Q.1 - Chương 29: Nhầm lẫn của mẹ...

4.5K 209 1

Chúng tôi ăn cá xong thì cũng đã là 3 giờ chiều, có lẽ nên về. Ở lại tối quá thì không hay. Tôi đi theo Nam, tôi luôn tin tưởng anh vì khi bên anh tôi rất thoải mái và an toàn. Thiên và hắn đi kế tôi. Tôi phát hiện ra, không khí giờ rất khác. Hình như trầm hẳn xuống, chẳng ai nói ai. Quần áo tôi giờ cũng đã khô khô 1 chút, vẫn còn ướt nhưng lúc trưa nóng quá nên chẳng có sao. Lúc nãy… Ngượng quá!!!!

Trời ơi, các bạn biết không? Chỉ cần đi 1 quãng ngắn, thế mà tôi cứ tưởng là xa. Trên suốt đường đi từ quốc lộ về Đỗ Gia tôi cứ cằn nhằn mãi. 4 tên kia thì im lặng. Thằng nhóc Nhất Trung lại ngủ trên lưng

hoàng tử. Có biết anh mỏi vai lắm không hả???? >.

Tôi vào Đỗ Gia cùng với mấy tên kia. Hắn bảo sẽ lấy đồ cho tôi thay.

Quần áo của hắn và Nam đều rất rộng nên chỉ còn có đồ giúp việc của cô Thanh thôi. Dáng cô Thanh cũng xấp xỉ tôi. Đỗ Gia có khác, người làm vẫn có đồng phục. Tôi thay đồ xong thì vào phòng nhóc hiên, chuẩn bị đánh 1 giấc rồi mới về. Từ cổng có tiếng xe. Tôi cũng tò mò ra xem thì thấy hắn và Nam kính cẩn cúi đầu chào. Thằng nhóc Thiên từ trong phòng chạy ra:

- A, ba mẹ về!

Ôi, là ông bà chủ Đỗ Gia. Tôi muốn chiêm ngưỡng dung nhan của 2 người này quá. Tại sao lại có thể sinh ra hoàng tử đẹp và hoàn hảo đến vậy???

Từ xe, 1 người phụ nữ khoảng 40 tuổi bước ra. Bà rất trẻ, đẹp và hơn nữa quý phái vô cùng. Tôi đứng ở cửa miệng há hốc. Lần đầu tiên tôi thấy người đàn bà nào mà đẹp đến vậy! Nhưng tôi chợt nhớ, mẹ Nam là người khác! Đột nhiên tôi thấy buồn buồn cho hoàng tử. Sau đó, 1 người đàn ông cũng trạc tuổi ba tôi cũng xuống. Ông ta rất cao, đôi lông mày cương nghị và có cặp mắt rất giống Nam và Tuấn nó màu đen sẫm.

Hình như người phụ nữ đó thấy được tôi, tôi cũng đi ra khỏi phòng cúi đầu chào lễ phép. Bà ấy mỉm cười:

- Tuyết Lan, con đến chơi sao?- Rồi nhíu mày.- Tuyết Lam nó trở về đây với thân phận là con mà.

Tôi đứng đó mở to mắt, ủa, gì vậy? Lan nào? Tôi tên Trang mà! Hắn nhìn tôi rồi nhìn mẹ hắn:

- Mẹ, đây là bạn con mà!

- Không, tưởng mẹ lẩm cẩm sao? Là Tuyết Lan đó! Lớn vầy xinh đẹp hơn nữa.- Bà cười hiền hậu.

Tôi gãi đầu nhìn người phụ nữ này. Bà ta rất hiền và đôn hậu. Người đứng trên thương trường mà như này thì rất hiếm. Tôi khẽ nói:

- Dạ thưa bác gái, cháu là Minh Trang bạn của Thanh Tuấn và Hoàng Nam ạ!

Bà nhíu mày lại. Rồi gật đầu nhẹ. Tôi thở phào. Tôi thấy Tuyết Lan đâu có giống tôi mấy, chỉ có 2 cái đồng tiền là giống thôi, đâu đến mức phải nhìn lầm. Tôi nhìn hắn và Nam. Cả 2 đều đang cau mày. Khóe miệng Thiên đang nhếch lên. Tôi hỏi Nam:

- Em rất giống Tuyết Lan?

- Không, là Tuyết Lan không phải Tuyết Lan.- Nam cười.

Gì mà Tuyết Lan không phải Tuyết Lan chứ? Khó hiểu. Ba hắn đứng nhìn tôi hồi lâu rồi nói:

- Sao cháu lại mặc đồ người làm Đỗ Gia???

Tôi ngẫng đầu lên, cười đáp:

- Quần áo cháu bị ướt nên cô Thanh cho cháu mượn thay ạ.

- Thân đến vậy rồi sao? Haha- ba hắn cười.

- Ơ, dạ…- Tôi vẫn chưa hiểu câu hỏi của ông.

Thằng nhóc Nhất Trung chạy đến ôm cổ ba nó:

- Chị ấy là người trông con mà Nam nói đó ba!

- Ừ, cô bé nhìn giống Tuyết Lan y như đúc với lại còn rất dễ thương nữa. Mấy thằng con nhà bác không mê sao được. Nhưng có lẽ, con nhóc Tuyết Lan xuất hiện thì không khí sẽ không phải giống bây giờ. Quá khứ đã quá cũ rồi! Đỗ Gia không còn quan hệ với Lâm gia. Nhất là khi xem con người là vật thế chấp.

Ông cười, nhìn ông cũng hiền giống như bà Đỗ vậy. Chẳng hiểu sao tôi vẫn vui vì câu nói của ông ấy dù không nên cười lúc này. Hắn nhìn tôi:

- Ba à, sao ba lại nghĩ con mê nhỏ lùn này thế?

- Ba biết! Đừng cãi ba!

Thiên nhìn tôi, tôi đột nhiên cảm thấy áy náy. Nãy giờ tôi xem cậu ta là không khí mất rồi. Tôi cúi gằm mặt ngón tay xoay xoay lọn tóc.

Học Sinh Cá Biệt- Winny (FULL)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!