For every story tagged #WattPride this month, Wattpad will donate $1 to the ILGA
Pen Your Pride

Q.2 - Chương 7: Cô là đồ ngốc.

2.1K 87 0

Nó lê bước dài trên phố. Nó vẫn bận bộ đồng phục ban sáng. Hết cách rồi, muốn có tiền thì phải bán đi thể xác lẫn tâm hồn. Nó nhìn những cặp tình nhân tay trong tay trên phố mà tự cười nhạo chính mình. Hợp đồng đâu có khoản phải cho vay. Lấy cớ gì nó phải giận hắn. Nó nhìn vào quán bar hôm đó. Chắc nơi đó có thể bán đi thân xác. Nó đi vào.

1 số người trong đó đã nhận ra sự hiện diện của nó. Tên pha chế ở đó hỏi nhỏ:

- Hôm nay đại ca không đi cùng cô sao?

Nó lắc đầu cười nhạt, thì ra mọi người vẫn nghĩ nó là bạn gái hắn. Nó đi qua khỏi quầy bán hòa vào tiếng nhạc xập xình. Những mùi rượu nồng nặc, những tiếng nói hỉ nộ ái ố làm nó buồn nôn. Nó nhún nhảy theo điệu nhạc đang sôi động. Đang nhảy thì có 1 tên con trai tiến lại gần nó. Nó quan sát, tên này thuộc hạng dê. Khuôn mặt không có gì đặc biệt nếu nói là xấu.

- Tôi có thể nhảy với cô không?

Nó gật đầu nhếch mép. Yến Chi, mày cũng có ngày phải đi bán thân như vầy sao? Lòng tự trọng của mày đâu mất rồi? Xin thưa, lòng tự trọng bị mạng sống mẹ nó nuốt mất rồi.

Nó chủ động choàng tay qua cổ tên đó:

- 1 đêm 5 triệu nhé!

Tên đó cười khẩy đẩy nó ra:

- Cô em vẫn còn là học sinh mà đắt thế?

- Là học sinh mới đắt chứ! Nhìn anh giàu có thế này kia mà. – Nó ngăn cho những cảm xúc tủi nhục trực trào ra.

- Được thôi, đi nào.

Nó nối ngót tên đó. Khóe mắt cay xè. Đột nhiên, cánh tay nó có lực rất mạnh, giằng hẳn nó ra khỏi tay tên kia. Nó quay mặt, là hắn. Tự nhiên nó thấy vui vui, cái cảm giác khó tả. Hắn nhíu mày:

- Mày là ai?- Ánh mắt lạnh như băng chúi vào tên kia.

- Tao là ai thì liên quan gì đến mày?- Tên kia hất mặt.

Trung nhếch mép rồi giơ chân cho thẳng 1 đá vào bụng tên kia. Tên kia thụt lùi lại vài bước:

- Nếu muốn sống thì cút khỏi đây mau!- Hắn không thèm liếc tên kia 1 cái.

Tên kia cảm nhận được sự đau nhức từ bụng loang ra khắp lồng ngực. Tên kia lồm cồm bò dậy chạy mất dạng. Hắn xoay sang nó đang đứng:

- 200 triệu của cô đây!

Nó mở to mắt ngạc nhiên, chẳng phải lúc nãy hắn đã không giúp nó sao? Nó bật khóc nức nở. Hắn ôm nó vào lòng:

- Cô là đồ ngốc, tại sao không nói cho tôi biết lí do chứ!

Nó ngước mặt nhìn hắn. Hắn nắm tay nó đi ra khỏi Bar Club. Nó nhón chân hôn vào hắn 1 cái:

- Cảm ơn!

Nó đỏ mặt nó, hắn sờ vào nơi má hắn. Nó thật ấm áp, nụ hôn của nó của nồng ấm như vậy. Hắn cần tiết chế cảm xúc hơn, hắn trở về bộ mặt lạnh như băng. Vừa đi trên xe, nó vừa hỏi:

- Anh biết tôi cần tiền để làm gì sao?

- Cho mẹ cô phẫu thuật!

Nó gật đầu, hắn rất tài. Chẳng lẽ không đoán nổi sao? Nó cảm kích hắn rất nhiều. Hắn đưa nó về nhà cho nó tắm thay đồ thì đưa vào bệnh viện. Nó đã đóng tiền viện phí và bảo hắn về nhưng hắn lại không chịu. Nó ngồi trên băng ghế cùng hắn. Trời cũng đã tối rồi mà sao ca phẫu thuật chưa thấy tăm hơi đâu. Nó bắt đầu lo lắng, mồ hôi từ tay tuôn ra. Hắn nắm lấy tay nó trấn an. Nó nhìn hắn mỉm cười. Nó chỉ quen hắn được 2 ngày mà sao lại có cảm giác quen thân thế! Cái này có phải là duyên trời không. Nó nhỏ nhẹ nói:

- Tôi sẽ trả lại số tiền đó sau.

- Đó là 20 tháng lương của cô đó. CÔ chỉ cần làm không công trong 20 tháng là được.

Vừa lúc nãy cảm kích ướt át vô bờ bến giờ thì làm tuột hết cảm xúc. Nó liếc hắn. Hắn cười cười. Nhỏ này gan thật, nó là người đầu tiên dám đối xử với hắn như thế. Tự nhiên, hôm nay hắn lại tin vào duyện phận. Hắn có nên thử yêu 1 lần hay không? Người ta thường nói yêu là bể khổ, vậy hắn có nên cho mình cơ hội hay không? Nó nhìn hắn. Nó cũng càm giác được là rất vui khi có hắn ở bên cạnh. Hơn nữa… theo lời hắn thì cũng đã abc… xyz rồi!!! Nó đang phải chịu trách nhiệm từ hắn. Tình thế ai đời lại bị đảo ngược thế kia

Cũng đã 12 giờ đêm, nó bảo hắn về. Ca phẫu thuật đã thành công, chẳng có gì đáng lo ngại. Chỉ cần chăm sóc mẹ nó thật cẩn thận là được.

Học Sinh Cá Biệt- Winny (FULL)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!