Previous Page of 12Next Page

cô tiểu thư nông dân

spinner.gif

Em xinh em mặc áo nào cũng xinh 

Bơgơđanôvit 

Điền trang của Ivan Pêtơrôvit Bêrêxtốp nằm ở một trong những tỉnh xa xôi của chúng ta. Hồi còn thanh niên ông phục vụ trong quân cận vệ nhưng năm 1797 ông giải ngũ và về sống ở quê nhà, từ đó ông không đi dâu nữa. Ông kết hôn với một cô gái quý tộc nghèo. Vợ ông qua đời giữa kỳ sinh nở, lúc đó ông còn bận săn bắn ở xa nhà. Nhưng rồi những công việc làm ăn bận rộn chẳng mấy nỗi đã làm ông khuây khỏa. Ông xây dựng nhà cửa theo mẫu do ông thiết kế, ông lập ngay cạnh nhà một xưởng dệt da, ông tăng thêm các khoản thu nhập lên gấp ba lần, và ông bắt đầu tự coi mình là người thông minh nhất trong cả vùng. Các bạn láng giềng của ông cũng chẳng phản đối chuyện này làm gì, họ vẫn thường hay đến làm khách nhà ông, họ còn đem cả gia đình và bầy chó đi theo nữa. Ngày thường ông vẫn hay mặc áo cộc bằng nhung còn đến ngày hội thì ông đóng bộ lễ phục may bằng thứ dạ nhà dệt. Ông tự tay ghi chép lấy các khoản chi tiêu, ông không đọc sách báo gì cả ngoài tờ " Tin tức nghị viện". Nói chung ông được mọi người quý mến mặc dầu họ vẫn bảo là ông kiêu ngạo. Riêng chỉ có một người khủng khỉnh với ông, đó là ông Grigôri Ivanôvit Murômxki, người láng giềng ở liền kề với ông. Ông này là một quý tộc Nga đích thực. Hồi còn ở Maxcơva ông đã vung phí mất phần lớn của cải đến khi góa vợ ông lui về sống trong làng này, đây là tài sản cuối cùng của ông và ở đây ông cũng lại tiếp tục bày đặt đủ trò nhưng theo một cung cách khác. Ông lập một khu vườn theo kiểu Anh (vườn được bố trí giống khung cảnh tự nhiên, bãi cỏ, bờ ao, đồi gò, cây cảnh...) và chi phí vào đấy hầu hết các khoản thu nhập còn lại. Những gã giữ ngựa ở nhà ông cũng ăn mặc như bọn giôkê (những kỵ mã) bên Anh. Con gái ông cũng do một mađam người Anh dạy bảo. Ông trồng cấy ruộng vườn theo đúng phương pháp ở bên Anh. 

Nhưng cung cách lạ lúa mì Nga không mọc (phỏng theo một câu thơ) và mặc dầu đã giảm bớt khá nhiều các khoản chi tiêu nhưng Grigôri Ivanôvit cũng chẳng tăng thêm được thu nhập, tuy sống ở làng quê ông vẫn cứ nợ nần thêm mãi. Không ai nghĩ là ông khờ dại vì ông là người đầu tiên trong các địa chủ của tỉnh đã đi trước trong việc giao điền trang cho Hội đồng giám hộ (Hội đồng giám hộ cho vay tiền nếu có điền trang và nông nô làm vật bảo đảm), một biện pháp mà thời ấy người ta xem là cực kỳ phức tạp và táo bạo. Trong số những người chê bai ông thì ông Bêrêxtôp là người khe khắt nhất vì thù ghét mọi sự đổi mới là nét đặc biệt trong tính cách ông này. Bêrêxtôp không thể nào thản nhiên khi nói đến thói sùng Anh của ông bạn láng giềng và luôn luôn tìm dịp phê phán. Ông đưa khách đi xem đồng ruộng của mình và khi nghe những lời khen ngợi cung cách làm ăn thì ông đáp lại với một nụ cười ranh mãnh: "Vâng ạ, ở nhà tôi không phải như ở bên ông láng giềng Grigôri Ivanôvit. Tội gì chúng ta chịu khánh kiệt theo kiểu Anh! Chúng ta cứ no đủ theo kiểu Nga cũng được rồi". Những lời đùa cợt như vậy hoặc tương tự đều được những người láng giềng mau mồm miệng nói đến tai Grigôri Ivanôvit, lại còn thêm thắt và bình phẩm vào nữa. Con người sùng Anh này cũng giống hệt các nhà báo của chúng ta, không thể kiên nhẫn mà nghe phê bình được. Ông ta điên người lên, gọi kẻ phê bình độc địa kia là đồ gấu, đồ nhà quê. 

Quan hệ giữa hai trang chủ đang giữa lúc như vậy thì con trai Bêrêxtôp về làng với cha. Chàng đã học trường đại học Tổng hợp và có ý định phục vụ trong quân đội nhưng cha chàng không cho phép, mà phục vụ các ngành dân sự thì chàng thanh niên lại tự cảm thấy hoàn toàn không có khả năng. Hai cha con không ai nhượng bộ ai và chàng Alêcxây trẻ tuổi tạm thời sống như một quý tộc địa chủ, đến đâu hay đó.

Previous Page of 12Next Page

Comments & Reviews (1)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended