Chương 2

1K 60 24

Tôi là một hotgirl, một hotgirl theo đúng tiêu chuẩn của nó và thậm chí còn hơn thế.

Ngoài việc sở hữu một gương mặt đẹp thuộc hàng hiếm ra, tôi còn có một thân hình nuột nà với tỉ lệ cực chuẩn, thành tích học tập chưa bao giờ rớt khỏi tốp năm trên bảng xếp hạng toàn trường, còn sở hữu một gu ăn mặc sang chảnh thu hút.

Tôi cứ nghĩ tôi sẽ phải là một nhân vật chính trong một câu chuyện thật hay nào đó chứ, nhưng cuối cùng lại phải cam chịu số phận làm kẻ phá rối mối tình đẹp đẽ của người khác, thật nực cười.

Tôi đâu thiếu đàn ông theo đuổi thế mà lại ngu ngốc đâm đầu vào thích Tuấn, rồi bất chấp hết tất cả theo đuổi một cách mù quáng để rồi cậu ta phải ghét mình. Các bạn có hiểu cảm giác khi dùng hết tất cả mọi cách để theo đuổi chàng trai mà mình thích, nhưng chàng trai đó lại đổ rạp trước một người con gái khác thậm chí chẳng mất một tí công sức nào theo đuổi như thế nào không? Buồn đến mức tủi thân, tủi thân đến mức tức giận.

Một khi đã tức giận, bạn sẽ trở thành những con người gần như bị cuồng vì tình, bất chấp hết thủ đoạn bằng mọi giá phải giành lại được cho mình người mà mình thích. Con nhỏ tên Ngọc kia, không có tư cách để đi bên cạnh Tuấn, cô ta không biết gì tuổi thơ của Tuấn như tôi, vì thế, tôi sẽ phá đến cùng, phá đến khi nào tôi không còn sức để phá rói nữa thì thôi.

Giành lại người mình thích, cố gắng với hạnh phúc của mình thid bị cho là kẻ đáng ghét hay sao? Mặc kệ, tôi vẫn cứ trở thành kẻ đáng ghét đấy, vì tôi thích cậu, dù Tuấn không phải của tôi, tôi vẫn thích.

Lục trong chiếc ví của mình ra một miếng giấy bọc kẹo hình vuông màu đỏ đã nhàu nát, tôi giơ lên trước mặt mình, ánh mặt trời vàng rực rỡ chiếu xiên qua miếng giấy mỏng manh biến thành tia màu hồng đẹp đẽ, tôi nhớ lại nhiều năm trước...

Khu vui chơi ngoài sân dành cho các bé con mầm non. Một cô bé ngồi một mình trên chiếc xích đu, cô bé rất dễ thương với hai bím, đôi mắt tròn to vô cùng đáng yêu, nhưng gương mặt xinh xắn đó lại buồn bã, đôi môi nhỏ mím chặt, vì cô không có bạn bè cùng chơi với mình. Hướng đôi mắt của mình về phía các bạn đang túm lại để chơi trò xúc cát, cô bé cảm thấy vô cùng tủi thân.

Bỗng chiếc xe đồ chơi chở cát lăn vào chân cô bé, cô bé cúi xuống nhặt lên, đưa mắt nhìn các bạn. Đang tính đứng dậy để đưa trả chiếc xe cho các bạn thì đám bạn đó đã chạy lại, một cô bạn hét lên:

- Trả đồ chơi đây, đồ không có bố.

Nói rồi cô bạn kia chạy lại, giật mạnh chiếc xe đầy cát trên tay cô bé, làm cát trong xe bắn ra tung toé, vẩy hết lên bộ váy xinh xắn mà bà ngoại đã mặc cho hồi sáng, trong phút chốc cô bé điếng người, tròn đôi mắt không cảm xúc nhìn đám bạn.

- Con này nó không có bố đâu. Mẹ tớ bảo mẹ nó là bồ nhí, chuyên đi giật chồng của người khác đấy. - Giọng nói cô bạn kia ré lên khiến tất cả mấy bạn ở đó nhìn cô bé với ánh mắt... khinh thường.

Nuốt một ngụm khí, cô bé đứng phắt dậy, đưa đôi mắt tức giận lên nhìn đám bạn cùng với vẻ uất ức. Đôi tay nhỏ bé nắm chặt lại vẻ không cam chịu.

Chạm vào trái tim anhĐọc truyện này MIỄN PHÍ!