảo vệ bên ngoài cửa sổ, tiếng động tuy nhỏ nhưng vẫn rùng rợn.

Không khí chết chóc bao trùm khiến toàn thân tôi tê liệt, tôi ôm cổ Tôn Gia Ngộ: "Người ở bên ngoài là ai vậy?"

Dù trong bóng tối, tôi cũng cảm nhận thấy khóe miệng anh nhếch lên. Anh hỏi: "Em nghĩ là ai nào?"

"Bọn chúng muốn gì?"

"Vào đây và lấy mạng chúng ta". Anh nói chậm rãi từng từ một, ngữ điệu châm biếm đồng thời vô cùng lạnh lẽo.

Sống lưng tôi lạnh toát, tôi hốt hoảng sờ soạng khắp người: "Di động đâu rồi? Chúng ta báo cảnh sát đi, tại sao anh không báo cảnh sát?"

"Báo cảnh sát?" Anh giữ chặt tay tôi cười chế giễu: "Bảo bối, em quên mất hoàn cảnh của anh sao? Đừng nói là báo cảnh sát, chỉ cần mở máy di động, cảnh sát sẽ đến đây ngay".

Tôi lập tức hóa đá, máu dồn hết lên não. Một ý nghĩ dần hiện lên trong trí óc tôi, tôi hỏi: "Là em dẫn đám người đó đến đây phải không?"

Tôn Gia Ngộ giơ khẩu súng lên nhằm thẳng, anh nói chậm rãi: "Không liên quan gì đến em, bọn chúng sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào mò ra anh. Sớm muộn chúng cũng tìm đến nơi, như thế cũng tốt, cuối cùng anh có thể giải quyết món nợ một lần".

Tôi cúi đầu, dường như mất đi năng lực ngôn ngữ.

Một lát sau Tôn Gia Ngộ lại mở miệng: "Anh luôn muốn để em thoát khỏi những rắc rối này, nhưng không ngờ cuối cùng em vẫn bị cuốn vào. Anh đã phạm phải sai lầm nghiêm trọng khi không ngăn cản Khâu Vĩ đưa em đến đây".

Tôi ngẩng lên nhìn anh, dưới ánh sáng lờ mờ đôi mắt anh có thứ gì đó sáng lấp lánh.

"Mai Mai, anh xin lỗi". Bao nhiêu tình cảm chứa đựng trong mấy từ đó, ngữ điệu của anh vô cùng thê lương.

Tôi giơ tay sờ mặt anh: "Thà rằng lúc đó chúng ta vĩnh viễn không thoát khỏi cơn bão tuyết". Khoảnh khắc đó thuần khiết biết bao, anh chỉ có tôi, tôi cũng chỉ có anh.

Anh gục mặt vào lòng bàn tay tôi: "Anh xin lỗi".

"Không sao đâu, em không bận tâm. Nếu anh lén lút rời khỏi nơi này mà không nói với em một tiếng, em sẽ hận anh suốt đời, sẽ khinh thường anh suốt đời".

Tôn Gia Ngộ không ngẩng đầu, lông mi của anh hơi động đậy trong bàn tay tôi, giống như con bươm bướm vỗ cánh.

Bên tai đột nhiên vang lên tiếng động nhẹ, tôi giật mình ngó bốn xung quanh nhưng vẫn không tìm ra điều bất thường.

Tôn Gia Ngộ quan sát một lúc, anh giải thích: "Nguồn điện bị cắt đứt rồi. Hệ thống chống trộm của ngôi nhà này coi như ngừng hoạt động. Bây giờ hơi phiền phức, anh còn tưởng dựa vào hệ thống chống trộm, chúng ta có thể cầm cự đến lúc trời sáng".

Tôi nắm chặt tay anh không lên tiếng, tôi muốn lấy hết dũng khí để xóa bỏ nỗi hoảng sợ ở trong lòng.

Một lát sau phòng khách nổi lên tiếng động hãi hùng khiếp vía.

"Em ngồi yên ở đây, để anh đi xem thế nào". Tôn Gia Ngộ rút khỏi tay tôi.

Tôi dường như ngừng thở dõi theo bóng anh, cho đến khi anh biến mất ở cửa phòng ngủ.

Tiếng động tạp loạn vẫn tiếp tục, dần dần tôi nghe thấy động tĩnh ở ngoài cửa, dường như có người phá lớp cửa sổ chống trộm. Đám người ở bên ngoài quyết tâm xâm nhập vào nhà trước khi trời sáng.

Tôi đột nhiên mỉm cười, nhớ đến những bộ phim xã hội đen Hongkong tôi xem trước kia. Đám xã hội đen ở trong phim có bao giờ lịch sự và thận trọng như vậy đâu? Chúng lạnh lùng bắn vỡ khóa rồi đạp cửa xông vào nhà và lia hết một băng đạn, bất kể trong phòng có già trẻ nam nữ. Dưới họng súng, máu tươi nhuộm đỏ khắp nơi.

Đúng là trí tưởng tượng của các biên kịch không đáng tin cậy một chút nào, làm hỏng hết đầu óc con trẻ.

Tôn Gia Ngộ quay lại rất nhanh, anh nhét thứ gì đó vào tay tôi.

"Em nghe đây, Mai Mai". Ngữ khí của anh rất bình tĩnh, giống như đang nói chuyện không liên quan: "Rơi vào tay bọn chúng sống không bằng chết. Nếu chúng xông vào đây, em hãy đi vào nhà bếp, sau đó cắt đứt đường dẫn ga...".

Thứ anh đặt vào tay tôi chính là chiếc bật lửa màu bạc, món quà duy nhất tôi tặng anh vào ngày sinh nhật.

Cả người tôi như bị rơi xuống nước băng, tôi nắm chặt chiếc bật lửa. Thật không ngờ tôi lại kết thúc mạng sống bằng cách này, cuộc đời còn rất nhiều niềm vui mà tôi không kịp trải nghiệm, tôi cũng không thể báo hiếu bố mẹ. Nhưng rất may...rất may còn có anh ở bên cạnh.

Tôi gật đầu, lên tiếng nói bằng một giọng bình thản đến mức tôi cũng phải ngạc nhiên: "Được, em sẽ nói với bọn chúng, game over!"

Tôn Gia Ngộ sững sờ trong giây lát rồi bật cười: "Em không sợ sao?"

"Ở bên anh em không cảm thấy sợ hãi". Tôi thành thật trả lời: "Nhưng em không muốn chết, em muốn gả cho anh, cùng anh sống hạnh phúc đến hết cuộc đời".

Trong bóng tối, Tôn Gia Ngộ im lặng nhìn tôi một lúc lâu, sau đó anh giơ tay vuốt ve má tôi.

Mấy phút sau anh lại rời khỏi phòng ngủ, anh nói đi cần lấy đồ.

Tôi ngồi ở đằng sau tủ quần áo chờ anh, như yên lặng chờ đợi vận mệnh mà tôi không thể biết trước. Nhưng Tôn Gia Ngộ quay lại rất nhanh, anh ngồi xuống cạnh tôi và ôm bờ vai tôi.

Tôi nghe thấy giọng nói trầm trầm khe khẽ của anh vang lên bên tai tôi: "Mai Mai, nếu sau này anh còn cơ hội kết hôn, anh sẽ cưới em".

Tôi quay đầu về phía anh, nhưng tôi chưa kịp phản ứng, một tấm khăn tay ướt phủ lên mặt tôi. Tôi chỉ giãy giụa trong giây lát rồi nhanh chóng lịm đi.



------------------------------



Trong cơn mê man tôi nhìn thấy một chùm bóng bay đủ loại màu sắc, tôi giơ tay ra bắt nhưng chùm bóng đã bay cao. Bên tai có tiếng nói lao xao nhưng khi tôi lắng nghe thì âm thanh biến mất. Tôi phiền não đi tìm một nơi yên tĩnh để ẩn náu.

Tiếng nói bên tai tôi ngày một rõ hơn, khi tôi có thể phân biệt, tôi nhận ra hình như là tiếng Nga. Tôi đột nhiên tỉnh lại và  cố gắng hết sức mở to mắt, trước mắt tôi là trần nhà trắng toát.

Tôi không biết nơi này là nơi nào, trong lòng cảm thấy rất nghi hoặc. Tôi thử động đậy người, bàn tay hơi đau nhói. Tôi ngửa đầu nhìn lên thấy một lọ nước mắc trên giá đang truyền từng giọt vào cơ thể của tôi.

Tôi định thần rất nhanh, tôi biết mình đang nằm trong bệnh viện. Nỗi hoảng sợ và lo lắng trước khi bị ngất đi lại dội về trong tôi.

Có một người đứng bên cửa sổ quay lưng về phía tôi, do ngược ánh sáng nên tôi chỉ nhìn thấy dáng vẻ cao ráo và bờ vai rộng của người đó.

Tôi ngồi dậy cất tiếng gọi: "Gia Ngộ!"

Người đó lập tức quay lại đi nhanh về phía tôi, gương mặt anh đầy vẻ vui mừng: "Mai, cô tỉnh rồi à?"

Người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát, có đôi mắt xanh thẳm và nụ cười trẻ con ở trước mặt tôi chính là Andre, anh bạn lâu rồi tôi không gặp.

Tôi không ngờ gặp Andre ở đây, tôi ngạc nhiên nhìn anh hồi lâu rồi định xuống giường: "Tôn Gia Ngộ đâu rồi? Tôi muốn gặp anh ấy".

Andre cúi xuống nhìn tôi chăm chú, hai con ngươi của anh đột nhiên như đổi thành màu xanh tím trong suốt, nặng nề đến mức tôi có cảm giác bất an.

"Xảy ra chuyện gì vậy?" Tôi có dự cảm chẳng lành, cơ bắp trên toàn thân bắt đầu căng cứng.

Anh bị thương? Hay là...?

"Anh ta vẫn còn sống". Andre như nhìn thấu tâm tư của tôi, anh đứng dậy và trả lời tôi bằng một giọng vô cảm.

"Anh ấy đang ở đâu?" 

"Cục cảnh sát". Ngữ khí của Andre rất bình thản, giống như đang báo cáo công việc với cấp trên: "Bốn giờ sáng sớm ngày hôm nay Tôn đã gọi điện báo cảnh sát. Khi chúng tôi tới hiện trường, ba tên xã hội đen bị bắn chết. Tôn chỉ bị thương nhẹ, nhưng anh ta sẽ bị bắt giam và bị thẩm vấn. Sau này, anh ta phải đối mặt với các tội danh buôn lậu, bắt cóc và mưu sát".

Nghe Andre nói vậy, tôi tỉnh táo hoàn toàn. Tôn Gia Ngộ đã báo cảnh sát, anh đã báo cảnh sát. Lẽ nào anh quên mất bản thân là tội phạm đang bị cảnh sát truy nã hay sao?

"Còn tôi? Sao tôi lại ở đây?" Tôi nói lớn tiếng.

Andre đặt tay lên vai tôi: "Cô bị hít một lượng thuốc mê quá liều. Chúng tôi tìm thấy cô ở đằng sau tủ quần áo. Chúng tôi sợ cô bị thương nên đưa cô vào bệnh viện".

Tôi túm thắt lưng của Andre: "Tại sao? Anh ấy có nói tại sao anh ấy báo cảnh sát không?"

"Cô không hiểu thật sao?" Andre cúi đầu nhìn tôi, anh nói chậm rãi, ngữ khí mang chút thương cảm: "Còn nguyên nhân nào khác ngoài nguyên nhân anh ta muốn cô được an toàn nên mới báo cảnh sát. Chính phủ của chúng tôi đã hứa với những người dân bỏ phiếu sẽ đánh vào hành vi buôn lậu và loại trừ hủ bại của ngành hải quan một cách triệt để. Lúc này mà bị xử án, cô có biết hậu quả sẽ thế nào không?"

Tôi buông tay, bắt đầu lùi lại phía sau, cho đến khi lưng tôi chạm vào đầu giường, không còn đường cho tôi lùi nữa.

"Mai". Andre ngồi xuống trước mặt tôi và đặt tay lên mu bàn tay của tôi.

Theo phản xạ, tôi giấu tay về đằng sau, đầu óc tôi trống rỗng, cố gắng mãi vẫn không thể tiêu hóa lời anh nói. Mấy câu tiếng Nga quen thuộc vào lúc này đều trở thành ký hiệu xa lạ.

Andre gượng cười và từ từ đứng dậy: "Đúng rồi, Tôn nhờ tôi chuyển lời với cô, bởi vì anh ta không muốn cô chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn nên anh ta đã dùng thuốc mê, xin cô hãy tha thứ cho anh ta".

Tôi ngẩn ngơ nhìn Andre, đầu óc không có một suy nghĩ nào ra hồn. Nhưng tôi biết rõ một điều, ít nhất Tôn Gia Ngộ vẫn còn sống.

"Anh ấy sẽ bị xử bao nhiêu năm?"

"Mai, tôi không biết". Vẻ mặt Andre đầy sự thương cảm và đáng tiếc, giọng nói của anh vô cùng dịu dàng: "Tôi chỉ là một người cảnh sát, trách nhiệm của tôi là bắt tội phạm đem về quy án. Còn xử tù bao nhiêu năm và quyết định của quan tòa".

Tôi cúi đầu, trong lòng cảm thấy vô cùng bất lực.

"Lát nữa sẽ có đồng nghiệp của tôi đến đây lấy khẩu cung của cô. Cô hãy nhớ, những chuyện không liên quan đến cô, cô đừng nói gì cả".

Lời của Andre khiến tôi không khỏi cảm động, anh luôn yêu thương bảo vệ tôi, dù tôi đã làm anh thất vọng.

Andre dường như hiểu tôi đang nghĩ gì, anh chạm ngón tay vào má tôi: "Tôi không nhẫn tâm nhìn cô bị tổn thương? Tôi không thể quên lần đầu tiên gặp cô. Làn da mịn màng như tơ lụa, đôi mắt đen lay láy như con hươu nhỏ..."

"Andre, anh không chỉ là tên ngốc mà thị lực của anh cũng có vấn đề". Tôi nói.



---------------------



Trong thời gian thu thập chứng cứ của vụ án, dù luật sư hết sức cố gắng nhưng Tôn Gia Ngộ vẫn không được bảo lãnh. Vì liên quan đến buôn lậu nên mọi tài sản của anh ở Ukraine đều bị đóng băng.

Trạng thái tinh thần của Tôn Gia Ngộ khiến tôi hết sức lo lắng. Ngoài luật sư, anh không chịu gặp bất cứ ai. Mỗi khi nhắc đến anh, luật sư đều lắc đầu, nói tâm trạng của anh rất tiêu cực, anh dường như đã bỏ cuộc, hoàn toàn không quan tâm đến phán quyết cuối cùng.

Trình độ tiếng Nga của Khâu Vĩ không tốt lắm nên nói chuyện với luật sư hơi tốn sức. Trình độ tiếng Nga èo uột của tôi cũng chẳng giúp được gì.

Chúng tôi vốn trông chờ vào Lão Tiền, nhưng sau khi Tôn Gia Ngộ bị bắt, anh ta chỉ xuất hiện hai lần, bộ dạng của anh ta khá căng thẳng bất an, đại khái là sợ bị liên lụy. Tuy nhiên Tôn Gia Ngộ rất kín miệng, anh không khai ra bất cứ người nào. Khoảng mười ngày sau không thấy có động tĩnh, Lão Tiền mới yên tâm, anh ta viện cớ công việc bận rộn rồi biệt tăm biệt tích.

Khâu Vĩ tức giận đập bàn thình thịch mắng Lão Tiền: "Đồ khốn khiếp! Lương tâm của anh ta đáng đem đi nuôi chó!"

Tức thì tức giận nhưng chúng tôi vẫn phải lo cho vụ án của Tôn Gia Ngộ. Cuối cùng, chúng tôi đành phải thuê một du học sinh người Trung Quốc ở trường đại học quốc lập Odessa làm phiên dịch.

Bên ngoài trời mưa lớn, nước mưa bị gió thổi bắn vào cửa kính rồi từ từ chảy xuống. Trên cửa kính có một con ong nhỏ không kịp bay về tổ trước khi trời mưa. Con ong bị mưa làm ướt đôi cánh nên không thể bay lên.

Tôi tì đầu vào cửa kính nhìn con ong nhỏ giãy giụa, tai vẫn lắng nghe cuộc thảo luận giữa Khâu Vĩ và luật sư.

Theo lời luật sư, Tôn Gia Ngộ chắc chắn sẽ bị khởi tố. Vụ này thật ra có hai nội dung, thứ nhất là buôn lậu, vấn đề này không còn gì để nói, nhân chứng vật chứng đầy đủ, cơ hội lật lại bản án gần như bằng không. Thứ hai là bắt cóc mưu sát, Tôn Gia Ngộ vẫn có khả năng thoát khỏi.

Khâu Vĩ gật đầu: "Chúng tôi đã làm theo lời dặn của luật sư. Hai cảnh sát có mặt ở hiện trường chúng tôi đã nhờ người giải quyết, trong lòng họ đều biết rõ nên nói gì và không nên nói gì. Mấy tên xã hội đen Ukraine chúng tôi cũng đã đánh tiếng, thời gian này bọn họ sẽ không xuất đầu lộ diện".

"Thế thì tốt". Luật sư nói: "Không có nhân chứng thứ ba, vật chứng và hiện trường đã bị phá hủy từ lâu. Bây giờ chỉ còn mỗi lời khai của nguyên cáo, khả năng phán quyết giảm đi nhiều, rất tốt".

Khâu Vĩ vẫn còn một nỗi lo khác, anh cau mày nói: "Nói thì nói vậy, nhưng một khi chúng ta nghĩ ra chiêu này, đối phương không phải ngốc nghếch, chắc cũng sẽ có hành động, không biết chừng bọn chúng còn bỏ nhiều tiền hơn chúng ta. Quan trọng là Gia Ngộ vẫn ở trong đó, chúng ta ném chuột sợ vỡ bình, chỉ e đối phương động đến cậu ấy?"

"Thế thì hết cách". Luật sư xua tay: "Chúng ta chỉ có cách đút lót, phải đút cho tất cả những người có liên quan ở Cục cảnh sát".

Nhắc đến hành vi hối lộ, người luật sư gốc Ukraine này không hề hàm hồ, ông ta thậm chí còn tinh hơn chúng tôi.

Khâu Vĩ nhìn tôi nở nụ cười bất lực: "Được rồi, chúng tôi sẽ làm theo lời anh".

Tôi đột nhiên nhớ tới một chuyện: "Đại sứ quán Trung Quốc liệu có thể giúp đỡ không? Với mối quan hệ của bố anh ấy trước đây, chắc có thể nhờ vả ở họ?"

"Cô ngây thơ thật đấy". Khâu Vĩ lắc đầu: "Người đi thì trà lạnh, hơn nữa bố cậu ấy đã qua đời sáu bảy năm rồi. Đây lại là án hình sự, ai muốn dây vào chứ?"

"La Tây thì sao?"

"Khỏi cần bàn. Cô không biết đâu, chuyện xảy ra lần trước, Gia Ngộ chưa thương lượng với chị ta đã tự ý hành động khiến chị ta mất hết uy tín. Vì vậy chị ta đã buông lời rồi, từ nay về sau đừng nhắc đến ba chữ Tôn Gia Ngộ ở trước mặt chị ta".

Tôi thì thầm: "Chị ấy tức giận nên mới nói như vậy, chị ấy sẽ không bỏ mặc Gia Ngộ đâu".

Khâu Vĩ nghi ngờ nhìn tôi: "Sao cô biết?"

Bởi vì tôi cũng là phụ nữ. Phụ nữ thường si tình cuồng dại, giống như Bành Duy Duy, gây ra bao nhiêu chuyện như vậy, dù cuối cùng trong lòng cô yêu hay hận, nhưng người cô không thể dứt bỏ vẫn chính là anh.

Khâu Vĩ ngẫm nghĩ một lát rồi lại lắc đầu: "Thôi khỏi, có gì tính sau, tôi không muốn đi cầu xin người đàn bà đó".

Do chúng tôi nói chuyện bằng tiếng Trung nên luật sư không hiểu, ông ta thu dọn tài liệu rồi nhắc nhở chúng tôi: "Chuyện khác không nói, quan trọng nhất bây giờ là sự phối hợp của Tôn. Nếu cậu ta không chịu phối hợp thì chúng ta làm gì cũng vô ích".

"Làm phiền anh". Khâu Vĩ bắt tay tạm biệt luật sư: "Anh khuyên nhủ cậu ấy giúp chúng tôi, ít nhất cũng phải gặp chúng tôi một lần".



--------------------



Không biết luật sư nói gì với Tôn Gia Ngộ, vài ngày sau anh cuối cùng đồng ý gặp chúng tôi.

Tôi và Khâu Vĩ ngồi ở phòng gặp mặt chờ anh. Do quá căng thẳng, chân tay tôi lạnh toát, cổ họng khô rát.

Hai mươi phút sau, Tôn Gia Ngộ cuối cùng cũng được cảnh sát dẫn vào phòng.

Tôi bất giác đứng dậy, ngây người nhìn anh ở phía đối diện.

Tôn Gia Ngộ mặc một bộ quần áo sạch sẽ, tóc anh cắt ngắn, tuy người vẫn gầy gò nhưng khí sắc có vẻ khá tốt. Chỉ có điều, đôi mắt anh so với lần trước tôi gặp càng tối tăm, lạnh lẽo và không một chút sinh khí.

Khâu Vĩ đưa cho anh một điếu thuốc và nói cho anh biết về tiến triển của vụ án. Tôn Gia Ngộ không chú ý lắng nghe, ánh mắt anh như nhìn xuyên qua vật thể, không biết phiêu diêu tận phương nào.

Trong lòng tôi có thứ gì đó khuấy động, khiến tôi đau đến mức hô hấp khó khăn. Tôi biết anh đã thật sự bỏ cuộc. Hôm đó anh báo cảnh sát vào lúc bốn giờ hai mươi phút. Không một ai biết anh nghĩ gì trong hơn một tiếng đồng hồ đơn độc đối mặt với sự tấn công của đối phương.

Khâu Vĩ dặn đi dặn lại: "Gia Ngộ, cậu ở trong đó phải hết sức cẩn thận, dù sao cũng có chỗ chúng tôi không thể thu xếp tới".

Cuối cùng, Tôn Gia Ngộ cũng nhướng mắt nhìn Khâu Vĩ. Khâu Vĩ ghé sát người hạ thấp giọng nói: "Có kẻ muốn cậu ngậm miệng".

Đến lúc này vẻ mặt của Tôn Gia Ngộ mới có chút thay đổi, anh nhếch môi nở nụ cười châm biếm.

"Được rồi, hai người về đi". Anh đứng đậy mở miệng nói câu đầu tiên: "Sau này đừng đến đây nữa."

Tôi nhoài người về phía trước, nắm tay anh qua cái bàn: "Gia Ngộ...anh nhất định phải cẩn thận..."

Anh đưa mắt nhìn tôi, ánh mắt vô cùng lạnh lùng hờ hững. Sau đó anh cất giọng lạnh nhạt đều đều: "Em hãy rời khỏi Ukraine đi, về Bắc Kinh cũng được, nơi này không hợp với em."

Cảnh sát đưa anh đi, tôi nắm chặt tay anh không rời.

"Bỏ ra!". Anh gắt lên.

Nước mắt dâng tràn trên bờ mi, tôi nhìn anh, không lên tiếng cũng không buông tay.

Tôn Gia Ngộ giơ thẳng cánh tay, anh dùng sức kéo khỏi lòng bàn tay đầy mồ hôi của tôi. Tôi chỉ có thể mở mắt đứng nhìn tay anh từ từ rời khỏi tay tôi.

Bóng lưng gầy guộc của anh cuối cùng cũng biến mất khỏi tầm nhìn của tôi, từ đầu đến cuối anh không hề quay lại nhìn tôi một lần.

Ở trong trại tạm giam tôi cố gắng không để bản thân thất thố. Ra ngoài cửa, tôi không thể tiếp tục gắng gượng, đôi chân tôi mềm nhũn, tôi phải bám vào bờ tường một lúc lâu.

Tối hôm đó tôi uống say khướt trong quán rượu, rồi dốc bầu tâm sự với Khâu Vĩ.

Cuối cùng tôi nói: "Anh có nghe thấy không, anh ấy đuổi em đi. Em còn có thể đi đâu chứ? Trải qua nhiều chuyện như vậy, sao anh ấy còn cố tình làm ra vẻ ta đây. Anh ấy có mệnh hệ gì, em sống cũng có ý nghĩa gì?". Tôi đập mạnh xuống bàn: "Đúng là tên khốn, sao em có thể quen biết anh ấy. Tại sao em có thể yêu người như vậy?"

Khâu Vĩ lúc đầu còn thấy buồn cười, sau đó anh cau mày thở dài. Anh trầm mặc một lúc rồi hỏi tôi: "Rốt cuộc cô hiểu cậu ấy được bao nhiêu?"

Tôi nằm bò xuống bàn, không trả lời câu hỏi của anh.

Người nào hỏi tôi câu này là tôi mơ hồ. Nhưng hiểu nhiều hay hiểu ít thì sao chứ, dù thời gian quay ngược trở lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, tôi cũng không thay đổi sự lựa chọn của mình.

Quả thật tôi không hiểu anh. Lúc đầu tôi bị vẻ đẹp trai phong lưu của anh thu hút, hoàn toàn không nhìn thấy mặt trái của ánh trăng. Đợi đến khi tỉnh ngộ, tôi đã chìm sâu xuống đáy, không còn cách nào thoát khỏi cũng chẳng thể quay đầu.

Khâu Vĩ lên tiếng: "Không ngại nói cho cô biết, trước đây tôi từng có lần khuyên Gia Ngộ chia tay cô. Tôi nói "hai người không thích hợp, thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Gia Ngộ cậu xem đi, từ lúc cậu quen cô ấy, chuyện đen đủi liên tục xảy ra với cậu. Các cụ nói mệnh tương khắc cấm có sai, không tin cũng không được. Nhân lúc tình cảm còn chưa sâu sắc, càng chia tay sớm sẽ càng đỡ đau khổ hơn".

Tôi cười cười: "Anh cứ nói thẳng em là sao chổi cho xong, việc gì phải vòng vo tam quốc thế?"

"Tôi không có ý đó". Khâu Vĩ cười ngượng nghịu: "Tôi muốn nói, Gia Ngộ đã không nhìn nhầm người. Cậu ấy bảo: một cô gái sạch sẽ thuần khiết toàn tâm toàn ý với em. Nếu bây giờ em nói chia tay cô ấy, đồng nghĩa với việc em sẽ hủy hoại đời cô ấy".

Khâu Vĩ bình thường không nói nhiều như vậy, rõ ràng anh đã uống say.

Tôi nằm gối đầu lên cánh tay và cười ngặt nghẽo. 

"Triệu Mai, cô không sao đấy chứ?" Khâu Vĩ chạm nhẹ vào người tôi.

Tôi lắc đầu, tu một hớp hết nửa chai bia. Tôi cảm thấy vị chua chua dâng lên trong cổ họng tôi khiến tôi nấc nghẹn. Sau đó tôi bị sặc bia, ho đến mức chảy cả nước mắt.

"Triệu Mai...". Khâu Vĩ nhìn tôi bắt ánh mắt áy náy.

Tôi chạy vào nhà vệ sinh nôn sạch sẽ. Cuối cùng tôi ngẩng đầu vào gương treo trên tường, tôi bắt gặp một người phụ nữ xa lạ, sắc mặt trắng bệnh, hai mắt thâm quầng, ánh mắt đờ đẫn, đầu tóc rối bù ở trong gương.

Tôi chống tay lên bồn rửa mặt, hai chân đứng không vững. Từ Trung Quốc trở về Odessa mới chỉ một tháng, vậy mà tôi dường như già thêm mười tuổi.

Khâu Vĩ đứng bên ngoài gõ cửa: "Triệu Mai! Triệu Mai!"

Tôi hít một hơi sâu, vỗ nước lạnh lên mặt rồi mở cửa đi ra ngoài: "Em không sao".

Khâu Vĩ đã tỉnh rượu, anh nói: "Cô hãy quên câu nói vớ vẩn của tôi đi. Cậu ấy đối xử với cô thế nào, cô còn rõ hơn tôi đúng không?"

"Thôi khỏi, anh Khâu". Tôi do dự một lát mới hỏi anh: "Anh còn giấu em một chuyện đúng không?"

"Gì cơ?"

"Lần trước anh vẫn chưa nói hết, tại sao Gia Ngộ lại thả người đó?"

Khâu Vĩ nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ: "Lúc gặp Gia Ngộ sao cô không hỏi thẳng cậu ấy?"

Tôi cười khan một tiếng: "Anh nghĩ với tính cách của anh ấy, anh ấy sẽ nói cho em biết sao?"

Khâu Vĩ cúi đầu, nhìn chai bia một lúc lâu mà không lên tiếng. Sau đó anh đập mạnh xuống bàn, mạnh đến mức cốc bia rung bần bật: "Tại sao ư? Bởi vì tên đó nói với Gia Ngộ muốn viết một bức thư cho con gái hắn. Tên khốn đó nói: Tôn Gia Ngộ, cậu cảm thấy uất ức, bố cậu chết cậu không được gặp mặt lần cuối. Nhưng năm đó vì một chút tiền, cậu ép tôi rời khỏi Trung Quốc, hại tôi tan cửa nát nhà, vợ tôi lấy chồng khác, đến con gái cũng đổi họ. Con gái tôi từ lúc ra đời cho đến bây giờ còn không biết có người bố ruột này. Lúc mẹ tôi chết tôi không ở bên cạnh, bà ấy gọi tên tôi rồi tắc thở, chúng ta phải thanh toán món nợ này như thế nào?"

Tôi cắn mạnh vào đầu ngón tay, cất giọng run run: "Vì lý do đó?"

"Ừ, tên đó còn nói: khi nào cậu gặp con gái tôi thì chuyển lời giúp tôi, bảy năm trước tôi vì bất đắc dĩ mới bỏ rơi nó, bây giờ cũng vì bất đắc dĩ nên không thể nhận con. Cậu hãy nói với con gái tôi, tôi rất nhớ nó. Cậu bảo con gái tôi sau này mỗi khi đến dịp thanh minh và rằm tháng bảy đốt ít tiền giấy cho tôi là được". Khâu Vĩ bật cười: "Nghe đến đây, Gia Ngộ liền mềm lòng. Cô thử nói xem, có phải đầu óc của cậu ấy có vấn đề hay không?"

"Đúng là có vấn đề". Tôi cố nhịn để không chảy nước mắt: "Anh ấy cực kỳ có vấn đề, chẳng ai sánh bằng anh ấy".

"Không sai!" Khâu Vĩ vẫy tay bảo nhân viên phục vụ đưa thêm bia và nâng cốc với tôi: "Nào, chúng ta cạn ly, uống say sẽ quên hết nỗi sầu".

Một lúc sau Lão Tiền đến nơi, anh ta vội vàng mở miệng: "Hai người gặp Tiểu Tôn có hỏi cậu ấy, chuyện làm ăn cậu ấy tính thế nào? Các mối quan hệ trước đây vẫn có thể tận dụng được đấy".

Tâm trạng của Khâu Vĩ không tốt nên anh nói rất khó nghe: "Lão Tiền sao phải nóng ruột thế? Anh yên tâm đi, cậu ấy chết, chắc chắn sẽ giao hết cho anh. Anh hãy cố đợi thêm một thời gian đi, sẽ nhanh thôi!"

Lão Tiền ngậm miệng không nói thêm một câu nào nữa.

Những người xung quanh bắt đầu say khướt, không khí quán rượu khiến tôi chán ghét, tôi lập tức đứng dậy rời khỏi nơi đó.



----------------------


Mấy ngày sau tôi tìm được công việc bán hàng ở chợ "Bảy km". Chủ quán là người Ôn Châu, ăn nói tương đối lịch sự nhưng sai bảo người khác không khách khí một chút nào. Công việc của tôi bắt đầu từ mười giờ sáng đến sáu giờ chiều, không có ngày chủ nhật và lễ tết. Mỗi ngày tôi phải ở trong quán suốt tám tiếng đồng hồ, đến đi vệ sinh cũng phải chạy thật nhanh.

Tiền lương một tháng là một trăm hai mươi đô la Mỹ, đủ trả tiền thuê nhà tiền điện nước và một ngày ba bữa ăn của tôi.

Bấy giờ là thời điểm nóng nhất của mùa hè, container kín mít, đến buổi chiều tỏa ra khí nóng như ở trong phòng xông hơi, khiến tôi không thở nổi.

Tôi không chỉ trông coi cửa hàng mà cách ba đến năm ngày lại kiểm kê hàng tồn theo chỉ thị của ông chủ. Anh ta không thường xuyên ở cửa hàng nên một mình tôi phải bê đi bê lại thùng hàng. Mười đầu ngón tay vốn được tôi nâng niu trở nên thô ráp và thường xuyên xuất hiện vết xước, móng tay bong hết cả.

Tôi lấy băng y tế dính ngang dính dọc mà không hề bận tâm. So với sự dày vò ở trong lòng, những vết thương này có đáng là gì?

Bữa trưa tôi mua cơm hộp ngay trong chợ nhét tạm vào dạ dày. Vợ chồng bán cơm tôi cũng quen biết, người vợ chính là bà thím Tứ Xuyên từng đến nhà chúng tôi giúp việc. Lần đầu tiên nhìn thấy tôi, miệng bà há to thành hình chữ O.

Sau đó bà lẩm bẩm: "Đúng là nghiệp chướng, một cô gái xinh xắn, là bảo bối trong tay bố mẹ lại phải chịu khổ như vậy". Vừa nói bà vừa gắp thêm vài miếng thịt vào hộp cơm của tôi.

Tôi chỉ mỉm cười, trong lòng không khỏi cảm kích ý tốt của bà. Nhưng tôi nuốt không trôi mấy miếng thịt đầy mỡ đó. Vì vậy cuối cùng chỉ béo bở con chó béc giê ở cửa hàng bên cạnh.

Khâu Vĩ vẫn chạy đông chạy tây vì chuyện của Tôn Gia Ngộ, anh thậm chí bỏ bê cả việc làm ăn của mình. Phiên xét xử đầu tiên là vào nửa tháng sau, tức ngày tám tháng tám, một con số cát tường.

Sau khi biết tôi làm thuê ở chợ "Bảy km", Andre chỉ cần không bận công việc, anh sẽ lái xe tới chợ, chờ cho đến lúc tôi đóng cửa rồi chở tôi về nhà.

Tôi không muốn làm phiền anh, nhắc anh vài lần nhưng anh đều bỏ ngoài tai. Cuối cùng tôi đành để mặc anh thích làm gì thì làm.

Những lúc chúng tôi ở bên nhau, Andre không hề đả động đến công việc của mình. Tôi biết anh nhiệt tâm với nghề cảnh sát nên không muốn làm khó anh. Hơn nữa bây giờ tôi không có hứng thú nói chuyện, hai chúng tôi thường không có đề tài để nói nên không khí rất nhạt nhẽo.

Một hôm Andre chở tôi về nhà. Tôi nói lời cám ơn anh như thường lệ và mở cửa xuống xe.

Andre gọi tôi: "Mai!"

Tôi quay đầu: "Chuyện gì?"

Anh nhìn tôi chăm chú, ánh mắt xanh thẫm của anh lóe lên vô số tia phức tạp: "Mai, cô mới hai mươi hai tuổi, tương lai còn dài..."

Tôi mỉm cười, sau đó vẫy tay chào anh và quay người đi vào thang máy.

Thang máy không có người, khi đối diện với bức tường có thể soi gương, tôi mới phát hiện trên trên mặt mình đầy nước mắt. Tôi mới hai mươi hai tuổi, vẫn còn rất trẻ sao? Vậy mà tôi cảm thấy trái tim tôi già cỗi như đã qua nửa đời người.

Sự việc xảy ra mà không hề có điềm báo trước, tôi còn nhớ đó là một ngày hè mát lạnh, cửa hàng hôm đó rất đông khách, tôi bận đến tận hai giờ chiều mới có thời gian ăn trưa.

Vừa mới ăn hai miếng cơm, tôi chợt nghe con chó béc giê thuần chủng Đức ở cửa hàng bên cạnh sủa điên cuồng.

Tôi buông hộp cơm đi ra ngoài xem xét. Tôi tưởng là nhân viên thuế vụ đến kiểm tra, bởi vì con chó béc giê tên "Thịt bò" này luôn đề cao cảnh giác, cứ thấy người mặc đồng phục ở phía xa xa là nó lên tiếng báo động những người buôn bán trong chợ cẩn thận.

Không ngờ người mặc cảnh phục lại là Andre. Tôi vội suỵt con "Thịt bò", bắt nó im miệng, nhưng nó vẫn cắn gấu quần Andre và chạy vòng quanh người anh.

Tôi mỉm cười hỏi Andre: "Sao anh lại đến đây vào giờ này?"

Bị con chó to đùng quấy rầy, bộ dạng của Andre tương đối thảm hại, mũ cảnh sát lệch về một bên, nhưng anh không hề bận tâm, cứ thế xông đến kéo tay tôi: "Đi theo tôi"

"Chuyện gì vậy?" Tôi giật khỏi tay anh: "Tôi còn phải trông cửa hàng, anh làm gì vậy?"

"Mẹ kiếp!" Một người vốn nho nhã như Andre cũng biết chửi thề, anh cố chấp kéo tôi ra khỏi chợ.

Cổ tay đau buốt, tôi quay đầu nhìn cửa tiệm mỗi lúc một xa và không ngừng vùng vẫy: "Anh muốn làm gì hả? Muốn hất đổ bát cơm của tôi sao? Anh mau bỏ tay ra!"

Andre dừng lại và quay người về phía tôi, mặt anh rịn đầy mồ hôi.

"Andre?" Tôi rất ngạc nhiên trước thái độ của anh.

Andre im lặng, một lúc sau anh mới bật ra mấy từ: "Tôn xảy ra chuyện rồi".

Tôi sững sờ, nhất thời không có phản ứng.

Andre cúi đầu nhìn xuống chân anh và nói khẽ: "Tối qua Tôn bị người khác đánh đập, anh ta bị thương nặng, bây giờ nằm trong bệnh viện".

Lần này thì tôi đã hiểu ra vấn đề, tôi cuộn chặt tay, nghiến răng nói với anh: "Vậy anh còn chần chờ gì nữa? Mau đưa tôi đi gặp anh ấy".

Người cảnh sát canh giữ ngoài cửa phòng bệnh không cho tôi vào. Andre kéo đồng nghiệp của anh sang một bên, thì thầm thương lượng hồi lâu.

Người đó nhìn tôi và cất giọng không mấy tình nguyện: "Cô chỉ có hai phút thôi".

Andre vội cám ơn người cảnh sát, anh vừa đưa tôi vào trong vừa quay sang giải thích: "Tôn vẫn chưa thoát khỏi tình trạng nguy kịch, không tiện gặp bất cứ ai".

Tôi lập tức lao đến trước giường bệnh, đầu óc tôi nổ tung, cảnh tượng trước mắt tối đen.

Tôn Gia Ngộ nằm ở đó, đầu anh được cuốn một lớp vải băng trắng dày nhưng máu đỏ vẫn thấm ra ngoài.

Tôi không nhìn rõ thân thể anh, bởi vì người anh được đắp một vỏ chăn lớn, các loại ống truyền và dây diện thò ra từ trong chăn, chất lỏng đủ loại màu sắc thông qua ống truyền trong suốt đi vào cơ thể anh.

Tay trái của anh bị khóa còng vào cái giá trên đỉnh đầu.

"Anh ta bị thương rất nghiêm trọng". Sắc mặt Andre rất u ám, giọng nói anh không che dấu vẻ ủ rũ: "Lúc đó có một nghi phạm khác ở chung phòng nổi cơn điên, nếu cảnh sát trực ban không kịp thời chạy qua, Tôn đã bị người ta đánh chết rồi".

Đầu óc tôi như bị một đàn ong vàng chiếm lĩnh, không ngừng kêu u u. Tầm mắt tôi ngoài gương mặt của anh không còn xuất hiện bất cứ thứ gì khác.

"Gia Ngộ!" Tôi quỳ xuống bên cạnh giường, gọi khẽ tên anh.

Mí mắt anh hơi động đậy. Tôi biết anh nghe thấy lời tôi nói, tôi xích lại gần hơn: "Anh có thể vượt qua, bao nhiêu trắc trở anh còn vượt qua được".

Bàn tay anh bị khóa trên đầu giường hơi động đậy, tôi liền giơ tay nắm chặt tay anh.

Andre lên tiếng thúc giục: "Hết thời gian rồi, chúng ta đi thôi!"

Tôi coi như không nghe thấy, ghé sát tai Tôn Gia Ngộ: "Gia Ngộ, em sẽ đưa anh ra ngoài, dù phải trả bất cứ giá nào."

Người anh hơi run run, ngón tay anh cứng lại, anh mở mắt và mấp máy môi một từ rõ ràng: "Không".

Tôi lắc đầu, cố gắng không để nước mắt chảy xuống: "Không, lần này em không muốn nghe lời anh".

Ánh mắt anh dừng lại trên mặt tôi, giống như màn hình tivi bị tắt nguồn điện từ từ tối đen, tiêu điểm trong mắt biến mất.

"Gia Ngộ!"

Đầu anh ngoẹo về một bên.

Máy móc ở đầu giường bắt đầu phát tiếng báo động chói tai, cô y tá hét vào bộ đàm: "Bác sỹ! Bác sỹ!"

Tôi gần như phát điên, bị Andre kéo ra khỏi phòng bệnh. Tôi không thể thoát khỏi bàn tay anh nên ra sức đá vào đùi anh: "Anh ấy đã như vậy rồi, sao các người còn còng tay anh ấy, các người có lương tâm không?"

Andre nhịn đau cố giữ chặt người tôi: "Mai, cô hãy bình tĩnh lại!"

Tôi mở to mắt nhìn Tôn Gia Ngộ bị đẩy vào phòng mổ, cánh cửa phòng đóng sập ngay trước mắt tôi một cách vô tình.

Thời gian như ngừng trôi. Tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn ngồi trên ghế dài bên ngoài phòng mổ. Andre ngồi bên cạnh tôi, anh đặt tay lên vai tôi và không ngừng vỗ nhẹ.

Tôi muốn mỉm cười với anh nhưng hai khóe miệng cứng đờ. Bốn bề hỗn loạn, tai tôi chỉ nghe thấy tiếng kim loại va chạm, tiếng bác sỹ và y tá trao đổi, tiếng máy móc ù ù...

Những âm thanh đó lúc gần lúc xa, tôi không thể lý giải ý nghĩa của chúng. Không biết bao lâu sau, trong phòng mổ đột ngột truyền ra tiếng động của một loại máy móc nào đó, tiếp theo là tiếng đàn ông hét lớn: "Một hai ba...". Sau đó là tiếng bịch, bịch, bịch...

Từng tiếng động nối tiếp nhau, như từng nhát búa gõ mạnh vào tim tôi.

"Thượng đế ơi!" Cốc giấy trong tay Andre rơi xuống đất lăn đi rất xa, cà phê trong cốc đổ đầy xuống nền nhà, giống như vết máu khô.

"Đó là gì vậy?" Tôi hỏi.

"Kích điện, bọn họ đang kích điện anh ta".

Lời của anh ấy lọt vào tai tôi, giống như hạt mưa rơi xuống chiếc ô bộp bộp, tôi không hiểu anh đang nói gì.

Vào lúc bốn giờ chiều, cuối cùng cửa phòng mổ cũng mở ra. Hai người cảnh sát mặc thường phục tiến lại gần nói điều gì đó với bác sỹ. Tôi cũng muốn xông lên nhưng bị Andre giữ lại.

Tôi chỉ có thể đứng nhìn Tôn Gia Ngộ từ xa, mặt anh được chụp mặt nạ dưỡng khí trong suốt, sắc mặt anh nhợt nhạt không giống người thật.

"Andre, xin anh hãy bỏ tôi ra, tôi vẫn có thể khống chế bản thân". Tôi cố gắng duy trì sự bình tĩnh.

Nhưng Andre không nghe lời tôi, ngón tay anh càng siết chặt hơn.

Đồng nghiệp của anh bước tới: "Anh ta không thể gặp bất cứ ai, hai người hãy về đi".

Andre vội nói lời xin lỗi.

Người cảnh sát nhìn tôi lắc đầu rồi quay sang Andre: "Andre, tôi thấy cô ấy có vẻ không ổn, cô ấy cần nghỉ ngơi".

Tôi ngồi im một chỗ không chịu nhúc nhích, Andre cũng hết cách, anh đành đợi tôi hồi phục tâm trạng mới lôi tôi rời khỏi bệnh viện.

Bên ngoài trời rất u ám, mây đen che kín vùng trời phía Bắc, không khí nằng nặng như sắp đổ cơn mưa lớn.

Andre mở cửa xe ô tô cho tôi, tôi đứng hóa đá một chỗ, chân như bị chôn chặt dưới đất. Một lúc sau, tôi mới miễn cưỡng lên xe.

"Mai". Andre muốn kéo tay tôi.

Nhưng tôi đột ngột túm chặt tay anh, như túm ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng, đồng thời cất giọng khẩn cầu: "Giúp tôi, Andre, tôi muốn đưa anh ấy ra ngoài".

"Tôi không biết làm thế nào mới có có thể giúp cô". Anh từ từ gạt tay tôi: "Tôi xin lỗi, tôi là một cảnh sát".

"Cảnh sát? Cảnh sát các anh đều là cứt chó!" Nỗi đau của tôi đột nhiên bùng phát thành cơn giận dữ: "Rõ ràng là một quốc gia rác rưởi, vậy mà luôn miệng nhắc tới công bằng và dân chủ. Anh nói cho tôi biết, dân chủ và công bằng của các anh nằm ở chỗ nào? Nếu không phải Cục cảnh sát nhận tiền của kẻ khác gây phiền phức cho anh ấy, liệu anh ấy có ngày hôm nay? Nếu không phải có người cố ý hãm hại, tại sao anh ấy bị đánh đến suýt chết ở trong trại tạm giam? Số tiền chúng tôi đút lót cho các anh đâu rồi? Đem đi nuôi chó rồi à? Các anh ăn tiền của bên nguyên cáo rồi lại ăn tiền của bị cáo, các anh còn vô liêm sỉ hơn cả xã hội đen".

Andre nhìn tôi hồi lâu, gương mặt anh tuấn của anh lộ rõ vẻ đau đớn lẫn thất vọng. Một lúc sau anh cúi đầu quay người bước đi.

Tôi sững sờ, đột nhiên ý thức mình vừa làm gì. Tôi đuổi theo ôm thắt lưng anh: "Tôi xin lỗi, Andre, tôi đã nói sai rồi",

Trong những ngày tháng khó khăn này, chỉ có một mình anh ở bên cạnh cùng tôi vượt qua.

Andre đứng bất động, sau đó anh mở miệng: "Cô nói đúng, đây quả thật là một nghề nghiệp bẩn thỉu".

Anh cố gắng thoát khỏi tay tôi rồi lên xe nổ máy phóng đi mất.

Tôi hoàn toàn kiệt sức, ngồi xổm xuống đất ôm chặt hai vai.

Sau đó trời nổi trận gió lớn rồi mưa ào ào rơi xuống. Tôi đứng bất động trong cơn mưa, ngẩng lên đón từng hạt mưa điên cuồng táp vào mặt. Tuy trên mặt có cảm giác đau rát như bị roi quất nhưng cũng khiến nỗi giày vò trong lòng tôi dịu bớt.

Có không ít người cầm ô chạy ngang qua tôi, họ quay đầu nhìn tôi như nhìn một con điên.

Cho đến khi một chiếc xe Jeep dừng lại, người tài xế khoác áo mưa lên người tôi rồi ôm tôi lên ghế phụ.

"Anh Khâu...". Tôi giống như được gặp người thân ở chốn xa lạ, cuối cùng cũng òa khóc.

"Cô đừng sợ, chúng ta đi tìm La Tây, nhất định có thể cứu cậu ấy ra ngoài". Khâu Vĩ lập tức nổ máy lái xe lao đi trong cơn mưa.

Chúng tôi ngồi đợi ở phòng khách nhà La Tây, nửa tiếng đồng hồ sau chị ta mới ra ngoài tiếp chúng tôi, trên người khoác bộ áo tắm màu hồng đào như vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa.

Mới nghe Khâu Vĩ nói hai câu, La Tây lập tức trở mặt: "Tôi đã nói rồi, chuyện của cậu ta tôi không bao giờ can thiệp nữa, hai người còn đến đây lằng nhằng làm gì?"

Khâu Vĩ ngoảnh mặt về một bên không chịu nói tiếp.

La Tây đứng dậy cất giọng hết kiên nhẫn: "Hai người đi đi!"

Tôi vội vàng quỳ xuống: "Chị, em xin chị! Bây giờ chỉ có chị mới có thể cứu anh ấy!"

La Tây đanh mặt hừ một tiếng: "Đừng giở trò này với tôi, vô dụng thôi!"

Tôi ôm chặt đùi chị ta và cất giọng run run: "Chị ơi, chỉ cần anh ấy còn ở trong đó, đám người kia sẽ có cơ hội giở trò một lần nữa". Tôi lẩm bẩm: "Anh ấy bây giờ vẫn phải dùng máy hô hấp...".

La Tây ngẩng đầu nhìn Khâu Vĩ: "Con bé đang nói gì?"

Khâu Vĩ đứng lên: "Gia Ngộ tối qua vào viện cấp cứu"

"Cậu ấy bị ốm à?"

"Không phải, là ngoại thương". Khâu Vĩ nói rất bình tĩnh: "Tôi vừa đến Cục cảnh sát hỏi thăm, trên người cậu ấy có bảy vết thương nghiêm trọng, bốn chỗ bị gãy xương. Đám người đó dùng chân giường bằng sắt và cây gỗ nhọn, rõ ràng chúng không có ý định giữ lại mạng sống của cậu ấy. Nghe nói khi cảnh sát vào phòng, máu lênh láng ở khắp nơi. Lúc được đưa đến bệnh viện, tim Gia Ngộ gần như ngừng đập, cậu ấy được tiếp tổng cộng năm nghìn cc máu...".

Tôi trợn mắt nhìn Khâu Vĩ, một vị tanh dội lên cổ họng khiến tôi muốn nôn mửa. Tôi không hiểu tại sao anh có thể bình tĩnh nói ra những lời tàn nhẫn như vậy. Nó giống như con dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim tôi và cắt làm hai nửa.

"Anh...anh câm miệng, đừng nói nữa" La Tây xua tay, ngăn không cho Khâu Vĩ nói tiếp.

Khâu Vĩ lập tức ngậm miệng.

La Tây gần như ngã xuống ghế, chị ta giơ tay cầm tách cà phê, nhưng bàn tay chị ta run run khiến cà phê nhỏ xuống tay áo của chị ta, mảnh áo hồng được nhuộm thành màu nâu trong giây lát.

La Tây uống một ngụm cà phê, thần sắc chị ta dần trấn tĩnh. Chị ta lau miệng rồi hỏi Khâu Vĩ: "Là kẻ nào gây ra?"

"Không ai biết". Khâu Vĩ gượng cười: "Bây giờ đến những người động thủ còn không điều tra ra. Cảnh sát nói, camera theo dõi đã bị phá hỏng".

"Vậy à?" La Tây nhếch miệng cười. Chị ta có ngũ quan hoàn hảo, lúc không cười lộ vẻ đẹp diễm lệ, nhưng khi mỉm cười khinh thị, dung mạo của chị ta có phần nham hiểm.

Khâu Vị gật đầu: "Đúng là như vậy".

"Tôi biết rồi, hai người về đi". La Tây lại đứng dậy định đi khỏi nơi đó.

Tôi không để chị ta bước đi, tôi quỳ xuống kéo áo chị ta: "Xin chị..."

La Tây quay đầu nghiêm mặt nói với Khâu Vĩ: "Bảo con bé buông tay".

Khâu Vĩ ngồi xổm xuống kéo tay tôi: "Triệu Mai, cô bỏ tay ra đi!"

"Chị..." Tôi vẫn không chịu buông, cố gắng cứu vãn, nhưng La Tây đã giật áo khỏi tay tôi, chị ta đi thẳng lên tầng trên mà không hề quay đầu lại.

"Chúng ta về đi!" Khâu Vĩ đỡ người tôi đứng dậy đi ra ngoài.

Đợi đến khi ngồi vào trong xe của anh, toàn thân tôi run lẩy bẩy, ngực như bị tảng đá ngàn cân đè nặng, khiến tôi không thở nổi.

Khâu Vĩ không khuyên nhủ tôi, anh châm một điếu thuốc. Đợi đến khi tôi bình tĩnh một chút, anh mới mở miệng: "La Tây không từ chối có nghĩa chúng ta vẫn còn hy vọng. Tính cô ta rất kỳ quái, ghét nhất người khác lằng nhằng".

Tôi nhìn anh: "Anh nói thật chứ?"

Khâu Vĩ gật đầu: "Thật đấy".

Trong lòng tôi lại xuất hiện một tia hy vọng, dù tia hy vọng chỉ yếu ớt như ánh sáng của con đom đóm trong đêm hè.






Hết chương 10

[Tiểu Thuyết] Từng có một người, yêu tôi như sinh mệnh|Thư NghiĐọc truyện này MIỄN PHÍ!