Chương 4 (phần 1&2)

12.1K 49 0

Chương 4


Phần 1: 


"Viêm Lương."

"Ồ, hóa ra là nhị tiểu thư nóng tính như lửa của Từ gia." Tưởng Úc Nam nửa cười nửa không, vẻ mặt của anh ta khiến Viêm Lương chỉ muốn cho anh ta một cú đấm vào mặt.

Viêm Lương hừ một tiếng rồi cúi xuống nhìn người mình: "Anh xem bộ dạng của tôi bây giờ, rõ ràng bị người ta ức hiếp đến tận đỉnh đầu, làm gì giống người nóng tính như lửa?"

Nghe câu tự giễu bản thân của Viêm Lương, Tưởng Úc Nam nheo mắt quan sát cô: "Nhưng tôi chẳng thấy em buồn bã thương tâm một chút nào."

"Bây giờ vẫn chưa phải là lúc thương tâm."

Viêm Lương vừa dứt lời, thang máy "ding doong" một tiếng, bên ngoài là nhà để xe. Viêm Lương hít một hơi sâu, cởi áo khoác comple đưa cho Tưởng Úc Nam:  "Anh đến công ty chúng tôi chắc có việc quan trọng cần bàn, tôi không làm phiền anh nữa."

Nói xong, cô liền đi khỏi thang máy.

Đúng lúc này, một bàn tay giữ chặt vai cô.

Viêm Lương quay đầu, Tưởng Úc Nam hất cằm chỉ vết bỏng trên tay cô: "Em nên đi bệnh viện kiểm tra."

Viêm Lương mỉm cười: "Bây giờ tôi vẫn còn chưa phân biệt rõ anh là bạn hay địch, tôi nghĩ chắc anh cũng vậy. Vì thế anh không cần hao tâm tổn trí lôi kéo tôi."

Nghe câu nói này, Tưởng Úc Nam cau mày, nhưng anh nhanh chóng khôi phục bộ mặt bình thản và nụ cười nhàn nhạt: "Đàn ông niềm nở ân cần với các cô gái xinh đẹp là một loại bản năng. Viêm tiểu thư, em đừng mất tự tin vào bản thân như vậy."

Một câu chế nhạo có thể nói khéo léo đến mức đó, Viêm Lương không thể không khâm phục Tưởng Úc Nam. Nhưng cô chưa kịp đáp lời anh, cửa thang máy đã đóng lại. Gương mặt thản nhiên và ánh mắt sắc lạnh của người đàn ông biến mất sau cửa thang máy.

Viêm Lương nhìn đồng hồ đeo tay, đã gần 10 giờ sáng.

Xe của cô đỗ cách đó không xa. Viêm Lương tìm đến ô tô của mình, ngồi xổm xuống bên cạnh thân xe. Cô đang suy nghĩ xem bước tiếp theo nên làm thế nào, điện thoại di động bỗng đổ chuông.

Viêm Lương rút điện thoại ra xem, là Từ Tử Thanh gọi tới. Viêm Lương không muốn nghe, nhưng không hiểu sao cô thay đổi ý định, bấm phím nối thông máy.

"Viêm Lương, em đang ở đâu?"

Giọng nói quan tâm và thân thiết của Từ Tử Thanh vọng tới, chắc chắn cô ta đang gọi điện thoại trước mặt Từ Tấn Phu. Viêm Lương trầm mặc nghe cô ta tiếp tục đóng kịch: "Chị bảo lái xe đưa em về nhà nhé. Những chuyện còn lại chị sẽ giải quyết, em đừng giận bố nữa."

"Từ Tử Thanh." Viêm Lương lạnh lùng cắt ngang lời cô ta.

Đầu kia điện thoại im lặng trong giây lát, Viêm Lương cười cười: "Không chỉ mình chị biết đóng kịch, biết giả bộ đáng thương."

Nói xong không đợi phản ứng của Từ Tử Thanh, Viêm Lương lập tức cúp điện thoại. Cô tiếp tục chìm đắm trong suy nghĩ. Một lúc sau, bên tai bỗng vang lên giọng nói đầy kinh ngạc của Châu Trình: "Viêm Lương?"

Viêm Lương ngoảnh đầu, thấy Châu Trình đang đứng trước mũi xe của cô.

"Em ngồi ở đây làm gì vậy?" Châu Trình hỏi.

Viêm Lương lắc đầu nói nhỏ: "Không có gì."

Thấy cô vẫn ngồi bất động ở đó, Châu Trình kéo cô đứng dậy. Anh lập tức phát hiện áo cô bị ướt một mảng và bàn tay tấy đỏ của cô.

"Em làm sao thế?" Anh hỏi.

Viêm Lương nuốt nước mắt, cố gượng cười: "Em thật sự không sao đâu."

Châu Trình vừa lo lắng vừa tức giận. Anh lập tức kéo Viêm Lương đi về phía xe ô tô của anh bất chấp phản ứng của cô: "Anh đưa em đi bệnh viện."

"Chẳng phải anh bắt đầu làm việc lúc 10 giờ hay sao?"

"Em ra nông nỗi này, anh làm gì còn tâm trạng làm việc?"

Đến lúc này Viêm Lương mới nghe lời Châu Trình, cùng anh lên xe.

Châu Trình khởi động máy, một tay nắm vô lăng, một tay rút tờ khăn giấy đưa cho Viêm Lương: "Em làm anh sợ chết đi được."

"Sao thế?"

"Mười mấy năm nay anh chưa từng thấy em khóc. Em nói đi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

***

Ngày hôm đó Viêm Lương không về nhà lớn mà về căn hộ nhỏ của cô. Ai ngờ buổi tối xuất hiện một vị khách không mời mà tới.

Thông qua lỗ nhỏ trên cánh cửa, Viêm Lương nhìn thấy Từ Tử Thanh ở bên ngoài. Viêm Lương ngẫm nghĩ vài giây rồi quyết định mở cửa.

Từ Tử Thanh hết nhìn tấm băng dán y tế trên cánh tay bị bỏng của Viêm Lương lại nhìn cốc rượu vang trong  tay cô: "Cô vẫn còn có tinh thần uống rượu cơ à?"

Viêm Lương không thèm bận tâm đến lời khiêu khích cô ta.

"Không mời tôi vào nhà sao?"

Viêm Lương uống một hớp rượu, đứng chắn ở cửa không chịu lùi nửa bước. Sau đó cô nhếch mép nửa cười nửa không: "Tôi vừa nhờ dì giúp việc đến dọn dẹp nhà cửa, không muốn để đồ dơ bẩn vào nhà, có gì chị hãy ở ngoài đó nói đi."

Từ Tử Thanh tái mặt.

"Được, thế thì tôi nói thẳng, dù sao tôi cũng không phải đến đây ôn lại chuyện cũ với cô." Từ Tử Thanh hít một hơi sâu. Viêm Lương rất hiếm khi bắt gặp bộ mặt khó xử của cô ta như lúc này.

Từ Tử Thanh tiếp tục lên tiếng: "Rốt cuộc cô nói gì với Châu Trình, để anh ấy chạy đến chỗ bố, cầu xin bố giúp cô. Cô nên biết bố vốn có ý định để cô xuống chi nhánh công ty, bắt đầu từ chức vụ thấp nhất, đến khi cô thay đổi tính nết mới điều cô trở về."

Viêm Lương phá lên cười: "Sao vậy? Từ nữ thần lo lắng vị trí của mình ở trong lòng anh ấy bị lung lay à?"

Từ Tử Thanh nghiến răng, cô ta cố kiềm chế cơn giận, vài giây sau mới lên tiếng: "Tôi biết đến đây thế nào cũng bị cô nhục mạ. Cô tưởng tôi sẽ bận tâm đến những lời lẽ cay nghiệt của cô sao?"

Viêm Lương im lặng thưởng thức bộ dạng cố nhẫn nhịn của Từ Tử Thanh, sau đó cô chậm rãi tiếp lời: "Tôi chỉ là đột nhiên phát hiện, mấy trò của chị rất có tác dụng với đàn ông, đương nhiên là học tập chị rồi."

"Cô nói gì..."

Viêm Lương không rảnh tán gẫu với Từ Tử Thanh. Cô quả quyết cắt ngang lời cô ta: "Đi cẩn thận, không tiễn."

Nói xong cô đóng sầm cánh cửa, ung dung quay về phòng, vừa tiếp tục uống rượu vừa xem tài liệu.

Tài liệu Châu Trình gửi cho Viêm Lương là kết quả kinh doanh năm quý liên tiếp của Từ thị, từ năm ngoái đến năm nay. Tình trạng kinh doanh kém hiệu quả liên tục diễn ra trong một khoảng thời gian không ngắn. Nhã Nhan, nhãn hiệu mỹ phẩm khởi đầu của Từ thị từng giúp công ty nổi tiếng trên thị trường mỹ phẩm và thu hút vô số khách hàng tiềm năng gần như bị bỏ xó. Những sản phẩm mới đưa ra thị trường trong hai năm gần đây đều có phản ứng bình bình. Nếu cứ tiếp tục đầu tư vào việc nghiên cứu và sản xuất sản phẩm mới một cách mù quáng, tình hình sẽ càng tồi tệ hơn.

Tài liệu rất nhiều, bày đầy quầy rượu nhỏ. Hôm nay Viêm Lương khiến bố cô tức giận, có lẽ vài ngày tới cô cũng không thể đến công ty. Nhân dịp này cô ở nhà nghiên cứu tài liệu, ban ngày đi xem xét tình hình ở các cửa hàng mỹ phẩm của công ty thì tốt hơn.

Viêm Lương xem tài liệu đến ba giờ sáng mới đi ngủ. Không ngờ sáng sớm ngày hôm sau, cô bị đánh thức bởi một cuộc điện thoại của thư ký bố cô: "Cô hai, chủ tịch bảo cô hôm nay đến công ty làm việc."

Viêm Lương dụi mắt, cô nhất thời cho rằng mình nghe nhầm nên lắp bắp: "Thư ký Lưu, chú nói...ngày hôm nay?"

"Đúng rồi, chủ tịch đã bố trí chức vụ chính thức cho cô. Cô hãy đến công ty vào lúc 9 giờ."

Viêm Lương ngồi dậy, trong đầu xuất hiện một dấu hỏi to đùng, cô vớ đồng hồ báo thức bên cạnh giường, lúc này là 8 giờ 30 phút.

Lần này thì cô tỉnh táo hoàn toàn, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng.

Dù cố gắng hết sức, cô vẫn đi làm muộn.

10 giờ 5 phút Viêm Lương mới đến công ty. Khi lên tầng trên cùng, thư ký Lưu đã đợi cô từ bao giờ: "Cô hai mau vào trong đi."

Viêm Lương chỉnh lại cổ áo, đồng thời dõi theo hướng tay chỉ của thư ký Lưu, đó văn phòng CEO.

Đi đến cửa phòng, Viêm Lương đột nhiên ngây người.

Thấy cô đứng bất động trước cửa, thư ký Lưu thúc giục: "Sao cô hai vẫn chưa vào? Tổng giám đốc đợi cô lâu rồi."

Viêm Lương mở to mắt nhìn tấm biển đề tên CEO treo ngoài cửa: "Tấm biển này thay từ lúc nào vậy?"

"Chiều qua, người được chủ tịch mời làm CEO mới chính thức nhận lời. Tối qua, chúng tôi gọi người đến thay biển mới ngay."

Viêm Lương dường như hiểu ra vấn đề, nhưng cũng rất mơ hồ: "Vậy..."

Thư ký Lưu sốt ruột, liền giúp cô đẩy cửa phòng.

Qua cánh cửa hé mở, Viêm Lương nhìn thấy một người đang đứng bên cửa sổ.

Nghe thấy tiếng động, người đó liền quay đầu. 

Viêm Lương cất giọng nghi hoặc: "Bố tôi bảo tôi đến đây làm gì cơ?" 

"CEO mới nhậm chức cần một người trợ lý."

Lời của thư ký Lưu khiến Viêm Lương á khẩu trong nháy mắt.

Hết phần 1.