Previous Page of 8Next Page

Lua tam muoi

spinner.gif

LỬA TAM MUỘI (TUMO) 

Đây là một trong sáu pháp du già của Naropa. Hãy thử tưởng tượng giữa mùa đông giá rét, khoảng âm mười độ, ngồi trong một động đá cao vào ngàn thước so với mặt biển, chỉ mặc đơn sơ một cái áo mỏng, vì họ biết phương pháp luyện lửa tam muội.  

Lửa Tam muội nghĩa là một ngọn lửa huyền bí, hay một năng lực bên trong, có nhiều trình độ khác nhau. Người Tây Tạng nghiên cứu phương pháp này rất thấu đáo, biết rõ tính chất, công dụng và hiệu quả của nó.  

Đại khái, người ta dùng hô hấp kích động các bí huyệt trong cơ thể, để lúc nào cũng cảm thấy ấm áp như được khoác một bộ áo dày, mà người Tây Tạng gọi là "mặc áo tiên". Ngoài ra, còn phải biết cách nhập định, để cảm thấy thân tâm thoải mái, an lạc, dễ chịu mà họ gọi là "sống trong tiên cảnh". Cao hơn nữa, hành giả hướng dẫn lửa đó theo thần mạch lên đỉnh đầu, để phát huy các quyền năng đặc biệt, mà họ gọi là "Nhập Tam muội".  

Cũng như khinh công, luyện lửa tam muội là một phương pháp bí truyền, phải có thầy chỉ dẫn, chứ không thể học theo sách được. Vị thầy phải đã luyện thành công lửa Tam muội, để biết rõ các nguy hiểm trên đường tập luyện, vì một sai lầm có thể đưa đến điên loạn hay tử vong. Hành giả phải có một thân thể cường tráng, mới có thể khắc phục được những khó khăn vật chất trong bước đầu.  

Cũng như mọi phương pháp bí truyền, người ta thường thêu dệt nhiều điều huyền hoặc, khó kiểm chứng. Tuy nhiên, đằng sau những điều khó tin này, vẫn ẩn tàng một cái gì đó cần gạn lọc để tìm ra tinh hoa ở bên trong. 

Nói đến lửa tam muội, người ta liên tưởng ngay đến môn phái Kargyutpa và Milarepa, một vị tổ đã luyện đến mức thành công tối thượng. Milarepa có rất nhiều đệ tử, trong đó có một người tên là Rechung. Rechung được thầy truyền dạy lửa tam muội ngay sau khi nhập môn. Tuy nhiên, vốn là một học giả, quen sống trong môi trường từ chương sách vở, nên ông vẫn còn chấp ngã, chấp pháp, chuộng hình tướng bên ngoài. Có lần ông hỏi Milarepa, đã nổi tiếng như thế sao không tìm một ngôi chùa thật to mà ở cho xứng đáng, sống chi trong hang động hẻo lánh. Milarepa trả lời đối với ông thì một cung điện hay một hang đá như nhau, nhưng Rechung không đồng ý. Một lần khác, ông đề nghị thầy ra chốn thành thị thuyết pháp độ sinh, nhưng Milarepa trả lời đó là việc của người khác chứ không phải việc của ông. Rechung cảm thấy buồn, vì vẫn nhớ tới thế giới bên ngoài với các buổi tranh luận về giáo lý, những buổi đăng đàn thuyết pháp, những tràng pháo tay tán thưởng, những y phục sang trọng của các Trưởng lão, những yến tiệc linh đình. Cuối cùng, Rechung rời bỏ núi rừng, bất chấp lời khuyên của Milarepa: "Chưa độ được mình thì không thể độ được người".  

Rechung đến Lhassa thuyết pháp và được nhiệt liệt tán thưởng. Ông có tài hùng biện, sức hấp dẫn quần chúng, nên chẳng bao lâu được coi là tháng tăng. Ông đi khắp Tây Tạng thuyết pháp, tranh luận và đánh bại các học giả uyên bác nhất. Danh tiếng của ông nổi như cồn, nhiều bậc quý tộc mời ông đến thuyết pháp.  

Một tiểu vương đãi ông như thượng khách, xây cho ông một ngôi chùa lớn, và gả con gái duy nhất cho ông (Sự kiện này xảy ra trước sự chấn hưng Phật giáo của Tsong Khapa, bấy giờ các Lạt Ma được lập gia đình). Bà vợ vừa hung dữ vừa thô tục, bà ỷ thế giàu sang mà đàn áp ông luôn, đốt sách vở của ông, đánh đuổi bạn bè của ông, cấm ông đi thuyết pháp, bắt ông mưu lợi vật chất. Tuy mặc y phục Trưởng Lão lộng lẫy, sống trong chùa to lớn, được mọi người ca tụng, nhưng ông không hạnh phúc. Đến một ngày kia, bà vợ cầm gươm chém ông sau một cuộc cãi vã. Rechung ôm vết thương bỏ chạy, nhưng thay vì máu, ông lại thấy một dòng nước trắng đục chảy ra ướt cả áo. Đó là nhờ ông luyện lửa Tam muội, máu trong người đã biến thành tinh chất. Ông lập tức từ bỏ tất cả, tìm về chốn cũ chăm chỉ tu hành, sau trở thành một đệ tử lớn của Milarepa.

Previous Page of 8Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended