Chap 2

Hoàng cung - Bắc Thiên quốc​


Đang đầu tháng giêng, tiết trời vẫn còn đương se lạnh, một vài nụ hoa sen đã bắt đầu nhô lên khỏi mặt nước, tựa như nàng thiếu nữ đang e ấp nép mình bên những chiếc lá xanh mơn mởn. Nước hồ trong vắt lại thêm màu xanh của lá sen, đẹp tựa như ngọc phỉ thúy, mê đắm lòng người. Phù Dung đình nằm ở giữa hồ, tựa như một đóa hoa sen khổng lồ, hoa sen tiên tử, giẫm lên những đóa sen khác, phiêu lãng hồng trần. Trong Phù Dung đình có hai chàng trai đang ngồi đánh cờ, mỗi người một vẻ nhưng đều là những mĩ nam tử anh tuấn phi phàm. Một chàng trai toàn thân vận cẩm bào màu tía sắc mặt trầm tĩnh, chàng trai ngồi đối diện một thân hoàng bào, cao quý vô song, thần thái cao ngạo nhưng lạnh lẽo tựa hàn băng. Cả hai chàng đều đang trầm tư suy nghĩ, mắt không rời khỏi bàn cờ, xung quanh vô cùng tĩnh lặng, dường như chỉ có thể nghe được tiếng gió thổi vi vu, tiếng chim hót líu lo. Chợt chàng trai vận cẩm bào màu tía nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, miệng khẽ nhếch lên thành một đường cong hoàn hảo, cất giọng xóa tan bầu không khí yên tĩnh:

- Hoàng thượng! Đây là lần thứ ba người phân tâm rồi đấy, người đang nghĩ đến chuyện đó sao?

Hiền Trọng ngẩng đầu lên nhìn chàng trai trước mặt, trên khuôn mặt băng lãnh xuất hiện một nụ cười hiếm hoi, tựa như tia nắng xuất hiện giữa trời đông lạnh lẽo càng làm cho gương mặt tuấn tú của chàng thêm phần mê hoặc:

-Đoàn Nghi, thật đúng là không gì có thể qua được đôi mắt tinh tường của khanh. Nhưng khanh nói đến chuyện đó, lẽ nào khanh có thể đoán được trẫm đang nghĩ gì sao?

Đoàn Nghi, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, chàng hơi nghiêng đầu, nheo mắt nhìn Hiền Trọng rồi thong thả trả lời:

- Hiện nay, chính sự trong triều còn có chuyện gì lớn hơn chuyện Nam Nguyên quốc gửi chiếu cầu thân chứ? Hoàng thượng, lẽ nào người không chút tò mò về Nguyệt Hương công chúa sao?

- Mấy ngày hôm nay quả thật trẫm đang suy nghĩ đến chuyện này, cùng Nam Nguyên quốc liên hôn liệu có phải là một quyết định sáng suốt?

- Hoàng thượng, chắc người cũng biết, Tây Ương quốc và Đông Linh quốc trước giờ vẫn luôn nhòm ngó Nam Nguyên quốc, chỉ có điều chưa có thời cơ thuận lợi nên chưa dám manh động gì. Nay Nam Nguyên quốc tình nguyện muốn liên hôn cùng Bắc Thiên quốc chúng ta chưa hẳn là chuyện không tốt. Nam Nguyên quốc tuy là một quốc gia nhỏ, nhưng địa thế thuận lợi, là một vùng đất vô cùng trù phú. Nếu như bị Tây Ương quốc hoặc Đông Linh quốc chiếm cứ thì đối với Bắc Thiên quốc chúng ta là một sự đe dọa không nhỏ.

- Những điều khanh nói cũng là những gì mà trẫm đang suy nghĩ, duy chỉ có điều… - Hiền Trọng hơi ngừng lại.

Đoàn Nghi, hơi nheo mắt nhìn Hiền Trọng, chàng tiếp lời:

- Có phải hoàng thượng đang suy nghĩ, không biết Nguyệt Hương công chúa là người như thế nào?

Hiền Trọng chỉ nhẹ gật đầu, Đoàn Nghi,  lại nói tiếp:

-Thần đã cho người điều tra về Nguyệt Hương công chúa, nàng ấy tên HoàngTú Anh, năm nay vừa tròn mười bảy tuổi, là công chúa duy nhất của Nam đế nên ông ta xem nàng không khác gì trân bảo, hết lòng yêu thương. Thần còn nghe nói Nguyệt Hương công chúa dung mạo như hoa như ngọc, tính tình lại nhu hòa, khả ái, hơn nữa nàng ta còn có y thuật vô cùng cao minh.

LongFic : Chân Mệnh Thiên TửĐọc truyện này MIỄN PHÍ!