chet sap bay roi

73.8K 80 16

Chương 1: Đại học

Hít vào, thở ra, lại hít vào, lại thở ra.

Hít vào thở ra hết N lần, tôi chầm chậm đi về phía bục giảng. Sinh viên trong lớp đã ra ngoài hết, chỉ còn lại một người đàn ông đang thản nhiên đứng chỉnh sửa gì đó trên bục giảng.

Tôi hắng giọng: “Thầy Tống.”

Hắn ngẩng đầu lên, con mắt đen trầm tĩnh liếc qua tôi, tôi nghe tiếng tim mình đang đập dữ dội, khẽ cắn môi, thoáng hạ quyết tâm, tôi cất tiếng: “Thầy, em là Tần Khanh lớp 9!”

Hắn im lặng, trong mắt hơi ẩn ẩn ý cười.

Tôi nuốt nước bọt, nắm chặt tay lại, ngẩng cao đầu, nói to: “Thầy, em yêu thầy!”

“Thế nào, thế nào? Kết quả sao?!”

Vừa trở lại ký túc xá, một đám người đã xông tới.

Tôi đáp xuôi xị: “Tao nói rồi.”

“Thế sau đó? Thầy phản ứng thế nào?” Ánh mắt đám người vây quanh lóe sáng.

“A, ra thế à.”

“Cái gì ra thế?”

Tôi nhún vai: “Đấy là phản ứng của lão ấy đó.”

Nói chính xác hơn, lúc đó hắn khẽ giật mình, sau đó nhìn tôi ý vị thâm trường, đáp: “A, ra thế à.”

Tôi nghiêng người dựa đầu lên vai Tiêu Tuyết, ai oán nói: “Mày nói tao có nên tuyệt vọng không đây?”

Tiêu Tuyết vừa dịu dàng vuốt tóc tôi, vừa an ủi theo kiểu đại vĩ ba lang [1]: “Không sao, không sao, cùng lắm là học thêm một năm nữa, coi như học lại cho chắc thôi mà.”

Lượn quách nó đi cho lành.

Tôi bơ nó, lăn lên giường, nhìn lại trên màn hình số năm mươi chín đỏ choe choét trong trang web của trường, để mặc những giọt nước mắt hối hận lăn trên gương mặt nghiêng bốn mươi lăm độ của mình.

Nhìn ba chữ Tống Tử Ngôn tên giảng viên đề bên cạnh môn học, tôi rầu tới thối ruột.

Nghe đồn hắn là một con rùa biển bơi về nước sau khi tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng nào đó ở nước ngoài, nghe đồn hắn ngoài việc dạy ở trường này còn tự mở một công ty niêm yết, nghe đồn hắn vô cùng đẹp trai tài giỏi, khí vũ hiên ngang, nghe đồn mỗi lần hắn đứng lớp, bất kể đó có phải là môn tự chọn hay không, sinh viên tới học đều đông nghìn nghịt – nhân khí tốt quá a, hắn đi dạy chưa bao giờ điểm danh, bởi không có ai ngốc tới mức bỏ giờ của hắn.

Nghe đồn môn tự chọn năm nay vốn là sinh viên đăng ký với lớp trưởng, rồi sau đó nộp danh sách lên thầy giáo vụ, nhưng năm nay có quá nhiều sinh viên chọn lớp của hắn nên cuối cùng phải đăng ký lại một lần nữa. Để đảm bảo công bằng, trường quyết định cho đăng ký trên mạng, hôm đó năm giờ mới mở hệ thống đăng ký, tới ba giờ hệ thống đã lag toàn tập.

Tôi vừa lắc đầu thở dài trước sức mạnh mỹ nam, vừa liệt thêm tên mình vào biển người đăng ký mênh mông.

Không thể không tự hào rằng vận khí của tôi quá tốt được, toàn bộ tên của một trăm hai mươi mốt sinh viên cả lớp đều đạp lên trên tên tôi. Ngày có danh sách học, tôi lệ nóng quanh tròng, cảm động tới muốn khóc, hận không thể phi về nhà thắp ba nén nhang lên mộ phần tổ tiên.

Cảm tạ tổ tiên phù hộ, cuối cùng con cũng không cần nơm nớp lo sợ mỗi lần trốn học rồi!

Nhưng ai ra đây nói tôi nghe coi, tại sao tên thầy giáo chưa bao giờ điểm danh như hắn lại cho tôi 0 điểm chuyên cần chứ?! Tại sao phải lưu lại cho đứa sinh viên năm thứ tư như tôi thành tích thê thảm vậy?! Tại sao đã cho tôi hạ cánh an toàn trước mấy môn chuyên ngành khó như quỷ rồi lại ngáng chân cho ngã trước cái môn bé con con này?!

Kinh dị nhất chính là, môn tự chọn chỉ một học kỳ mới có, nghĩa là phải đợi thi lại, mà cũng chỉ có thể đợi sang năm thi lại với lũ năm ba, nói cách khác, tôi phải làm một đứa sinh viên bị lưu ban.

Lúc vừa hay tin, tôi còn chẳng thèm để tâm. Học tới năm thứ tư, trường thực hiện chính sách mắt nhắm mắt mở với lũ sinh viên chúng tôi triệt để, còn nhớ lớp bên có thằng sinh viên ngồi phòng thi số 6 nổi tiếng, giám thị bắt được tên ấy đang giở tài liệu, nó chỉ cúi đầu nói: “Thầy, em đã học năm thứ tư rồi.” chỉ bằng câu nói ngắn gọn thế thôi đã đánh một đòn chí mạng vào lòng trắc ẩn của thầy giám thị, vậy là được thoát tội.

Chỉ cần khai giảng rồi đi xin thì sẽ không sao hết. Tôi cứ lạc quan nghĩ như thế.

Mà sau ngày khai giảng, tôi mới biết ý nghĩ lúc đó của mình ngu tới mức nào.

Nghe đồn, có em gái là hoa khôi của trường, hai mắt đẫm lệ, khóc sướt mướt cầu xin đau khổ, Tống Kim Quy vẫn dửng dưng lạnh lùng. Lại nghe đồn, có người vì môn học tự chọn mà để tuột mất học bổng hạng nhất, bèn cùng với phụ huynh kiên trì đuổi theo chặn đường giảng viên, Tống Kim Quy không nể mặt, vung tay múa bút sửa ngay tám mươi lăm điểm thành năm mươi lăm…

Đằng sau vẻ phong nhã thanh tú đẹp trai kia của Tống Kim Quy lại là một tâm hồn vô cùng khốn nạn và khủng bố.

Đến lúc này, tôi mới hối hận tới mức mất ngủ.

Đương rơi vào đường cùng, tự nhiên một cảnh trong phim Friends siêu nổi tiếng lóe lên trong óc, một học sinh nam đẹp trai thổ lộ với Rose: “Cô, em yêu cô!” Rose lúng túng, tuy rằng không nhận lời tỏ tình nhưng cũng lén giúp cậu học sinh kia sửa điểm.

Mặc kệ là sư Trung hay sư Tây, cứ gõ mõ được là đạp đất thành Phật ráo.

Thế nên mới có cái màn ở trên kia.

Nhưng sao Tống Kim Quy không có dấu hiệu rục rịch gì hết thế? Không lẽ dùng chiêu đó không xi-nhê gì với hắn sao?

Không, chả có nhẽ lại thế. Cứ cho hắn không phải thầy giáo, nhưng có người tỏ tình thế, ít ra cũng nên đỏ mặt một tí chứ. Nhưng mà phản ứng của hắn từ đầu tới cuối chỉ có thể hình dung bằng hai câu thành ngữ, một là hoảng nhiên đại ngộ [2], một là nhiêu hữu hưng vị. [3]


Tôi không dám tính tới phương án thất bại phải học lại thêm một năm nữa, hạ quyết tâm ngày mai chắc chắn phải bỏ thêm dầu vào lửa mới xong.

Hôm sau tôi dậy sớm, bò ra khỏi giường, ra đứng trước cổng trường ôm cây đợi thỏ.

Từ xa đã thấy bóng hắn đi tới, toàn thân chìm trong nắng sớm, cả người như phát ra một tầng kim quang, sải chân thong dong, tự tin, đúng là vô cùng có dáng ngọc thụ lâm phong nha. Tôi nuốt nước bọt, vội xông ra.

Hắn gật đầu chào, hỏi: “Tần Khanh của lớp 9 phải không, có chuyện gì?”

Tôi gật đầu như giã tỏi, tí ta tí tởn đi lại gần, giả bộ lấy giọng e thẹn, nói: “Thầy, em chờ thầy ở chỗ này lâu rồi, cái này là bữa sáng em mua cho thầy ở căng-tin đấy.”

Hắn dừng bước, đảo mắt liếc tôi một cái, có chút suy tư..

Tôi cười hơn hớn: “Nếu thầy thích, sau này hôm nào em cũng mua bữa sáng cho.”

Một hồi lâu sau, hắn mới trầm ngâm: “Chuyện ngày hôm qua em nói…”

Thanh âm trầm thấp như đang suy xét. Tôi không để cho hắn có cơ hội, lập tức mở mồm đánh ngay đòn phủ đầu: “Thầy, ngay từ lần đầu tiên gặp em đã thích thầy rồi, thích cặp lông mày, đôi mắt, cái mũi, thích bờ môi của thầy. Mỗi một câu thầy nói em đều nhớ mãi không quên, nghe được tiếng thầy thôi là đủ cho em thấy hạnh phúc rồi. Em thích thầy, thích đến sắp phát điên lên, rời xa thầy chắc chắn em không thể nào sống được, thầy là lẽ sống của đời em, là sao mai trong bóng đêm tăm tối, soi sáng đường cho em.”

Nửa đoạn đầu đầy những nỗi chua xót, nửa đoạn sau cop từ trong đơn xin gia nhập đảng, ý tứ bay loạn xạ, nước miếng bay tung tóe.

Hắn vẫn im lặng, chỉ tự tiếu phi tiếu nhìn tôi, bỗng nhiên tôi có cảm giác mình chẳng khác nào con khỉ làm trò trên sân khấu, cũng ngượng ngùng không dám nói thêm câu nào nữa.

Một lát sau, hắn mới mở miệng: “Hóa ra địa vị của tôi trong lòng em quan trọng như vậy.”

Tôi gật đầu, gật đầu, lại gật đầu.

“Em đã thích tôi như thế.” Hắn chậm rãi nói, nghe giọng như có ý cười: “Chúng ta hẹn hò đi.”

“Thế là rõ quá rồi. “Tiêu Tuyết vừa cắn hạt dưa vừa chốt hạ: “Thầy ấy muốn bẫy mày.”

“Hở? Nghiêm trọng thế sao? “ Tôi đưa hai tay che trước ngực, hoảng hốt hỏi lại.

“Chóc!” Một hạt dưa bị ném vào đầu, Tiêu Tuyết quắc mắt hầm hè: “Đừng có giả làm dân nữ bị ác bá cưỡng bức đi, trong trường này chẳng thiếu con gái muốn bị Tống Tử Ngôn bẫy đâu.”

Tôn Vân Vân nằm ở giường trên hừ lạnh một tiếng: “Là Tần Khanh thì chỉ sợ người ta không thèm bẫy ấy.”

Cái này có tính là an ủi không nhỉ, kệ đi.

Tiêu Tuyết đứng dậy, nhào qua bên giường tôi, hạ giọng thần bí nói: “Sau này đừng nói với ai chuyện mày với Tống Tử Ngôn nhé, chúng nó ghen đó.”

Tôi nghi hoặc: “Thế chuyện đi tỏ tình hồi đó không phải do lũ chúng mày xúi tao làm à?”

Nó cốc đầu tôi một cái: “Đó là vì không ai ngờ được chuyện lại thế này, chúng nó không dám làm nên mới muốn mày làm thử chứ sao, có nằm mơ cũng không ngờ được Tống Tử Ngôn lại có ý với mày.”

Tôi rầu rầu nghĩ tới mị lực thiếu nữ bị người ta khinh thường, ỉu xìu hỏi: “Hóa ra tao bị xem thường.”

“Cũng không phải thế, chẳng qua nhìn mày thì không có cảm giác bị uy hiếp thôi.” Nó an ủi tôi: “Không phải trong lòng mày chỉ có Tô Á Văn sao?”

Trong lòng đau nhói lên, tôi im lặng không đáp. Sợ bị Tiêu Tuyết nhìn ra, tôi vội vàng lảng sang chuyện khác: “Tống Kim Quy còn bảo chiều mai chờ hắn trước cổng trường, mày bảo coi tao có nên đi không?”

Tiêu Tuyết đáp: “Cái này tự mày quyết định đi, thực ra tao nghĩ Tống Tử Ngôn không tệ lắm đâu.” Thấy tôi còn nhíu mày do dự, nó lại hỏi tiếp: “Có phải mày sợ có người biết mà ăn dấm chua không hả?”

Vốn đang do dự, chả hiểu sao nghe nó nói xong tôi bèn hạ quyết tâm luôn: “Tao đi.”

Tiêu Tuyết mò về giường nó, tôi mở mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà quét vôi trắng của ký túc xá, trước mắt hiện lên gương mặt tươi cười đẹp trai của Tô Á Văn. Anh rất thích cười, còn nhớ lần đầu tiên gặp nhau là khi tôi tham gia đoàn leo núi, anh là sinh viên của trường bên sang giao lưu với chúng tôi. Xe từ từ lăn bánh, anh đứng ở đầu xe, cười nói với mọi người: “Chào mọi người, anh là Tô Á Văn, phụ trách hoạt động lần này của đoàn, nói cách khác, ba ngày này anh hoàn toàn là người của các em.”

Hàm răng trắng, vóc người cao lớn cùng gương mặt tuấn lãng khiến người ta vừa nhìn đã sinh hảo cảm, chỉ cần cười tươi lên thì cả gương mặt ấy liền bừng sáng lên như được ánh mặt trời chiếu sáng, cái câu là người của các em khiến chúng tôi vốn dĩ còn ngại ngùng phải cười nghiêng ngả.

Một sinh viên nam hỏi: “Có chuyện gì thì có thể hỏi anh sao?”

“Có thể chứ, đương nhiên rồi.” Anh làm bộ nghiêm túc: “Có chuyện muốn hỏi, không thành vấn đề, không có chuyện gì cũng cứ hỏi.”

“Thế, anh Tô, anh đã có bạn gái chưa?” Một giọng nữ trong trẻo vang lên, trong xe nhất thời rơi vào im lặng.

Rất không may, người nói ra câu đó là tôi.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của anh cùng những cái nhìn chằm chằm từ mọi người, tôi chậm rãi thu người lại, hận không thể chui xuống cái lỗ nào cho rồi.

Mấy ngày sau tôi đều tìm cách tránh mặt Tô Á Văn, lúc anh qua nói chuyện, phổ biến cho chúng tôi, tôi đều cúi đầu ngắm ngón chân mình. Thực ra chuyện này cũng chẳng có mấy ai nhớ, thứ nhất là vì chúng tôi căn bản không nhớ mặt nhau, thứ hai là vì mọi người ai cũng ưa náo nhiệt. Thực ra lần đầu gặp, Tô Á Văn cũng chỉ hơi hơi đẹp trai thôi, còn tôi thì chẳng hiểu sao mình lại lớn mật tới mức đó.

Tất cả mọi người đều hào hứng, nói là leo núi, nhưng thực ra chỉ là ra ngọn núi ở ngoại thành chơi thôi. Trên núi có một cây cầu treo, trên cầu treo là những ván gỗ xếp liền nhau, bên dưới còn chăng cả lưới để đảm bảo an toàn, bước chân lên có cảm giác lắc lư thú vị nhưng cũng rất an toàn. Tất cả mọi người đều chơi đùa vui vẻ, duy chỉ có tôi là mặt trắng bệch, cả người đổ mồ hôi lạnh.

Tôi bám chặt lấy dây bên đi chầm chậm, mặc dù biết an toàn nhưng lúc nãy nhìn xuống khe suối sâu rất sâu, tự nhiên cái ý nghĩ mình bị rớt xuống lại nhảy ra. Tôi vừa run run lết từng bước chậm chạp, vừa tự giễu mình, đã có chứng sợ độ cao còn đi leo núi, không tự rủa mình thật vô cùng có lỗi với bản thân.

Tô Á Văn đi phía trước dừng lại, bước tới cạnh, nắm chặt lấy tay tôi, nói: “Đừng nhìn xuống dưới, đi theo anh.”

Bàn tay anh ấm áp, lại to rộng, nắm chặt lấy tay tôi, cố ý bước chậm lại. Tôi không thấy sợ như ban đầu nữa, trong lòng đã bình tĩnh trở lại. Nhưng chẳng hiểu sao đầu óc lại quay cuồng, tim đập càng ngày càng nhanh, tôi lẩm bẩm tự nói với mình: “Nắm tay so với chứng sợ độ cao còn kích thích hơn nữa.”

Tôi nói rất nhỏ, không ngờ anh vẫn nghe được. Tô Á Văn quay đầu lại nhìn tôi, khóe miệng kéo lên thành một đường cong hoàn mỹ, đôi mắt đen lấp lánh.

Nhìn viền mắt thâm đen của mình trong gương, tôi thở dài đánh sượt, cuối tuần rồi, phải lết ra khỏi giường lúc mười hai giờ trưa đúng là quá quá quá quá quá tàn nhẫn!! Tuy rằng đối tượng hẹn hò rất kỳ lạ, quá trình cũng kỳ lạ, nhưng với lòng tôn trọng và cũng hơi vui vui với cuộc hẹn này, tôi quyết định cũng nên chọn cái gì mặc cho nghiêm túc một chút.

Vừa tới cổng trường đã thấy có một chiếc xe đậu ở đó, thiết kế thon dài, thân xe lấp loáng ánh mặt trời, tôi nghiêng đầu nhìn logo phía trước, thầm chép miệng cảm thán. Chậc chậc, toàn bộ tài sản của tôi chắc cũng chả mua nổi lấy một cái bánh xe. Mãi tới khi đi tới gần, tôi mới cười toe sung sướng.

Tống Tử Ngôn nghiêng người dựa vào bên xe, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt mờ mịt như bị phủ sương, duy có đôi mắt là vẫn trong suốt trầm tĩnh như cũ. Hắn vừa thấy tôi đã cười cười, hỏi: “Tới rồi à?”

Chỉ cần đứng cạnh con xe này thì dù tên đàn ông đó có tầm thường cỡ nào cũng tính là ưa nhìn được, huống chi người đứng cạnh nó giờ là người đàn ông đẹp trai như Tống Tử Ngôn. Mà bất luận người phụ nữ nào có đàn ông đứng chờ thì ai lại không thấy vui chứ, huống hồ là đứa ưa hư vinh như tôi, tôi nở nụ cười hiền lành thục nữ vô cùng hiếm hoi: “Vâng, để thầy đợi lâu rồi.”

Hắn nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, nghiêm giọng nói: “Lần sau nhớ tới đúng giờ đó.”

Sao mà mất hứng thế cơ chứ, tôi đảo mắt nhìn qua con xe và gương mặt hắn, quyết định không thèm so đo nữa.

Xe chạy êm, ngồi trong xe gió lùa mát mẻ, cạnh bên là một người đàn ông đẹp trai dáng vẻ đường hoàng, tuy hắn vẫn tiếp tục duy trì trạng thái im lặng trầm mặc triệt để, nhưng trong lòng tôi vẫn tự thấy rất phơi phới.

Chỉ là nhạc trong xe có hơi quái dị, giai điệu đơn điệu dạo tới dạo lui có mỗi một đoạn, tôi hảo tâm nhắc: “Đĩa này có bị xước không thầy, sao chỉ nghe được mỗi nhạc dạo mà không có người hát ạ?”

Hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn tôi, giọng đều đều: “Đây là một loại nhạc ở Bắc Âu.”

Tôi yên lặng cúi đầu xuống. Diệu Ngọc [4] đã từng nói với Đại Ngọc [5]: “Ngươi đúng là tục nhân.” Còn tôi thì chỉ thấy mình giống hệt Lưu bà bà [6]. Tuy vẻ mặt của hắn không thay đổi, ngữ khí cũng bình thường, nhưng thế nào mà tôi lại tự thấy như mình đang bị khinh thường vậy trời.

May mà hắn cũng mở miệng nói trước: “Em không thích nghe thì thôi, chúng ta đổi cái khác.”

Tôi nhìn vào hộp đựng CD, toàn là tiếng nước ngoài, hình như cái nào cũng na ná như nhau, đành nói: “Thôi kệ đi ạ.”

Hắn nói: “Thực ra tôi cũng không thích lắm, nghe là muốn ngủ.”

Hóa ra hắn cũng không phải dương xuân bạch tuyết [7] gì, tôi có cảm giác đã tìm được đồng minh, hào hứng đề xuất: “Nếu đã thế, lần sau em sẽ mang cho thầy mấy cái đĩa, nhạc bốc vô cùng đó.”

“Không cần.” Hắn đáp.

“Thầy đừng khách khí, em có nhiều lắm.”

“Không phải là tôi khách khí với em, mà là tôi không cần.” Hắn hờ hững liếc nhìn tôi, chậm rãi nói: “Xe này là tôi đi mượn.”

Xe này là đi mượn, tôi thừa nhận mình bị lời này ép cho nghẹn sắp chết.

Tôi nên hiểu hắn là dạng người thích hư vinh hay nên khen hắn thành thật đây trời, cuối cùng vẫn phải gắng gượng nói mỗi một câu: “Ai da, thầy, xe thầy mượn cũng có phong cách ghê.”

Im lặng một lát, tôi lại tìm được một chủ đề an toàn hơn để tán: “Quần áo thầy hôm nay nhìn đẹp quá.”

Rất thoải mái, đơn giản, so với quần tây áo sơ-mi khi hắn đi dạy thì nhìn còn đẹp hơn mấy phần.

Hắn cười: “Yên tâm, quần áo này không phải hàng mượn đâu.”

Muốn ép người nghẹn chết hay sao, tôi chẳng biết nói gì, chỉ im lặng, lần đầu tiên phát hiện, muốn hai người nói chuyện mà chỉ toàn những câu khách sáo là chuyện khó tới nhường nào.

Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên khiến bao nhiêu da gà da vịt trên thân tôi nổi lên hết ráo, chỉ nghe bên tai tiếng nói: “Nếu là lần đầu tiên hẹn hò, tôi cũng nên nghiêm túc một chút.”

Bấy giờ tôi mới từ trong mơ tỉnh lại, bỗng nhiên nhớ ra mục đích tại sao mình lại tới đây, vội vã cúi đầu vặn vặn tay giả vờ e thẹn: “Thầy không cần như thế, chỉ cần thầy vui vẻ là được rồi.” Cố nén acid đang trào dâng trong dạ dày, tôi ném sang bên cạnh một cái liếc tình.

Hắn liếc mắt qua, hỏi: “Phải không?”

Tôi hạ cằm xuống một góc bốn mươi lăm độ, lúc này nên im lặng thì hơn.

“Vậy không cần phải khách khí như thế.” Giọng hắn nhẹ nhàng tới quỷ dị: “Gọi tôi là Ngôn Ngôn đi.”

Chương 2: Hẹn hò

Ngôn Ngôn… có thể gọi một người đàn ông như thế sao? Một dòng điện tĩnh từ trên trời giáng xuống ngay đầu tôi, chạy từ đỉnh đầu tới ngón chân, dựng hết cả tóc gáy, hồn vía xém lên mây luôn.

Tôi cười gượng: “Em…em không quen gọi thế.”

“Từ từ rồi sẽ quen.” Hắn thản nhiên nói: “Gọi thử một tiếng nghe xem nào.”

Tôi cố bức mình mở miệng nói ra lời: “Ngôn Ngôn…ầy, thôi để em gọi tên thầy đi, Tống Tử Ngôn.”

Hắn giật mình, trong mắt lóe lên một tia sáng đáng ngờ, khóe môi nhếch lên thành nụ cười khẽ: “Được.”

Xe dừng lại bên đường dành riêng cho người đi bộ, hôm nay là cuối tuần, người qua người lại không ít, một đám gái lớn gái bé ăn mặc mô-đen, trang điểm xinh đẹp cứ lượn qua lượn lại trước mắt.

Không thể không nói, tôi nhìn phát bực.

Nhưng may là người đàn ông bên cạnh tôi đây rất đẹp trai, đi trên đường hấp dẫn không ít ánh mắt nhìn theo, trong lòng tôi tự nhiên thấy vênh vang đôi chút. Cảnh tượng đẹp đẽ biết bao nhiêu, một người đàn ông tuấn tú nho nhã dạo bước cùng một cô gái duyên ngầm cả mười phần, đi giữa dòng người tấp nập, nắm chặt tay nhau.

Nắm tay nhau! Liếc nhìn vẻ mặt vẫn như thường của Tống Tử Ngôn, tôi thầm cắn răng: không phải chỉ là nắm tay thôi sao? Vì một điểm học phần, lão nương đây liều mạng!

Nhưng lòng bàn tay tôi cứ liên tục đổ mồ hôi, hắn cúi đầu: “Nóng lắm hả?”

Tôi cười cứng ngắc: “Người đông quá.”

Người rất đông, Phật dạy, kiếp trước phải quay đầu năm trăm lần mới chỉ đổi lại một lần gặp thoáng qua ở kiếp này, nhưng để đi với hắn có gần nửa tiếng ngắn ngủi này thôi, chắc cổ kiếp trước của tôi phải gãy mất tiêu rồi.

Hắn liếc mắt nhìn tôi, sau đó, rất tự nhiên, lấy tay choàng qua eo, kéo tôi vào lòng. Mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng một mùi hương nhẹ nhàng vấn vương bên mũi, tôi hơi choáng váng, mãi tới lúc bình tĩnh lại mới lúng túng tách người ra, cười gượng: “Th…Tống Tử Ngôn, thực ra không cần đâu mà.”

Hắn nói: “Chúng ta đang hẹn hò, không phải nên thế sao?”

Tôi lại cắn răng, vì một điểm học phần, lão nương lại liều mạng!

Cứ như thế đi tới gần rạp chiếu phim, hắn ngẩng đầu nhìn rồi nói: “Đi coi phim đi.”

Dù sao thì cũng đã hạ quyết tâm lắm rồi, chỉ cần không phải là khách sạn thì dám đi tuốt, tôi khí phách bừng bừng, gật đầu cái rụp: “Đi!”

Rạp đang chiếu bộ phim Họa Bì ra từ năm ngoái, bộ phim này tôi đã down về coi hết, ngồi mê mẩn ngắm đôi mắt to tròn ngây thơ với cái cằm nhọn xinh xinh của Châu Tấn bao nhiêu lần. Quả nhiên coi phim rạp với coi phim trên máy khác nhau hoàn toàn, nửa đầu phim tôi ngồi coi rất say mê, nửa sau tự dưng nhận ra Tống Tử Ngôn càng ngày càng dịch sát vào mình, trong bóng tối, tôi nhìn gương mặt hắn qua ánh sáng từ màn hình lúc sáng lúc không, mặt hắn ở gần mặt tôi tới như vậy, gần tới nỗi có thể cảm thấy hơi thở của hắn.

Đầu tôi đông đông lại, nháy nháy mắt mấy cái nhòm hắn.

Hắn cũng nháy nháy mấy cái nhìn lại, khóe miệng khẽ nhếch lên thành nụ cười nhạt, vuốt tóc tôi, nói: “Tôi ra ngoài một lát.”

Mãi tới khi hắn đi ra ngoài rồi, đầu óc tôi mới bắt đầu giải đông, lúc nãy hắn hắn hắn hắn hắn không phải muốn hôn mình đấy chứ?!

Lẽ nào mình thực sự chỉ vì một điểm học phần thôi mà để hắn bẫy thế này?! Đúng là quá lỗ rồi, cùng lắm thì đi học thêm một năm nữa thôi, sao phải chịu thiệt thế chứ? Tuy hắn đẹp trai thật đó, nhìn gần còn thấy đôi mắt đen sâu, lông mi dài thật dài.Xì! Đẹp trai cũng không thể làm lý do để mình sa đọa thế được!

Ý nghĩ phải đi hay ở lại oánh nhau chí chóe trong đầu. Đương lúc còn phân vân thì chỗ ngồi bên cạnh bỗng trầm xuống khiến tôi khẽ giật mình. Hóa ra là Tống Tử Ngôn đã quay lại, còn cầm thêm nước ngọt và bỏng ngô.

Hắn đưa nước ngọt cho tôi, còn mình thì tự cầm lấy hộp bỏng ngô, nhẹ giọng nói: “Đừng có động đậy, để tôi đút cho em.”

Hắn nhìn tôi cười dịu dàng, thỉnh thoảng đút bỏng ngô qua, lạnh lưng tới mức da gà da vịt gì trên người tôi nổi lên hết ráo. Trong lòng tự hạ quyết tâm, chuyện buồn nôn sến súa tới cỡ nào đã làm hết rồi, một là không làm, hai là cứ làm tới, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, chưa vào khách sạn chưa chịu dừng.

Lúc ra khỏi rạp chiếu phim, trời đã xâm xẩm tối, đèn đường cũng vừa được bật lên. Ngồi vào một bàn trên tầng bảy của quán ăn Tứ Xuyên, tôi vừa nhìn sắc trời lúc hoàng hôn, vừa cảm khái: “Tuy tình tiết hơi rời rạc, nhưng nhạc phim khá hay.”

Hắn nói: “So với mấy bộ phim của Trung Quốc được coi là nghệ thuật còn hay hơn.”

Tôi phản đối: “Nhưng mà so với Sắc Giới còn kém hơn.”

Hắn tự tiếu phi tiếu nheo mắt nhìn tôi: “Là bản đã cắt chỉnh hay bản chưa cắt chỉnh?”


Có người nói đàn ông sáng sớm và buổi tối đều là cầm thú, sao tự nhiên tôi lại mang cái đề tài này ra nói hả trời. Tôi vội vàng nói lảng qua chuyện khác: “Thầy thích Vương phu nhân hay Tiểu Duy?”

Hắn lắc đầu: “Không thích ai cả.”

“Phải thích một người chứ.”

“Cả hai đều rất thông minh, tôi không thích phụ nữ quá thông minh.”

“Vậy thầy thích người ngốc sao?”

Hắn nhìn tôi, mỉm cười: “Dạng người như em đó.”

Câu trả lời của hắn kỳ thực là đang sỉ nhục chỉ số thông minh của tôi, lẽ nào tôi không thông minh sao?! Nhưng tôi không uất nghẹn, cũng không nghiến răng, nhìn ánh mắt trầm tĩnh còn mang theo ý cười của hắn, trong đầu tôi hiện ra một đôi mắt đen láy khác

Lúc đó cắm trại trên núi, mọi người ngồi xung quanh lửa trại, ăn uống xong xuôi, có người đề nghị chơi trò sát nhân. Tôi rất không may, thập phần xui xẻo, có lẽ nên nói là Tô Á Văn may mắn, quá may mắn. Chỉ cần tôi là cảnh sát, anh là sát thủ, nhất định tôi sẽ bị anh đâm cho một dao. Nếu tôi là sát thủ thì còn thảm hơn, bất kể anh là cảnh sát hay người dân, nhất định tôi sẽ là người đầu tiên bị tóm.

Càng chơi, mọi người càng quên đi mục đích ban đầu của trò này, chỉ chăm chăm làm nhân chứng cho hồ sơ tử vong của tôi.

Tôi mếu máo kêu to: “Sao chứ? Sao chứ? Sao lần nào cũng là tớ chứ?!” nhìn bộ dạng chẳng khác nào giáo chủ thét gào. [1]

Tô Á Văn cả cười: “Ai bảo em rõ ràng như thế, liếc mắt nhìn cũng đoán được. Làm sát thủ thì giả bộ cúi đầu thật thấp, làm cảnh sát thì chắc chắn nhìn rất hí hửng, làm người dân thì nói rõ nhiều.”

Mọi người cười lớn.

Tôi ỉu xìu: “Em ngốc thế sao?”

Ngọn lửa trại màu xanh lam nhảy múa trong đôi mắt đen của Tô Á Văn, anh nói: “Không sao, cũng có người thích em như thế mà.”

Tôi nghĩ món cay Tứ Xuyên ở đây thật cay, rất cay, cay tới mức khiến người ta phải rơi nước mắt. Tôi cúi gằm mặt cố gắng ăn hết bữa, không dám ngẩng đầu.

Nụ cười của Tống Tử Ngôn nhạt dần, chỉ lẳng lặng châm thuốc hút.

Mãi tới lúc bước ra khỏi quán thì trời đã tối, tôi ngồi trong xe nhìn ra ngoài, nhìn những ngọn đèn đường trôi nhanh về phía sau. Trường tôi ở vùng ngoại thành, cách trung tâm chẳng xa cũng chẳng gần, đường đi có hơi vắng vẻ, dân cư thưa thớt. Trên đường về trường, hai người chúng tôi đều im lặng, không ai nói chuyện với ai.

Tới cổng trường, tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm, tháo dây an toàn, quay sang cười tươi: “Thầy…à, Tống Tử Ngôn, tạm biệt.”

“Chờ một chút..” hắn đặt một cánh tay lên cánh cửa sau lưng tôi, tôi bị kềm chặt giữa cửa xe và lồng ngực của hắn. Hắn cúi đầu xuống, hơi thở lướt qua trên mặt tôi, tôi nhìn cặp mắt đối diện dần tối đen lại, lắp bắp: “Gì, gì, gì đó?”

Hắn mỉm cười: “Tiễn bạn gái về nhà, lúc nào cũng phải có một nụ hôn tạm biệt chứ.”

Tôi méo miệng cười: “Th…thầy, thầy đừng có đùa mà.”

Tay hắn lướt qua môi tôi, thanh âm như được ướp thuốc mê: “Không phải em yêu tôi sao? Không phải em thích tôi tới phát điên sao? Thế nào? Tôi hôn em khiến em không vui sao?”

“Vui, vui chứ.” Tôi gật đầu trả lời vô thức, rồi vội vàng lắc đầu: “Không, không vui.”

Hắn nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm khó dò, không làm gì cả, chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt tôi. Trong đôi mắt đó, tôi thấy được hình ảnh đang hoảng hốt của mình.

“Ha ha ha!” bỗng nhiên Tống Tử Ngôn cười to lên, vùi đầu vào cánh tay đang để trên vô-lăng, cười tới mức hai vai run run. Thấy tôi ngây người ra, hắn càng cười dữ hơn.

Một lát sau, hắn mới mở miệng, giọng nói đầy tiếu ý: “Tần Khanh, chiêu này là em coi TV học được hay tự mình nghĩ ra thế?”

“Dạ?” Tôi chớp mắt.

“Bỏ đi, bỏ đi.” Hắn xua tay, rồi rút ra một điếu thuốc, châm lửa, làn khói mỏng từ từ lan ra: “Thế em đã bỏ mấy tiết môn của tôi rồi? À không, phải hỏi là em đã đến học giờ của tôi được mấy tiết rồi mới đúng.”

Tôi chợt hiểu, nhất định hắn đã biết, không đúng, chắc chắn đã biết ngay từ lúc đầu. Friends là phim nước nào, là phim của đế quốc Mỹ! Tống Tử Ngôn là ai, là một con rùa biển vàng lóng lánh. Còn tôi là điển hình của việc múa rìu qua mắt thợ. Hắn cố ý làm ra mấy cái trò vừa sến súa vừa buồn nôn để chiếm tiện nghi của tôi, để làm cái gì chứ, chính là muốn thử coi tôi chịu đựng được tới bao giờ. Tôi chẳng khác nào con khỉ bị đùa giỡn, chẳng trách sao hắn lại cười vui vẻ đến như thế.

Hắn là người chịu ảnh hưởng của chủ nghĩa tư bản quá sâu, hoàn toàn không có tí tinh thần giản dị chân thành vĩ đại của người dân Trung Hoa chúng ta!

Hắn lại hỏi: “Giờ tôi dạy em không muốn đi học thế cơ à? Trừ tiết đầu tiên tới điểm danh cho có, sau đó không hề thò mặt tới lớp đúng không?”

Tôi há hốc miệng: “Cả cái này thầy cũng biết sao?!” trước đôi mắt sắc bén của hắn, tôi hùng hồn: “Giờ học của thầy Tống tuyệt đối là thứ hiếm ai muốn bỏ lỡ, các sinh viên trong trường phải đấu đá dữ lắm với được học môn của thầy dạy. Thính quân nhất tịch thoại, thắng độc thập niên thư [2] chính là để nói về thầy đó. Mỗi lần nghĩ sẽ bỏ lỡ giờ học của thầy là em lại thấy tiếc tới nghẹn lời, cơm nuốt không trôi.”

Miệng hắn hơi giật giật, nhãn thần vẫn sắc bén: “Lý do.”

Nói thế mà vẫn không thoát nổi, tôi cúi đầu đáp: “Môn tự chọn toàn là vào tiết đầu tiên của thứ bảy.”

“Cho nên?”

Tiếng đáp lại nhỏ như muỗi kêu: “Em không dậy được.”

Sáng ngày cuối tuần là thời gian vô cùng thoải mái, tối hôm trước ngồi coi tiểu thuyết tới tận khuya, sáng hôm sau ngủ tới chừng nào muốn dậy thì dậy. Muốn coi một người có hạnh phúc hay không thì chỉ cần xem người đó là tự nhiên tỉnh giấc hay phải dậy vì có áp lực.

Tôi vô cùng đồng ý.

“Trời trong xanh đợi cơn mưa bụi, còn anh vẫn đợi em ~~” giọng hát ngọt ngào thấm tận tâm can của Châu Kiệt Luân cất lên, nhưng giọng ca đó vang lên lúc sáu giờ sáng thì chẳng khác nào tiếng lợn bị chọc tiết. Tôi ngờ rằng mình hãy còn nằm mơ, với tay ấn nút tắt di động rồi xoay người ngủ tiếp.

“Trời trong xanh chờ cơn mưa bụi, còn anh vẫn đợi em ~~” tiếng lợn bị chọc tiết lại vang lên, kèm đó là giọng hét đầy oán hận của Tiêu Tuyết : “Tần Khanh, mày chết đi cho tao!” Xem ra là có chuyện rồi, tôi ngáp dài, áp di động vào tai: “Ai đó?”

“Năm phút nữa, tôi cho em thêm năm phút nữa.” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền tới tai khiến tôi tỉnh ngủ tắp lự, bật dậy ngay.

Vội vàng đánh răng, không thèm rửa mặt, tôi chạy vọt ra ngoài. Dưới ánh nắng sớm, Tống Tử Ngôn mặc bộ quần áo thể thao nhẹ nhàng, thoải mái, trông rất có phong độ, hắn nâng cổ tay lên nhìn rồi nhíu mày: “Muộn mười phút.”

Tôi nhăn nhó: “Em nghĩ hôm qua thầy nói đùa chứ.”

Hắn lơ đãng liếc mắt nhìn tôi, nói: “Tôi đùa với em lúc nào.”

Gió sớm thổi qua, tôi run run người, chân lạnh ơi là lạnh. Hắn chỉ vào con đường rộng trước trường: “Chạy hai vòng.”

Tôi lăn lên giường, ai oán kêu: “Mèng ơi! Mệnh ta sao mà khổ như vầy hè!”

Tiêu Tuyết xếp lại gối, nói với qua: “Thôi đi mày, sáng sớm nào cũng được hẹn hò với Tống đại soái để giao lưu tình cảm, còn kêu khổ cái gì hả?!”

Tôi hỏi lại: “Đổi lại là mày, sáng nào cũng phải dậy trước sáu giờ, chạy hùng hục như trâu hơn một ngàn mét, mày còn muốn giao lưu tình cảm nữa không?”

Quả nhiên ánh mắt nó chuyển sang đồng tình, an ủi: “Nén bi thương đi mày, nghĩ lại thì chỉ cần dậy sớm hơn một tháng là có thể đổi lại một năm học lại, rất có giá đó.”

Tôi ôm đầu: “Cái gì mà hơn một tháng chứ, từ đây tới lúc tốt nghiệp còn những bốn tháng, bốn tháng lận đó, lẽ nào ngày nào tao cũng phải chịu khổ như trâu bò thế này!! Mày coi đi, coi thử đi, ngay cả bụng dưới tao cũng chả còn, không có bụng dưới sao tao có thể làm Tần Khanh đích thực đây hả?!”

Nó nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái: “Thế mày không biết à?”

"Biết cái gì?"

“Tống Tử Ngôn đã nghỉ dạy rồi, cả trường này đều biết, không lẽ lão ấy không nói cho mày biết?”

Một luồng khí nóng bốc lên trong ngực, tôi nắm chặt tay nó, hỏi lại thật cẩn thận: “Mày nói thật chứ?!”

Nó hạ giọng: “Tao còn tưởng lão ấy coi trọng mày chứ, sao cả chuyện này mà cũng không nói với mày?”

Tiêu Tuyết đã hạ giọng nói nhưng vào tai tôi thì chẳng khác nào sét đánh ngang tai, tôi quay người, vội vàng chạy tới phòng làm việc của Tống Tử Ngôn. Trong ngực có thứ gì đó nóng nóng chảy tràn khắp cơ thể, thúc giục, hận không thể chạy nhanh hơn, nhanh hơn nữa, bay ngay tới trước mặt Tống Tử Ngôn.

Tôi thở hổn hển đẩy cửa ra, Tống Tử Ngôn đang thu dọn đồ trong phòng làm việc, thấy tôi tới thì ngạc nhiên hỏi: “Sao em lại tới đây?”

Tôi không đáp, chỉ dùng ánh mắt nóng rực nhìn Tống Tử Ngôn, vô thức vươn tay ra nắm chặt lấy áo hắn: “Có phải không, có phải thầy định rời trường không?”

Hắn nhìn sâu vào mắt tôi: “Em tới là muốn hỏi tôi cái này hả?”

Tôi kiên quyết gật đầu: “Thầy trả lời em có phải hay không.”

Trong mắt hắn dường như phủ một lớp nước mỏng ôn nhu: “Hôm nay tôi tới đây từ chức.”

Tôi ngạc nhiên nhìn hắn, không tin được: “Thật sao?”

Hắn gật đầu.

Mắt tôi nóng lên, viền mắt chuyển sang màu đỏ: “Tại sao thầy không nói cho em nghe sớm hơn?”

Hắn nắm lấy vai tôi: “Tần Khanh, em nghe tôi nói này…”

Tôi lắc đầu, bước giật lại phía sau: “Không, thầy không phải nói gì cả.” Tôi gạt tay hắn ra rồi quay đầu chạy nhanh ra ngoài.

Mặt trời vẫn rót nắng xuống, nóng tới khó chịu, nóng tới muốn thiêu đốt tâm can con người, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống lấp lánh dưới ánh nắng.

Tôi biết, đó là những giọt nước mắt hân hoan, là nước mắt vui mừng, là niềm hạnh phúc như khi giai cấp nông dân được giải phóng cất cao bài hát mừng. Từ nay về sau, sẽ không còn tiếng chuông báo thức buổi sáng dã man, không còn một ngàn mét chết tiệt, không còn Tống Tử Ngôn..

Tống Tử Ngôn, không hiểu tại sao trong lòng tôi có chút hụt hẫng.

Thói quen của con người thực sự là một chuyện rất đáng sợ, rõ ràng hôm quá vì quá sướng mà thức rất khuya, thế mà sáng nay mới năm giờ tự nhiên lại thức dậy. Trong ký túc xá rất yên tĩnh, sinh viên năm thứ tư có rất ít tiết học, bên ngoài hành lang cũng không có tiếng động. Trường còn chưa tắt đèn hành lang, trong phòng vẫn còn tối, nhìn qua rèm cửa sổ trời hãy còn mờ mờ. Nhưng tôi có nhắm mắt lại cũng có thể biết được khung cảnh bên ngoài như thế nào, người làm ở căng-tin đang chuyển rau cải vào trong, còn có đôi vợ chồng người Nhật tóc đã bạc trắng hay vào trường cùng nhau chạy thể dục, mỗi lần thấy chúng tôi, họ sẽ vui vẻ chào bằng tiếng Nhật, nụ cười rất hiền. Tống Tử Ngôn nhìn theo bóng lưng bọn họ chạy dần xa, mỉm cười: “Được như thế thì tốt biết bao.” Ánh nắng mai phủ lên gương mặt hắn một loại khí tức nhàn nhạt vô cùng bình yên.

Nghĩ đến đó, bỗng nhiên tôi có cảm giác hụt hẫng, như đã đánh mất thứ gì đó thân thuộc lắm, tự nhiên thấy tiếc tiếc.

Căng-tin lúc hơn ba giờ chiều khá vắng, tôi với Tiêu Tuyết ngồi tán dóc: “Cái lão Tống Tử Ngôn này cũng tuyệt tình dữ, nói sao thì hai người chúng mày sáng nào cũng đi với nhau tới kiệt sức, sao lão đi rồi cũng không thèm gọi điện thoại tới hả?”

Sáng nào cũng đi với nhau tới kiệt sức? Đại tỷ của tôi ơi, dù rằng mày học khoa tiếng Anh, nhưng làm con dân Trung Quốc thì đừng nên nói cái câu đồng âm khác nghĩa này ra có được không? Tôi uể oải đáp: “Sao lão ấy phải gọi điện cho tao?”

Nó nói: “Ngoại trừ giờ lên lớp thì Tống Tử Ngôn có để ý tới ai nữa đâu, lúc đó lão ấy cứ tìm cách tiếp cận mày từ từ, tao còn tưởng lão ấy có ý gì với mày chứ.”

Tiếp cận từ từ? Tuy cũng đúng đấy, nhưng vẫn là câu đồng âm khác nghĩa, tôi nhìn nó chằm chằm: “Mày nhìn cái mặt tao đi, đẹp không?”

Nó lắc đầu.

“Ngây thơ không?”

Nó lắc đầu càng dữ hơn.

Tôi hoảng hồn trước độ ngu của nó: “Căn bản chuyện này chỉ cần đọc nhiều sách như tao là có thể hiểu được thôi, kiểu người như Tống Kim Quy mà nói, muốn lão nảy sinh ý nghĩ dâm tà với sinh viên nữ thì chỉ có hai loại thôi, một là loại đẹp ngất ngây thông minh ngất giời, vớ vớ vẩn vẩn cũng có thể mở một công ty quốc tế lớn, hoặc là làm sát thủ gì đó, còn một loại nữa là trẻ trung đáng yêu, nhảy được mấy bước là ngã, toàn bị giai nó đè lên giường, còn nói toàn những câu siêu ngu, siêu khờ khạo. Thế nào, hiểu chưa hả?”

Nó giơ ngón cái lên: “Hiểu rồi!”

Tôi mãn nguyện nhận ánh mắt tán thưởng, vờ khiêm tốn gật đầu rồi tổng kết lại: “Nói ngắn gọn thì hai người bọn tao chính là vầy, lão ấy không có ý với tao, mà tao cũng không có hứng với lão.”

Tiêu Tuyết nghiêng người nhìn ra sau tôi, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, tôi quay đầu lại nhìn theo ánh mắt nó, Tống Tử Ngôn đã đứng ở đó từ khi nào, khóe miệng nhếch lên, thản nhiên.