Q.1 - Chương 19: Đôi bạn học tập.

4.9K 217 0

Tôi hăng hái đến trường. Hôm nay là thứ 7, có sinh hoạt chủ nhiệm. Tôi sẽ được gặp cô giá Thảo * tên cô ấy thôi*. Cô sẽ huyên thuyên nào là đôi bạn cùng tiến, tiền học phí blah blah… Nghe mà điên cái đầu. CÔ bước lên bục giảng, đẩy gọng kính:

- Các em, ngồi!- Giọng cô lạnh tanh ngang phè phè.

Cô là 1 trong những giáo viên khó nhất trường cơ, chuyện hắn vào nhà vệ sinh nữ hôm bữa tôi nghe nói là truyền đến tai cô, cô rất tức giận. Hắn là kẻ đầu tiên biến thái, nóng vội, dê xồm như thế. CÔ phạt hắn 1 tháng lau chùi nhà vệ sinh nhưng các bạn biết đó! Hắn là công tử bột, hắn giao toàn bộ việc cho bất cứ nam sinh nào đi vào… nhà vệ sinh, làm không đàng hoàng thì biết tay hắn. Đúng là… cho dù phạt hắn cũng không được. Từ ngày ấy, hắn và cô người tình bé nhỏ xa cách lòng thì phải, ít ôm ấp âu yếm hơn, khỏe con mắt, hắn ngồi cạnh tôi kia mà. Nãy giờ lan man quá, trở lại buổi sinh hoạt thôi =.=

Cô đứng trên bục giảng, liếc nhìn từng khuôn mặt cúi gằm không dám ngước lên nhìn khuôn mặt sắc lạnh của cô. *Ầm* Cô vỗ bàn. Mô phật, tôi mà bị bệnh tim chắc chết sớm quá!

- Các em làm sao mà tháng này điểm số thấp quá vậy? Lớp mình vừa có học sinh giỏi chuyển vào mà!.

Cậu bạn lớp trưởng kính cận, ốm yếu, thư sinh lồm cồm đứng dậy:

- Dạ thưa cô, là… dạ…!!- Tội nghiệp, ấp úng mải chẳng thành lời. Đôi mày cô chau lại:

- Không có thì, tại, do, bởi gì hết! Là do các em lơ là. Từ giờ, lớp mình sẽ triển khai kế hoạch đôi bạn học tập. Các bạn học sinh giỏi sẽ giúp các bạn yếu. Sau 1 tháng, nếu không có tiến triển, chuẩn bị nhận hậu quả đi.

Ôi trời, lại còn gia hạn nữa đấy! Nhưng trong lớp này, có ai là bạn tôi đâu mà cứu với chả vớt. Cả lớp, đứa này kèm đứa kia, chỉ có tôi im lặng. CÔ hỏi:

- Trang, em kèm ai?

- Dạ, em không biết ạ!- Tôi gãi đầu. Đột nhiên, hắn đứng dậy:

- Em ạ! Em và bạn ấy cùng bàn, học tập cũng dễ hơn!

Trời đất, khuôn mặt cô thay đổi 360 độ. Mắt long lanh nước như thể: Em đã biết suy nghĩ rồi, em đã biết quan tâm việc học rồi. Tôi đứng hình, miệng há hốc. Những sinh vật vo ve bay vèo vèo sẽ có chỗ ở lí tưởng là cái miệng đang há hốc ra của tôi. Tôi quay sang hắn, hắn nhếch mép. Tôi lấy lại được bình tĩnh:

- Thưa cô, em không đồng ý!

- Tại sao?- Cô nhướn mày.

- Dạ… thưa…!- Lúc nãy nói nhanh qua, chẳng kịp nghĩ ra lí do. A, còn người tình bé nhỏ của hắn cơ mà!

- Nhà em và bạn ấy khá xa, nên cô hãy để Tuyết Lan kèm bạn ấy ạ!

- Tuyết Lan học lực… trung bình.- Hắn nhàn nhã nói nhưng thanh âm 2 chữ cuối có phần vấp.

- Thôi, không nhưng nhị nữa, Trang kèm Thanh Tuấn!

Tôi mếu máo không thành tiếng. Đúng là dã man, quá dã man. Tôi liếc nhìn phản ứng của hắn, hắn đang cười, cười rất tươi. Tự nhiên, tôi thấy hắn cười đẹp, tại sao hắn chỉ nhếch mép nhỉ? Aizzz, đầu óc tôi bị gì thế này! Tôi quên mất, con ả rắn độc. Tôi he hé mắt nhìn cô ta. CÔ ta đang mím chặt môi, cây bút bi bị cô ta bóp đến cong vẹo, Tôi tưởng tượng, cây bút ấy là cổ tôi thì sao nhỉ????!!!

Học Sinh Cá Biệt- Winny (FULL)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!