Previous Page of 124Next Page

Z28 - Nu hoang sat thu

spinner.gif

Chương 1 Người đàn bà bí mật

Từ cổ chí kim, phụ nữ, nhất là phụ nữ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, vẫn giữ vai trò quan trọng trong ngành điệp báo. Các cơ quan điệp báo quốc tế như CIA, MI, KGB, RU... thường có ban đặc biệt nữ giới. Gần đây, Smerch tỗ chức Phản gián bí mật của Komitei Gosurdarstvennoi Bezopasnosti Xô viết - tiếp tục chính sách mỹ nhân kế mozhnos của Sít ta Lin, đã lập ra một nữ ban ám sát. Bộ truyện sau đây của NTT thuật lại những hành động lạ lùng của nhóm hồ ly tinh ám sát trong Liêu trai Smerch.

L.T.S.

Văn Bình mới ném cà vạt xuống giường, khoát vội cái áo ngủ sặc sỡ rộng thùng thình vào người thì ngoài cửa tiếng chuông reo rè rè. Chàng cau mặt, chắt lưỡi :

- Lại khách.

Từ nửa tháng nay, chàng đã mai danh ẩn tích trong một căn phòng kín đáo ở Tân Định với Mộng Kiều. Hai người lặng lẽ dọn đồ ra khỏi đường Võ Tánh, tổ ấm quen thuộc của chàng và Mộng Kiều mà cả Sài gòn hoa lệ đều biết. Chàng đinh ninh che được con mắt tò mò kinh khủng của ông Tổng giám đốc, và của hàng chục nữ nhân viên ban Biệt vụ, có cảm tình không nhiều thì ít với chàng.

Hai tuần lễ trôi qua trong hạnh phúc êm đềm. Buổi tối, Mộng Kiều lái xe vào Chợ Lớn mua thức ăn. Suốt ngày, hai người ở lì trong phòng. Nàng dậy chàng đan len và thêu. Dậy mãi mà ngón tay chàng vẫn lóng cóng, nàng quay ra nấu bếp. Nhưng rốt cuột, chàng đổ trứng thì trứng cháy, rô-ti gà thì gà cứng như cục sắt.

Mộng Kiều đành phải bỏ nghề thầy giáo để trở thành học trò. Chàng dậy nàng bắn súng, và nhu đạo tự vệ. Học được một buổi, nàng bỏ luôn. Hai người chỉ còn trò tiêu khiển cuối cùng : tiêu khiển tình ái. Nhưng bạn gái của Mộng Kiều đã mò mẫm ra sào huyệt và kéo tới ồ ạt như nước chảy. Hết người này đến người khác bấm chuông điện (oái oăm cho chàng, vì cái chuông điện của căn phòng bin-đinh cổ lỗ sĩ này kêu rè rè như tiếng ngỗng đực), vào ngồi cả buổi, giả vờ nói chuyện tầm phào, nhưng thật ra là để làm quen với chàng thanh niên bảnh trai.

Sáng mai, Văn Bình định lôi Mộng Kiều đi Thủ Đức, kiếm một xó xỉnh trong làng đại học để trốn bạn.

Reng reng...

Đang pha rượu cốc tay, Mộng Kiều ngẩng đầu lên, buột miệng.

- Lạ nhỉ?

Đã 10 giờ đêm, giờ mà nàng không bao giờ có khách. Nàng cũng không hẹn ai vào giờ này. Nàng tắt máy đánh rượu, chùi tay vào khăn mặt, sửa soạn ra cửa, song vội khựng người.

Nàng chợt nhớ ra chiếc áo mỏng dính trên mình. Hai người sắp đi ngủ nên nàng đã thay quần áo. Nàng có thói quen không mặc gì hết mỗi khi lên giường, như người Tây phương, để thân thể được thoải mái. Dưới đèn, da thịt hồng hồng của nàng hiện ra lồ lộ, bộ ngực nguyên tử căng cứng nhô ra, như muốn phá toang làn vải voan ni-lông.

Xấu hổ, Mộng Kiều vớ cái áo len dài tay. Văn Bình gạt đi :

- Để anh mở cho.

Gió lạnh ngoài hành lang thổi ùa vào. Văn Bình đờ người khi nhận ra khách quí là chàng sếu vườn Lê Diệp của sở Mật vụ, vệ sĩ thân tín số một của ông Hoàng, bạn thân nhất đời và cũng là kẻ thù nhất đời (vì hay phá đám) của chàng.

Previous Page of 124Next Page

Comments & Reviews (1)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended