Xem trước of 6Tiếp theo >

tường vi đêm đầu tiên

spinner.gif

TƯỜNG VI ĐÊM ĐẦU TIÊN – TẬP 2

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Dịch: Tiểu Đông

PHẦN 1

Ánh mặt trời đầu thu trong lành và hơi lạnh.

Hoa tường vi ngoài cửa sổ chỉ còn lại những phiến lá xanh biếc, nhẹ nhàng đung đưa trong gió chiều. Ánh mặt trời chiếu lên tấm cửa kính tạo ra những tia sáng chói mắt, rực rỡ như những vì sao lấp lánh.

…Bầu trời đêm đầy sao.

“Việt Tuyên, nếu lời cầu hôn của anh còn có hiệu lực…”

Nằm trên tay anh, cô mỉm cười, chỉ về ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm: “Em muốn một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn ấy phải sáng hơn ngôi sao kia.”

“Trong gần một tuần, cổ phần của tập đoàn Tạ Thị…” Tạ Phố báo cáo những thay đổi mới nhất về tình hình cổ phần của tập đoàn, giọng trầm thấp vang lên trong phòng.

Ngồi trên xe lăn, Việt Tuyên nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Anh ngồi thẳng, da mặt vẫn tái nhợt, nhưng đôi môi lại phảng phất chút hồng hồng.

Nhìn ánh sáng rực rỡ trên tấm cửa kính, đáy mắt anh dường như cũng có chút hào quang lấp lánh.

“Nhị thiếu gia?”

Báo cáo xong, Tạ Phố âm trầm hỏi.

Ánh mắt chậm rãi thu hồi, Việt Tuyên suy nghĩ một lát, rồi dặn dò vài câu với Tạ Phố.

Tạ Phố ngẩn người, nhưng không nói nhiều, một lúc sau đã ra khỏi phòng. Vịn vào xe lăn, ngón tay của Việt Tuyên tái nhợt, hơi nắm chặt lại, sau đó dần thả lỏng.

Lồng ngực khẽ thở ra một hơi dài lặng lẽ, ánh mắt anh dừng lại ở khung ảnh trên bàn làm việc.

Trong khung ảnh là anh và hình ảnh cô đang nở nụ cười tươi như hoa.

Cầm lấy khung ảnh.

Ngón tay anh khẽ mân mê mái tóc đen dài trên ảnh, đầu ngón tay hơi lạnh, đúng là cảm giác mỗi khi anh chạm vào mái tóc cô.

Ngày chụp bức ảnh này, ánh mặt trời rất đẹp, hoa nở rất nhiều, cô ôm anh từ phía sau, hai tay đặt trên vai anh, khuôn mặt nở một nụ cười dịu dàng mà rực rỡ kề sát mặt anh, hai đôi mắt cười tinh nghịch nhìn ống kính máy ảnh. Nghĩ lại, khóe môi anh lặng lẽ cong lên.

Hôm nay là ngày Phan Đình Đình thử lễ phục. Tuy chưa nhìn thấy bộ lễ phục cô thiết kế, nhưng anh tin trong trận cạnh tranh với Sâm Minh Mỹ, người giành thắng lợi chắc chắn sẽ là cô.

*****

“Cô Phan!”

Ánh mặt trời buổi triều bao trùm con đường, đoàn người của Phan Đình Đình từ từ bước vào cửa hàng “Sâm”. Sâm Minh Mỹ, Liêu Tu và Quỳnh An đã đợi rất lâu, vội vàng đứng dậy chào đón.

Nói vài câu, Phan Đình Đình bắt đầu thử lễ phục. Hai trợ lý và hai nhân viên nữ của cửa hàng cùng Phan Đình Đình bước vào khu thử đồ lộng lẫy xa hoa.

Tuy rằng Liêu Tu và Quỳnh An đều là những nhà thiết kế lâu năm, nhưng giờ phút này vẫn có chút căng thẳng.

Việc Phan Đình Đình có lựa chọn bộ lễ phục họ thiết kế để bước trên thảm đỏ Hollywood là một chuyện vô cùng quan trọng với dòng sản phẩm thời trang nữ cao cấp của “Sâm” vừa mới được thành lập.

Hơn nữa, chuyện này cũng ảnh hưởng tới cuộc cạnh tranh với MK. Nếu Phan Đình Đình không lựa chọn “Sâm”, thì chắc chắn sẽ lựa chọn MK.

Đáy mắt Liêu Tu và Quỳnh An chất chứa sự lo lắng.

Người thiết kế bộ lễ phục này – Sâm Minh Mỹ cũng không ngừng liếc ra phía ngoài cửa kính, cô nhìn đồng hồ.

Đã hơn bốn giờ bốn mươi phút.

Đợi chờ lo lắng một lát, cô vẫn không thấy bóng dáng người đó.

Rút điện thoại ra, cô chuẩn bị ấn số…

Cửa phòng thay đồ mở ra.

Phan Đình Đình mặc bộ lễ phục màu vàng đi ra, thướt tha như một ánh hào quang rực rỡ chói lóa, mọi người trong cửa hàng đều ngây người ngắm nhìn, sau đó đồng loạt ca ngợi hết lời!

Xem trước of 6Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị