Parings : YUNJAE
Categore:SAD ,YAOI
Rating :18+
Lão quyét cái lưỡi dài lên khắp cơ thể cậu,lão ngấu ngiến đôi môi hồng xinh xắn ,mơn man làn da trắng ngần và thích thú khi nghe cậu khẽ rên lên đau đớn khi lão tiến sâu vào cậu
Cậu vẫn nằm yên,đôi mắt lạnh lùng bình thản ,thỉnh thoảng khẽ nheo mắt vì đau ,đối với lão ,cậu đã không còn cảm giác từ lâu rồi
Vuốt ve làn da trắng như ngọc ,lão thì thầm
-Ngày mai ta phải sang Nhật có công chuyện ,sẽ không được gặp cậu trong vài ngày ,ta sẽ nhớ cậu lắm
Cậu vẫn nằm yên không nói gì
-Cầm lấy số tiền này và đi mua những gì mình thích ,báu vật của ta.Hắn mở ví ra và dúi vào tay cậu cả một nắm tiền.Hờ hững cậu cầm nó trong tay
lão đi rồi,lần nào cũng thế , cứ một tuần lão lại về và đưa cậu đi ,lâu lâu cậu cũng đã quen bởi lão là khách hàng duy nhất của cậu từ khi cậu bước chân vào vũng bùn lầy này.Bao lâu ư ,có lẽ là 3 năm thì phải,cậu vẫn còn nhớ như in cái ngày đó,vì phải vay một số tiền lớn để điều trị cho đứa em bệnh tật ,cậu đã phải bán mình để trả .Và lão là người đỡ đầu cho cậu,không oán trách , không phản kháng ,bởi cậu hiểu phản kháng hay chạy trốn thì chỉ còn con đường chết.Nhưng....lão đối xử với cậu cũng không đến nỗi tệ
Lão không cho bất cứ ai đến gần cậu ,nhưng hàng ngày cậu vẫn cứ phải đến vũ trường ,ngồi một chỗ và...hát ...đôi khi còn phải nhảy...đối với cái vũ trường ấy cậu là một báu vật ....nhưng chỉ duy nhất lão có quyền chạm vào cậu ...những kẻ khác chỉ có thể nhìn ngắm và ao ước được một lần ôm thiền thần ấy trong tay
Mệt mỏi trở về nhà ,cậu trút bỏ mớ quần áo bẩn thỉu và đi vào nhà tắm ,vặn cho những dòng nước quấn trôi đi mọi mùi tanh hôi trên cơ thể ,những vết hôn vẫn còn đỏ, khẽ đưa tay ôm lấy bờ vai ngọc ,cậu khẽ nhếch mép cười ,một nụ cười chua chát
Junsu đã đi giao báo từ buổi sớm ,cậu đi vào phòng khách và bật tv lên xem ,chương trình thật vô vị ,cậu tắt tv đi và ngủ
Cánh cửa phòng bật mở ,một thằng nhóc gương mặt bầu bĩnh bước vào, nó vất cái mũ lưỡi trai lên trên cái nóc tủ gần đó .Chợt nhân ra anh mình đã về ,nó bước nhẹ nhàng để không làm anh nó thức giấc .Ngắm nhìn anh mình ngủ say trên ghế, nó khẽ thở dài ,nó không hiểu công việc anh nó làm là gì mà đã 3 năm rồi khi nào anh nó cũng về nhà rất muộn ,nồng nặc mùi bia ,có khi đi qua đêm không về .Nó có hỏi nhưng cậu chỉ trả lời qua quýt ,đôi khi cáu gắt khi nó hỏi quá nhiều .Lâu rồi nó không hỏi nữa.Nó chịu khó đi làm thêm ,kiếm thêm thu nhập để
Add to your private library
Thư viện của tôiAdd this story to your public reading lists