Q.1 - Chương 34: Hữu Thiên, xin lỗi!

4.1K 184 1

Hắn mở to mắt nhìn tôi ngạc nhiên. Tôi chỉ nhìn hắn lạnh lùng:

- Xin lỗi, bạn không nên làm như vậy!

Quả thật, tôi rất tự ái khi mẹ của hắn xem tôi như món đồ, tôi đã lựa chọn ra đi chẳng lẽ giờ mặt mày trơ tráo lật lộng chạy đến bên hắn. Tôi đi ra tránh những ánh mắt tò mò về cái tát và học sinh mới này. Tôi chạy nhanh vào nhà vệ sinh, đứng khóc.

1 lát sau tôi đi ra, tôi mở mắt ngạc nhiên, đứng trước tôi là Thiên. Tôi chỉ nhìn Thiên mỉm cười nhẹ. Tôi nói:

- Thật là… Trùng hợp!

- Không, tôi tìm you cũng hơi lâu đấy.

Tôi nhướn mày gật đầu. Okay, fine, không tìm thì sao lại chuyển vào đây. Giờ chẳng lẽ chạy trốn tiếp tục. Thật là tù tội.

- Nói chuyện 1 chút!

- Ừ!

Tôi đi theo Thiên lên sân thượng của trường, sở thích này của Thiên vẫn không bỏ. Tôi cảm thấy nhớ… lúc trước da diết. Gió mạnh làm tóc Thiên tung bay, có phần mộng mị. Tôi cảm thấy Thiên có phần gầy hơn trước. Thiên nhìn tôi:

- You thích Tuấn!

- Không.- Tôi lắc đầu.

- Có.- Thiên đưa đôi mắt xanh xoáy vào mắt tôi, tôi vẫn nhìn Thiên không hề trốn chạy.

- Đó là 1 tháng trước.

- Bây giờ… vẫn còn.- Thiên thở hắt.

- Không…- Tôi chỉ lắc đầu nhè nhẹ.

- Vậy tại sao lại khóc?

- Mình… Không biết.

Thiên gật đầu. Tôi cảm thấy dễ thở hơn đôi chút. Đúng là tôi vẫn còn tình cảm với hắn.

- Mình có cơ hội không?

- Mình không xứng, tốt nhất chúng ta nên là bạn.

Thiên cười tươi như ánh mặt trời rọi vào người tôi.

- Ừ, mình muốn nghe chính miệng bạn nói. Mình sẽ từ bỏ.

Tôi thấy có lỗi với Thiên quá, vì tôi, Thiên đã tốn công tìm, đổi lại, cậu nhận được lời từ chối. Tôi thấy sóng mũi cay cay, hôm nay thật… buồn. Thiên đi xuống sân thượng, tôi níu tay cậu lại:

- Mình xin lỗi!

Thiên chỉ nhìn tôi rồi cười, tôi yên tâm đôi chút. Tốt nhất cái gì không đáng thuộc về mình thì hãy thả nó ra. Giống như tình cảm của Thiên, tôi không thể nhận. Tôi đứng trên sân thượng lộng gió, bật khóc lần nữa. Hữu Thiên, xin lỗi!

Tôi vào lớp, đang đi thì được cái ngáng chân. Là Thu, nhỏ hot girl đỏng đảnh lớp tôi, từ lúc tôi chuyển vào đến giờ thì cô ta luôn kiếm chuyện với tôi. Tôi đang buồn nên giở thẳng chân đạp mạnh vào chân cô ta 1 cái. Thu rên khẽ 1 tiếng. Tôi nhếch mép rồi về chỗ. Cô giáo lớp tôi bước lên:

- Hôm nay, lớp chúng ta có 2 bạn chuyển vào là Thiên và Tuấn. Chắc hẳn các em cũng biết về 2 người bạn này rồi nhỉ?

Cô vừa dứt câu thì tụi con gái rú lên hò reo. Tôi nhìn Kiệt, cậu ta đang chống cằm trên bàn mặt buồn rười rượi, bị soán ngôi rồi Kiệt à! Hắn nhìn chằm chằm vào tôi, miệng nói:

- Tôi là Đỗ Thanh Tuấn, sẽ học lớp các bạn. À, Trang này, anh Nam lớp trên đấy!

Tôi khinh khỉnh nhếch mép. Gì vậy? Đang nói về hoàng tử sao? Đáng tiếc, hắn như xát muối vào tim tôi, tôi chỉ xem Nam là anh trai thôi. Như thấy vậy quay sang:

- Tớ cứ tưởng cả 3 luốn ấy chớ! Khối 11 sướng rơn cả rồi nhưng lớp mình vẫn may mắn nhất. Cậu quen Tuấn sao?

- Ừ.- Tôi trả lời cọc lốc.

Thiên lúc này bước lên:

- Tôi là Đinh Hữu Thiên!

Chiếc bút trên tay Như rơi xuống đất, mắt nhỏ mở to. Tôi cho rằng nhỏ đã trúng tiếng sét ái tình. Là Thiên, tôi cũng yên tâm. Như ngồi ngẩn ngơ ngắm nhìn Thiên. Cô giáo cho 2 người ấy chọn chỗ, hắn đi thẳng đến chỗ Như rồi quăng cặp lên bàn:

- Phiền bạn chuyển chỗ!

- Bàn kia còn trống, nhất thiết là bàn này?- Tôi liếc hắn.

- Tôi thích!

Như lẳng lặng rời đi. Tôi níu tay nhỏ lại nhưng nhỏ lắc đầu, nhỏ đang sợ hắn. Tôi cũng im lặng chẳng buồn lên tiếng cãi vã. Nhỏ Thu hot girl xoay xuống nhìn tôi, tôi chỉ liếc lại. Nhìn gì? Tôi móc mắt bây giờ. Thiên ngồi kế tôi bàn bên kia, chỉ còn bàn của Thiên trống nên Như ngồi vào mặt đỏ ửng. Tôi chắc rằng nhỏ đang sướng rơn trong mình. Còn tôi, hắn nói nhỏ:

- Đừng hòng trốn tôi lần nữa!

Học Sinh Cá Biệt- Winny (FULL)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!