Q.2 - Chương 12: Cảm giác là gì vậy?

2K 89 0

Nó học xong buổi sáng thì đi đến nhà trẻ mồ côi. Nó vào nhà trẻ rồi chào các cô. Nó có đem theo ít kẹo bánh để phát cho tụi nhóc. Giờ là 12h, nó có 3 tiếng tại đây. Tụi trẻ gặp nó trên tay có bánh kẹo thì nhao nhao:

- Chị ơi, cho em với!

Nó vui vẻ gật đầu nhìn tụi nhóc. Nó ngồi xuống chia bánh kẹo ra. Nó lấy dao gọt 1 ít táo cho tụi nhỏ. Tụi nhóc rất bạo dạng, tuy gặp nó là người lạ nhưng vẫn đến bên cạnh. Tụi nhóc bảo nó giới thiệu. Nó chúi mũi vào quả táo trê tay vừa nói:

- Ừm, chị tên Yến Chi, chị 17 tuổi rồi. Các em giới thiệu đi.

- EM tên Lan, bạn này tên Thái, bạn kia tên…

Nó ngồi nghe những giọng nói non nớt của tụi nhỏ, tự nhiê, cây dao chệch ra tay nó, ngón tay trỏ bị đứt máu chảy ra. Nó nhìn dòng máu đang chảy rồi đứng dậy di rửa. Tại sao nó cũng chẳng cảm nhận được cảm giác cắt, nó cầm con dao lên cắt vào tay nó 1 lần nữa, nó cẫn chẳng cảm nhận được cảm giác đau. Nó rửa tay rồi quay vào với tụi nhò. Nó đoán, nó đã có vấn đề về cảm giác rồi.

Tụi nhỏ thi nhau hát cho nó nghe, nó cảm nhận được đây là gia đình. 1 tổ ấm thật sự của tụi nhóc. Lúc trước, nó vẫn còn có ba mẹ. Bây giờ, chỉ còn nó. Nó cười khổ rồi ra về. Đã 2h 30, giờ này đón xe buýt cũng vừa đủ thời gian làm, không trễ. Nó lên xe ngồi nhìn qua cửa sổ. Chiếc xe chạy nhanh qua công viên trò chơi, nó nhìn ra lòng quặn thắt. Nó đã xác định rồi, hắn chỉ là cơn say nắng đầu đời của nó.

Nó và hắn là 2 thế giới, chỉ có mẹ nó nghỉ cả 2 là 1 đôi thôi. Nó đi vào chỗ làm. Nó thay đồ nhân viên rồi phục vụ. Nó thoáng thấy bóng dáng quen thuộc ngồi cạnh cửa sổ. Ánh nắng hắt vào làm tóc hắn chuyển vàng nhạt. Đôi mày rậm hơi nhíu, đôi mắt rộng nhìn ra của sổ. Nó cảm nhận được nhịp tim trong lồng ngực. Nó đi nhanh về phía hắn:

- Quý khách dùng gì ạ?

- Giá của cô là bao nhiêu?- Hắn đưa đôi mắt xoáy sâu vào nó.

- Ý của quý khách…- Nó nhíu mày hỏi lại.

- 1 tiếng làm việc của cô 5 triệu. Tôi có chuyện muốn nói, ngồi xuống.

Nó muốn rời bước đi không quan tâm thì hắn níu tay nó lại:

- Khinh thường tôi đến vậy sao?

- Không… chỉ là…

Hắn lắc đầu đứng lên chuẩn bị rời khỏi quán thì nó níu tay hắn lại:

- Có chuyện gì?

Hàng mi rậm khẽ rung, khóe môi hắn nhếch lên.Hắn ngồi xuống đi thẳng vào vấn đề:

- Có phải cô đang…

- Không phải!- Nó trả lời ngay khi câu nói của hắn chưa dứt.

- Ừm.- Hắn gật đầu.- Tôi nghĩ là cô chưa từng yêu tôi đúng chứ?

Nó chẳng biết phải trả lời ra sao. Nó muốn trả lời là ” Phải ” nhưng tim nghẹn ngăn lại cổ họng. Nó cố níu lí trí gật đầu nhẹ. Hắn vò mái tóc của mình, thở hắt.

- Tình yêu cần sự tự do. Thôi, cảm ơn nhé! Tôi đi đây, tôi sẽ đi Canada vào ngày mai, tôi và cô sẽ không gặp nhau nữa. Cứ xem 1 tháng qua là giấc mơ nhé!- Hắn đứng dậy xoay lưng đi, đáp án hắn nghĩ là nó từng yêu hắn chứ không phải là vé máy bay mai sang Canada như thế này.

Nó rưng rưng nước mắt nhìn hắn đi khuất xa dần. Nó đặt tay lên tim mình, trong đây… có hắn.

Nó thẫn thờ lê bước trên đường, nó cảm nhận được nỗi đau đang cào xé tim nó. Đèn đang đỏ, nó đi qua đường. Đột nhiên, chiếc xe ô tô lao đến. Nó xoay đầu lại nhìn, khuôn mặt hốc hác cười nhạt. Có phải nó nên đi với ba mẹ nó phải không? Chiếc xe vụt đến, trước mặt nó là 1 mảng đen rất đáng sợ.

Học Sinh Cá Biệt- Winny (FULL)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!