Xem trước of 188Tiếp theo >

Dương Cầm Khóc - Truyện Less hay

spinner.gif

DƯƠNG CẦM KHÓC

Tập 1: Bạn mới
Tiếng dương cầm du dương trong đêm như xoá tan cái không khí lạnh giá của mùa đông.
Tiếng đàn phát ra từ căn biệt thự lớn nằm nổi bật giữa khu phố vắng người, tuy buồn bã nhưng cũng đủ khiến những người tình cờ ngang qua căn nhà ấy cảm thấy ấm lòng, nó nhắm nghiền mắt thả hồn mình theo những phím nhạc, chỉ nhửng lúc ngồi đàn như thế này Dương mới có cảm giác thật sự bình yên.
Tiếng mở cửa của Khánh ko làm cho Dương chú ý, Khánh nói vọng vào:
_Ba kêu ở dưới nhà kìa, xuống mau lên
Dương ko đáp, vẫn ngồi đàn say sưa như ko có chiện gì.Khánh bực mình, nó hét:
_Xuống mau đi, tối ngày đàn với sáo, điếc tai wa'
Dương vừa đàn vừa nói với Khánh:
_Đợi đánh xong bản nhạc này đã, đi ra ngoài đi
Khánh giẫn dữ đi sồng sộc lại phía Dương, đập tay lên phím đàn " Ầm":
_Tui ko mún nghe, làm gì tui
Nói xong Khánh tính bỏ ra khỏi phòng, nhưng bị Dương kéo tay:
_Đừng có chạm vào cây đàn của tôi, mau xin lỗi nó đi
Khánh bổng bật 1 tràn cười thô lỗ:
_hahahaha, đồ khùng
Và cứ thế ôm bụng cười sằng sặc, Dương tiến tới nắm cố áo Khánh:
_Mày ăn nói với tao như thế đó hả, mày có còn coi tao là.....
Vừa lúc đó ông Hoàng bước vào:
_2 đứa làm gì mà um sùm vậy
Ông thấy Dương đang nắm cố áo Khánh,mặt mày băng giá, ko cần hỏi rõ nguyên nhân, ông đã hất Dương ra 1 bên:
_Chơi với đám côn đồ đó rồi mày biến thành du côn hồi nào vậy, nó là e trai mày đó, là cháu đích tôn của nhà họ Vũ này đó, nó mà có mệnh hệ gì thì sao hả.
Bị bất ngờ bởi cú đẫy, Dương loạn choạn ngồi xuống ghế:
_Con ko phải họ Vũ sao?
Ông Hoàng gạt ra:
_Thì là họ Vũ, nhưng mày lại là con gái, nữ sinh ngoại tộc mà, dù có làm gì thì vẫn là 1 đứa con gái vô dụng thôi
Dương ngồi bật dậy:
_Con ko vô dụng
Ông Hoàng cười lớn:
_Tối ngày đàn điếc như mày thì có ích hả
Dương vẫn cố:
_Ko phải đàn điếc mà là nghệ thuật đó, ba hiểu ko
Ông Hoàng cười phẩy:
_Nghệ thuật kiếm tiền thì tao biết, chứ ba cái nghệ thuật gì đó của mày, chỉ là thứ rác rưởi
Dương bước về phía ông Hoàng:" Ba..." chưa kịp nói gì đã bị Khánh chặn lại:
_Sao, chị tính làm gì, đứng yên đó
Rồi Khánh áp sát miệng vào tai của Dương, nói thầm:
_Muốn đấu với tui hả, chưa có cửa đâu , bé à
Dương thở dồn dập:" mày, mày ..."
"Im hết đi"_ ông hoàng lớn tiếng, rồi ông nhìn Dương, nói:
_Ba quyết định rồi, con sẽ nghĩ học ở trường năng khiếu âm nhạc, chuyển vào

Xem trước of 188Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (3)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị