Chương 22: Bắt gian tại trận

1.8K 105 0

Hồi 05 - Chương 22 phần 1

“Việc này…không tiện cho lắm!” Người phục vụ cảm thấy có chút khó xử. Khách sạn của họ có phương châm luôn lấy chất lượng phục vụ làm mục tiêu hàng đầu, sao có thể để khách hàng tự phục vụ như vậy chứ.

“Việc này có gì mà không tiện, dù sao tôi cũng đi tới đó mà. Hơn nữa…” Lộc Hàm nhẹ nhàng chỉ tay về chiếc bộ đàm của anh ta. “Nhìn anh có vẻ đang rất bận rộn.”

Vẻ mặt của người phục vụ có chút lúng túng xen lẫn cảm kích, cẩn thận đem xe đẩy chuyển qua cho Lộc Hàm .

“Thật ngại quá! Nhưng thật sự rất cảm ơn cậu ”

Lộc Hàm khẽ cười, ngay sau đó lại bổ sung thêm một câu. “À, đúng rồi, phiền anh đưa chìa khóa dự phòng của căn phòng đó cho tôi dùng một chút.”

Ánh mắt người phục vụ nhìn Lộc Hàm có chút nghi hoặc.

“À, là như thế này. Hiện tại Từ tiên sinh đang nghỉ ngơi, tôi lại quên mang theo chìa khóa ra ngoài nên không muốn làm phiền anh ấy.” Lộc Hàm bình tĩnh giải thích với người phục vụ.

Anh ta như hiểu ra vấn đề, khẽ gật đầu, không nói thêm gì đem chìa khóa dự phòng trong tay đưa cho Lộc Hàm .

Lộc Hàm mỉm cười cảm ơn, tự nhiên trong lòng lại nổi lên một cảm giác khác thường. Loại cảm giác này rất kỳ lạ, khiến cho tim cậu bất giác loạn nhịp…

Thang máy vẫn đang chậm rãi chuyển động hướng lên tầng trên. Tâm tư Lộc Hàm cũng dần được trấn an đôi chút nhưng nàng lại có linh cảm, linh cảm rằng sẽ có chuyện gì đó chẳng lành.

Đang trong lúc suy nghĩ thì cửa thang máy tầng mười hai kêu “Đinh” một tiếng rồi chậm rãi mở ra. Lộc Hàm cảm nhận được từng ngón tay của mình đang run lên, chiếc chìa khóa trong tay bỗng rơi xuống đất, nghe “bộp” một tiếng.

Đúng là chả ra sao! Trong lòng Lộc Hàm không khỏi cảm thấy nực cười, nực cười với chính bản thân sao tự nhiên lại trở nên mất bình tĩnh như thế này?

Nhặt chìa khóa lên, Lộc Hàm đi dọc theo hành lang bước tới phòng 12AE. Đứng trước cửa, cậu chợt có chút chần chừ.

Cứ thế này mà mở cửa đi vào liệu có ổn không?

Có thể Hán Lương đang nghỉ ngơi, tự nhiên nhìn thấy cậu cầm chìa khóa xông vào, dĩ nhiên hắn sẽ biết nguyên nhân là gì. Nếu như thế, cả hai người sẽ cảm thấy rất lúng túng, nhưng…

Cậu rõ ràng nhìn thoáng thấy một hình dáng vô cùng quen thuộc, nếu như không nhầm thì đó chính là Dương Vy !

Tại sao cô ta lại ở Paris, hơn nữa lại còn đi vào khách sạn này?

Lộc Hàm không muốn nghĩ thêm nữa, tự nhắc nhở chính bản thân mình, có lẽ cô ta tới Paris vì công việc mà thôi. Nếu như vậy hai người bọn họ ở chung một khách sạn cũng là chuyện hết sức bình thường.

Thôi...

Lộc Hàm liền cất chìa khóa đi, tự nhiên có chút do dự.

Đúng lúc này, phía xa có tiếng bước chân đi tới. Có hai người đàn ông là khách của khách sạn này đang bước về phía cậu . Dường như cảm thấy dáng vẻ của Lộc Hàm có gì đó kỳ lạ nên đi qua cậu rồi họ còn quay lại nhìn.

Edit (HunHan )( Sinh Tử văn)(MA): Dụ Tình. Lời Mời Của Boss Thần BíĐọc truyện này MIỄN PHÍ!